Đào Ngột nhảy xuống, “Hehe! Hôm nay, cô c.h.ế.t chắc rồi! Vừa nãy dám trêu đùa ta như vậy, ta nhất định phải băm vằm cô thành vạn mảnh!”
Mộc Thời vung bài vị của Thanh Hư Đạo Trưởng ra.
Rầm một tiếng! Đào Ngột bị đè xuống đất, lập tức hóa thành một vũng chất lỏng màu xanh lam đậm, nháy mắt mất đi nửa cái mạng.
Hắn khó nhọc cử động, không thể tin nổi nói: “Chuyện gì thế này, ta không thể thoát ra…?”
Lẽ nào là vì hắn chỉ có một nửa sức mạnh, vừa nãy lại bị trọng thương?
Cái bài vị này vậy mà lại cường đại như thế, thảo nào đại ca vừa nãy bị thương thành ra như vậy.
Thao Thiết thấy hắn bị đè, lập tức xông tới, “Anh ba, em đến cứu anh…”
Đào Ngột hét lớn: “Tiểu tứ, đừng lo cho ta, mau đi g.i.ế.c những người khác trước!!”
Thao Thiết nhìn hắn chằm chằm, “Nhưng anh ba…”
Đào Ngột bất động thanh sắc gật đầu, “Không cần lo cho ta.”
Thao Thiết lập tức chuyển hướng, đ.á.n.h giá Mộc Thời và những người khác, “Hihihi, để ta nghĩ xem nên g.i.ế.c ai trước nhỉ?”
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Mộc Nguyên, “Ừm, ngươi đi, ta thích ăn nhất là trẻ con da thịt non mịn.”
Mộc Thời xách kiếm chắn phía trước, “Ta xem, ai dám động vào người của ta?!”
“Chậc! Cô đúng là âm hồn bất tán!” Thao Thiết l.i.ế.m môi, “Cô cũng không tồi, ăn cô, tương đương với ăn hai người, Tiểu Khinh Khinh của ta vẫn còn trên người cô.”
“Vậy thì, bắt đầu từ cô trước đi!”
Thao Thiết chuyển động, trong nhịp thở đã đến trước mặt Mộc Thời, sức lực của hắn lớn hơn trước rất nhiều.
Cái đuôi dài quất một cái, làm bụi bay mù mịt.
Mộc Thời ỷ vào thân hình nhỏ bé của mình, không ngừng luồn lách bên cạnh Thao Thiết.
Bài vị của Thanh Hư Đạo Trưởng đang đè lên Đào Ngột, cô không có Chỉ Thiên Kiếm, căn bản không thể lay chuyển Thao Thiết.
Đánh một lúc lâu, cứ tiếp tục thế này…
Mộc Thời lau mồ hôi trên trán.
Thật phiền phức, cái thứ Chỉ Thiên Kiếm này rốt cuộc lấy ra kiểu gì!
Không có thời gian cho cô suy nghĩ, móng vuốt của Thao Thiết đã ở ngay trước mắt, Mộc Thời nhanh ch.óng xoay cổ tay, kiếm gỗ đào c.h.é.m về phía Thao Thiết, nhưng hoàn toàn không có tác dụng gì.
Đào Ngột mừng rỡ như điên, “Tiểu tứ, làm tốt lắm.”
Giây tiếp theo, một quả cầu lửa lao thẳng tới, Đào Ngột nháy mắt bị ngọn lửa hừng hực bao vây, hắn đau đớn gào thét, “A a a!!”
Thao Thiết nghe thấy giọng hắn, động tác khựng lại, “Anh ba, các người không được bắt nạt anh ba của ta!”
Hắn đang định tiến lên cứu Đào Ngột, những tảng tuyết lách cách lốp bốp đập xuống, tiếp đó rất nhiều đòn tấn công rơi xuống người hắn.
Thao Thiết tức giận gầm lên: “Kẻ nào?!”
Dung Kỳ mặt không cảm xúc nói: “Sư phụ, chúng ta cùng nhau g.i.ế.c c.h.ế.t những con quái vật này!”
Từng người một nối tiếp nhau nói: “Sư phụ! Chúng ta cùng nhau!!”
Mộc Thời quay đầu nhìn lại, “Các con tấn công tầm xa là được, đừng qua đây.”
Lúc này, Đào Yêu nhảy nhót chạy ra, “Tiên nữ tỷ tỷ, em nở hoa rồi.”
Mộc Thời nhìn kỹ, một bông hoa đào trong suốt đung đưa trên đầu Đào Yêu, dường như lấp lánh ánh sáng bảy màu.
Thao Thiết ra sức ngửi ngửi, lập tức trừng lớn mắt, “Đây đây là… sức mạnh của thần minh?”
Đào Ngột cũng chú ý đến bông hoa đào này, hắn vội vàng hét lên: “Tiểu tứ, mau cướp lấy bông hoa đó!”
“Biết rồi, anh ba.” Thao Thiết liều mạng xông về phía Đào Yêu.
Đào Yêu sợ hãi lăn lê bò lết chạy về phía Mộc Thời, “Còn thiếu một chút, một chút nữa…”
Mộc Thời vung kiếm gỗ đào c.h.é.m về phía Thao Thiết, sau đó lăn một vòng ôm lấy Đào Yêu, nằm ở một góc.
Thao Thiết đang định đuổi theo, vô số đòn tấn công đã cản bước chân hắn.
“A a a a!!!”
Một giọng nói ch.ói tai vang lên, Thao Thiết hoảng hốt một chốc, “Câm miệng! Kẻ nào đang gào thét?!!”
Đột nhiên nghe thấy tiếng hét này, hắn sởn gai ốc, nhịn không được run rẩy.
Đây là giọng nói khó nghe nhất mà hắn từng nghe!!
Thao Thiết gầm lên: “Ngươi câm miệng cho ta!!”
Mộc Thời nhân lúc này, xoa đầu Đào Yêu, “Trên người em không có ngọc bội hộ thân, đừng chạy lung tung.”
“Xin lỗi, tiên nữ tỷ tỷ, nhưng không kịp nữa rồi.” Đào Yêu hái bông hoa đào trên đỉnh đầu xuống, ra sức nhét vào miệng cô, “Nhanh nhanh nhanh, mau ăn đi.”
Hoa đào tan ngay trong miệng, Mộc Thời không nếm ra mùi vị gì, hoa đào hóa thành một dòng nước ấm chảy vào dạ dày, cô giống như vừa ăn viên đại lực hoàn, lập tức tràn đầy sức lực.
“Oa!” Đào Yêu vỗ tay, “Tiên nữ tỷ tỷ, chị đang phát sáng kìa.”
Mộc Thời liếc nhìn bản thân, toàn thân tỏa ra ánh sáng bảy màu, giống như một chiếc đèn nháy di động, suýt chút nữa làm mù mắt cô.
A cái này… quá trẻ trâu rồi.
Sau đó, cô sẽ mang trên mình ánh sáng bảy màu, đ.á.n.h bại hung thú, xua tan bóng tối thế gian, soi sáng con đường phía trước.
Mộc Thời ôm Đào Yêu tránh xa Thao Thiết, “Chuyện này là sao?”
Đào Yêu nghiêng cái đầu nhỏ, “Tiên nữ tỷ tỷ, em cũng không biết, khoảnh khắc nở hoa, trong đầu em nảy ra một ý nghĩ, phải tặng bông hoa này cho chị.”
“Vốn dĩ em định tặng cho Đại tế tư đại nhân.” Cô bé thở dài, “Nhưng không sao, sau này em sẽ nở một bông hoa khác cho Đại tế tư đại nhân.”
Mộc Thời xoa đầu cô bé, “Cảm ơn nhé, tiểu Đào Yêu.”
“Không có chi…” Đào Yêu chưa nói hết câu, người đã bay đi rồi.
Dung Kỳ trong lúc phóng hỏa, tranh thủ liếc nhìn, thành thạo đỡ lấy Đào Yêu.
Cậu đã sớm quen với tốc độ và hướng ném người của sư phụ, bây giờ không cần nhìn cũng có thể đỡ được.
Mộc Thời tiễn Đào Yêu đi, toàn thân tràn đầy nhiệt huyết, cô rút thanh kiếm trên mặt đất ra, nhanh ch.óng xông về phía Thao Thiết.
“Hôm nay, chính là ngày tàn của các người!!”
Tốc độ của cô quá nhanh, Thao Thiết chỉ nhìn thấy một luồng ánh sáng bảy màu lóe qua lóe lại, trong lòng không khỏi dâng lên một trận sợ hãi.
Hắn che miệng vội vàng lùi về phía sau, “Lão đại, huynh làm xong chưa? Lão nhị vẫn chưa tỉnh sao?”
Hỗn Độn đáp: “Đợi chút nữa, sắp rồi!”
“Động tác của huynh chậm quá!” Thao Thiết né tránh luồng ánh sáng bảy màu kia, hắn nhìn luồng ánh sáng này một cái, mắt đau vô cùng.
Đây lại là thứ quỷ gì nữa?
Mệt quá, không muốn đ.á.n.h nữa…
Thao Thiết xốc lại tinh thần, anh ba vẫn còn trong tay họ, cứu anh ba ra rồi lập tức rút lui.
Hắn cố gắng kéo dài thời gian, “Cô đợi đó cho ta!”
Tuy nhiên, Mộc Thời nửa đường rẽ ngoặt, xách kiếm gỗ đào lao thẳng về phía Đào Ngột.
Thao Thiết giật mình kinh hãi, “Anh ba, cẩn thận!!”
Nhưng đã không kịp nữa rồi, Mộc Thời mang theo ánh sáng bảy màu lóe lên trước mặt Đào Ngột, cô một tay vác bài vị của Thanh Hư Đạo Trưởng, cắm thẳng vào cơ thể Đào Ngột.
“A a a!!!”
Một tiếng hét khàn đặc vang lên, chất lỏng màu xanh lam đậm rất nhanh biến thành một vũng m.á.u.
Mộc Thời rút bài vị ra, dùng sức đè xuống lần nữa, vũng m.á.u biến mất không thấy, chỉ để lại tiếng hét ch.ói tai, “A a a! Đáng ghét!!!”
Mộc Thời cẩn thận kiểm tra một chút, cô có chút không dám tin, “Đào Ngột c.h.ế.t rồi?!”
Cô nhìn thêm lần nữa, Đào Ngột thật sự đã c.h.ế.t, khí tức của hắn đang dần tan biến.
Mộc Thời nhớ lại trận chiến ở Tiên Giới, người đầu tiên Vương Mẫu Nương Nương g.i.ế.c cũng là Đào Ngột.
Xem ra trong Tứ Đại Hung Thú, kẻ yếu nhất là Đào Ngột, năng lực của hắn có lẽ không giỏi chiến đấu.
Giải quyết xong Đào Ngột, còn lại ba con hung thú. Ánh mắt sắc bén của Mộc Thời rơi vào Thao Thiết, cô xách bài vị của Thanh Hư Đạo Trưởng lên, “Tiếp theo, đến lượt ngươi!”
Thao Thiết sững sờ hồi lâu, không dám tin anh ba thật sự đã c.h.ế.t.
Hắn ngửi ngửi, khí tức của anh ba không còn nữa, vậy thì còn đ.á.n.h đ.ấ.m cái rắm gì nữa.
Thao Thiết liều mạng bò lên trên, “Lão đại, cứu mạng!!”
Hỗn Độn nghe thấy động tĩnh, đành phải động đến sức mạnh bản nguyên để tăng tốc độ.
Trên không trung, một cục thịt lớn không ngừng xoay tròn nhảy nhót, phía sau hắn mọc ra một đôi cánh trắng muốt, Hỗn Độn gầm lớn ba tiếng, “Tỏa Long Trận! Khởi động!!!”
Bùm——!!!
Toàn bộ không gian rung lắc dữ dội, Hỗn Độn vỗ vỗ cánh, vô cùng phấn khích, “Cuối cùng cũng thành công rồi.”
“Lão nhị, trở về đi!!”
Đúng lúc này, Thao Thiết nhảy lên, hắn thở hổn hển điên cuồng, “Lão đại, âm thanh vừa nãy là do ta bị người ta đ.á.n.h… phát ra đấy.”
“Cái gì?!” Hỗn Độn nhìn ra phía sau, Cùng Kỳ vẫn đang ngủ say, ở đây không có một tia long khí nào.
Lẽ nào…?
Không, không thể nào, bố cục hoàn mỹ của hắn sao có thể… vừa vặn bị người ta phá hỏng được?