Động vật muốn tu tiên dễ dàng hơn con người.

Chúng có thể cảm nhận được linh khí trong tự nhiên mà con người không cảm nhận được, đồng thời hấp thụ và sử dụng tốt hơn.

Nhưng cho dù có tu luyện thế nào, cũng không thể tu thành tiên, chỉ có thể làm một tinh quái chốn sơn dã.

Giống như Hồ Oanh Oanh vậy, đã là hình thái tốt nhất của chúng rồi.

Có thể tùy ý hóa thành người, ngoại trừ Huyền sư dùng pháp khí, gần như rất khó g.i.ế.c c.h.ế.t chúng.

Nhưng lại không thể tiến thêm một bước nào nữa, trạng thái này, được gọi là “địa tiên”.

Nhưng rắn lại khác biệt.

Tộc rắn thông qua tu luyện có thể hóa thành Giao, mà Giao lại tiếp tục tu luyện, thì có thể hóa thân thành rồng.

Rồng chính là tiên tộc đàng hoàng.

Không già không c.h.ế.t, không thương không diệt, sở hữu pháp lực vô biên, chỉ trong một ý niệm liền có thể xoay chuyển càn khôn.

Lộc Tri Chi tưởng rằng, sinh vật như Giao và rồng, chỉ tồn tại trong thần thoại cổ đại.

Bởi vì nhiều năm trước, toàn bộ thế giới trở nên linh khí mỏng manh, việc tu hành ngày càng gian nan.

Cho nên bất luận là động vật, hay là Huyền sư, đều sẽ lựa chọn an cư, tu hành trong núi.

Linh khí trong rừng núi thuần túy hơn, còn có thể mượn tinh hoa cây cỏ để tu luyện.

Điều này đã hình thành một quy định bất thành văn.

Tinh quái không được phép hiện hình ở nhân gian gây hoang mang, cũng không được lạm dụng thuật pháp, nếu không sẽ phải chịu sự trừng phạt của thiên đạo.

Hồ Oanh Oanh chính là vì cho tình lang sống thêm vài ngày, mà bị thiên đạo trừng phạt giam giữ hàng trăm năm.

Cho nên không chỉ Lộc Tri Chi chưa từng nhìn thấy rồng, người khác cũng chưa từng nhìn thấy.

Nhưng Lộc Tri Chi từng nghe được tin đồn.

Mười lăm năm trước ở Hải thị, có Giao muốn mượn quốc vận trong tháp Minh Châu của Hải thị để vượt qua thiên kiếp, phi thăng thành rồng.

Nhân chứng tận mắt nhìn thấy lúc đó có rất nhiều, còn có người quay lại video từ nhiều góc độ khác nhau.

Con Giao đó hiện hình bằng thân người trên bầu trời tháp Minh Châu của Hải thị.

Lúc đó sấm sét vang dội, mưa to gió lớn.

Hắn đang khống chế kết ấn, vô số đạo sấm sét đ.á.n.h lên người hắn.

Lúc đó độ phân giải của điện thoại còn thấp, video nhiều người quay được đều không rõ nét, mạng internet cũng không quá phát triển, chuyện này lưu truyền cũng không rộng rãi lắm.

Nhớ sư phụ nói, lúc đó người nọ đã thuận lợi hóa rồng, trốn đến đáy hồ ở Trì Sơn vùng Đông Bắc.

Nhưng hắn đã vi phạm thiên đạo, hiện hình trước mặt người đời.

Thiên đạo chỉ dẫn vô số T.ử bào thiên sư, chạy đến Trì Sơn vùng Đông Bắc.

Trì Sơn vốn là khu du lịch mỗi ngày đều đón tiếp lượng lớn du khách, để bắt được con giao long đó, toàn bộ Trì Sơn đã phong tỏa.

Hàng trăm Huyền sư bắt suốt bảy ngày bảy đêm, mới mượn sức mạnh của thiên đạo g.i.ế.c c.h.ế.t con giao long này.

Móc tim ra, đem thân xác vĩnh viễn trấn áp dưới đáy Trì Sơn.

Bởi vì nó đã hóa rồng, không thể g.i.ế.c c.h.ế.t hoàn toàn, chỉ có thể m.ó.c t.i.m, hạn chế pháp lực của nó.

Con rắn trước mắt này... Không! Nó đã hóa Giao!

Bước tiếp theo, chính là muốn hóa rồng rồi!

Lộc Tri Chi không ngừng sờ soạng trong túi, cố gắng nắm c.h.ặ.t những tờ phù chỉ có thể dùng được trong tay.

Con Giao hóa rồng đó cần hàng trăm T.ử bào thiên sư mới đối phó được, cho dù con Giao này chưa hóa rồng, cũng không phải là thứ một mình cô có thể đối phó được!

Thảo nào!

Thảo nào từ trên xuống dưới Huyền Kính Tông không có ai ra mặt đối phó cô.

Có con Giao này rồi, còn cần người làm gì nữa?

Giao chỉ chui vào một phần, một phần thân thể khác vẫn còn ở ngoài cửa.

Có một người mặc áo choàng đen giẫm lên thân Giao, từ ngoài hang đi vào.

Người đó toàn thân bọc trong áo choàng đen, chiếc mũ trùm đầu to lớn che khuất khuôn mặt khiến người ta không nhìn rõ diện mạo.

Nhưng cho dù không nhìn thấy mặt, Lộc Tri Chi cũng biết mụ ta là ai.

“Hoắc Huyên!”

Hoắc Huyên đứng trên thân rắn cười khanh khách.

“Lộc tiểu thư, lại gặp nhau rồi!”

Lộc Tri Chi không ngừng lùi về phía sau, cho đến khi lùi đến sát vách tường, một tay cầm ngân châm, một tay nắm c.h.ặ.t T.ử kim phù.

“Xem ra, mụ không phải muốn giải Cộng mệnh cho tôi!”

Hoắc Huyên hai tay đan vào nhau giấu trong áo choàng, dáng vẻ tao nhã bước về phía trước, mỗi khi bước một bước, con Giao đó liền hạ thấp thân thể, để Hoắc Huyên giẫm lên người nó tiến lên.

“Lộc Tri Chi, cô diễn giỏi thật đấy!”

“Nói cái gì mà trong hang không có tín hiệu phải ra ngoài gọi điện thoại, tưởng làm vậy là có thể chuồn khỏi mí mắt ta sao?”

Thân Giao đi đến trước mặt Lộc Tri Chi, Hoắc Huyên từ trên đó nhảy xuống.

Lộc Tri Chi cảnh cáo.

“Mụ đừng qua đây, tôi thật sự sẽ ra tay đấy!”

Hoắc Huyên cười lạnh khanh khách.

“Cô tưởng ta sẽ sợ mấy tờ phù chỉ, mấy cây ngân châm đó của cô sao?”

“Cô cất mấy thứ đồ tốt đó đi, đừng phí sức vô ích nữa.”

“Nếu ta có tâm tư muốn hại cô, cô đã sớm c.h.ế.t không có chỗ chôn rồi!”

Lộc Tri Chi không hề buông lỏng cảnh giác, cũng không cất những thứ trên tay đi, mà càng thêm tập trung.

Cô luôn quan sát động tác của Hoắc Huyên và hướng đi của thân con Giao đó, muốn tìm ra sơ hở tốt nhất để chạy trốn.

Hoắc Huyên vẻ mặt bất đắc dĩ, đưa tay vuốt ve thân Giao.

“Ngân Long, cô ta cứ luôn muốn chạy, phải làm sao đây!”

Con Giao được gọi là Ngân Long thè lưỡi, âm thanh “xì xì” khiến Lộc Tri Chi tê dại da đầu.

Nó uốn lượn cuộn tròn trong hang, cho đến khi cái đuôi hoàn toàn thu vào trong.

Sau đó vung cái đuôi khổng lồ đó lên, Lộc Tri Chi cuối cùng cũng biết cảm giác chấn động ban nãy là hình thành như thế nào.

Cái đuôi lớn đó đập mạnh một cái vào cửa hang, phía trên cửa hang rơi xuống vô số khối đá lớn nhỏ, trong chốc lát, đã bịt kín mít cửa hang.

Hoắc Huyên vỗ tay giống như một đứa trẻ.

“Tốt quá rồi, như vậy cô sẽ không thể chạy trốn được nữa!”

Lộc Tri Chi nhắm mắt lại, trong lòng lạnh đi một nửa.

Con Giao này quá hung dữ, bản thân căn bản không phải là đối thủ của nó.

Lúc này cửa hang đã bị bịt kín, rốt cuộc mình phải ra ngoài bằng cách nào?

Cô cảm thấy mồ hôi trên trán đang chảy dọc theo gò má xuống cằm.

“Mụ lừa tôi đi tìm Địa Đan, sau đó lại lừa tôi đến đây, rốt cuộc là muốn làm gì?”

Khuôn mặt Hoắc Huyên giấu trong chiếc mũ trùm đầu màu đen, không nhìn thấy thần sắc, nhưng từ trong giọng nói có thể nghe ra, mụ ta rất hưng phấn.

“Bảo cô đến đây, đương nhiên là có chuyện tốt rồi!”

“Cô xem, cô cũng đã đặt Địa Đan vào trong Thất Tinh Bàn rồi, chi bằng để chúng ta tiến hành xong nghi thức rồi trò chuyện tiếp thì sao?”

Lộc Tri Chi nhìn lỗ hổng trên vòm trời.

Màu sắc của ánh nắng và dương khí đã có sự thay đổi.

“Không phải mụ nói, chỉ có buổi trưa mới có thể làm nghi thức này sao?”

“Bây giờ qua buổi trưa rồi, đã là buổi chiều rồi, không làm được nữa!”

Hoắc Huyên nhẹ nhàng lắc đầu.

“Giống như ban nãy cô lừa ta vậy, nói cái gì mà buổi trưa mới có thể tiến hành nghi thức, ta cũng là lừa cô thôi!”

“Chỉ cần ta muốn, chỉ cần cô ở đây, tiến hành nghi thức lúc nào cũng được!”

Lộc Tri Chi cảm thấy, Hoắc Huyên quả thực không có ý định dồn cô vào chỗ c.h.ế.t, thậm chí thái độ còn có thể coi là ôn hòa.

Giống như mụ ta đang lợi dụng cô để hoàn thành chuyện gì đó vậy.

Lộc Tri Chi đi thẳng vào vấn đề hỏi.

“Làm xong nghi thức này, tôi sẽ c.h.ế.t sao?”

Trong giọng điệu của Hoắc Huyên mang theo sự gấp gáp.

“Ta đã nói rồi ta sẽ không hại cô, sao cô có thể nghĩ như vậy chứ!”

Mụ ta đi qua đi lại.

“Ta không những không hại cô, mà còn cho cô một số thứ tốt mà cô không ngờ tới!”

“Chỉ cần cô hoàn thành nghi thức này, danh tiếng, tiền tài, quyền lực, cô muốn gió được gió, muốn mưa được mưa!”

Lộc Tri Chi vẻ mặt không tin.

“Thứ tốt như vậy, tại sao mụ không tự mình giữ lấy, lại muốn cho tôi?”

Giọng Hoắc Huyên mang theo sự nghiêm túc.

“Thứ ta muốn cho cô, không phải là thứ gì khác, mà là chức chưởng môn của Huyền Kính Tông!”

“Nghi thức này kết thúc, cô chính là tân nhiệm chưởng môn của Huyền Kính Tông!”