Đây là một vách đá nằm sát biển.

Dưới vách đá là những con sóng vỗ cuồn cuộn, tiếng thủy triều ầm ầm vang dội trên mặt biển sẫm màu, còn trên vách đá sừng sững một tòa cổ bảo.

Lâu đài với những ngọn tháp nhọn san sát, cổng vòm cao v.út, tổng thể toát lên một cảm giác lạnh lẽo, thẳng tắp vươn lên trời cao. Phần rìa lâu đài được vầng trăng tròn khổng lồ trên bầu trời chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng bàng bạc.

Trái ngược với điều đó, ở những nơi ánh trăng không chiếu tới, bóng tối lại càng trở nên sâu thẳm. Bên trong những ô cửa sổ trang trí bằng kính đỏ tươi là một màu đen sâu không thấy đáy, tựa như những chiếc miệng khổng lồ của vực thẳm đang há rộng.

Bên trong hắc ám cổ bảo là một mảnh tĩnh lặng, ngay cả tiếng sóng biển bên ngoài cũng gần như không thể nghe thấy.

Trong một căn phòng được trang hoàng lộng lẫy nhưng đã mục nát, một cỗ quan tài to lớn, nặng nề được đặt ngay chính giữa. Bề mặt quan tài vốn được chạm khắc vô số hoa văn tinh xảo, nhưng lúc này những hoa văn đó đều bị bụi bặm che phủ, nhìn không rõ. Lớp bụi tích tụ hàng trăm năm này dày đến ba inch.

Đột nhiên, cỗ quan tài rung lên một cái, lớp bụi trên bề mặt rơi xuống như những bông tuyết mịn.

"Bịch."

Lại một tiếng nữa.

Biên độ rung lắc càng lớn hơn, vô số mạt bụi li ti bay lên.

"Cạch cạch."

Nắp quan tài góc cạnh rõ ràng bị đẩy ra, một người từ trong quan tài ngồi dậy.

Bóng người có vóc dáng thon thả, yêu kiều, động tác chậm rãi vươn vai một cái. Sau đó, một đôi mắt màu đỏ m.á.u mở ra trong bóng tối, nhìn quanh bốn phía:

"Khụ khụ khụ khụ!"

Ngủ say mấy trăm năm, vừa tỉnh dậy hít sâu ngụm không khí đầu tiên đã dành cho Elsa một niềm vui bất ngờ lớn đến thế này, thật sự khiến cô không kịp trở tay.

Chuyện gì thế này?

Cho dù cô có ngủ mấy trăm năm, "giường ngủ" của cô cũng phải có người chuyên trách dọn dẹp định kỳ chứ, sao lại tích tụ nhiều bụi thế này?

Elsa đứng lên từ trên "giường", khả năng nhìn trong đêm xuất sắc của Huyết tộc hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh, điều này giúp cô nhìn rõ những món đồ trang trí cũ nát, tàn tạ trong phòng.

Không chỉ căn phòng này, tiếp theo đó, mỗi hành lang cô đi qua, mỗi cánh cửa cô đẩy ra, mỗi góc nhỏ cô nhìn thấy, đều phủ đầy bụi bặm, hoang tàn đổ nát, hệt như một tòa cổ bảo thực sự không có ai ngó ngàng tới.

T.ử dân của cô đâu?!

Huyết bộc của cô đâu?!

Trong mấy trăm năm nay, bọn họ đều đi ngủ hết rồi sao???

Sao trong lâu đài lại yên tĩnh thế này, một bóng người cũng không có?!

Sự nghi hoặc trong lòng ngày càng lớn, gần như đến mức bất an.

Bước chân của Elsa bất giác chậm lại.

Cuối cùng, cô chậm rãi đi đến trước cửa chính ở tầng một của lâu đài.

Dưới tố chất thân thể cường hãn của Huyết tộc, cánh cửa lớn vốn dày đến mấy trăm stone, cao khoảng mấy chục feet bị đẩy ra nhẹ bẫng như một cánh cửa gỗ nhỏ.

Hai cánh cửa mở ra bên ngoài, phả vào mặt là tiếng sóng biển nhấp nhô liên hồi và ánh trăng trắng như tuyết cô liêu.

Elsa bước nhanh vài bước, đi vào dưới ánh trăng đã lâu không gặp, đứng trên cao, cúi nhìn vương thành bên dưới lâu đài.

Một mảnh tĩnh mịch.

Thành phố vốn dĩ phải có gần một ngàn Huyết tộc thượng đẳng và nhiều Huyết tộc hạ đẳng hơn sinh sống, nay lại tĩnh lặng như một khu mộ của người c.h.ế.t.

Một vương thành rộng lớn như vậy, một bóng người hoạt động cũng không có.

Thỉnh thoảng có bóng đen lóe lên, nhưng không phải là Huyết tộc, mà chỉ là một vài ma thú không mời mà đến, tu hú chiếm tổ chim khách.

Nếu nói cổ bảo phía sau còn có thể miễn cưỡng dùng lý do "không ai dám quấy rầy cô ngủ say" để giải thích, thì vương thành trước mắt này dù nói thế nào cũng không xuôi.

Huyết tộc đã xảy ra chuyện!

Hơn nữa còn là chuyện lớn!

Elsa nhíu mày, gượng gạo dùng cội nguồn m.á.u của Thủy tổ để cảm nhận sự tồn tại của các Huyết tộc khác.

Không ngoài dự đoán, chẳng có gì cả.

Cảm ứng trống rỗng hệt như thành phố bên dưới.

Cứ như thể cô chỉ ngủ một giấc, đồng tộc đã c.h.ế.t sạch sành sanh.

Nhưng, sao có thể chứ?

Ngoại trừ cô, người sở hữu cội nguồn m.á.u của Thủy tổ mới có thể g.i.ế.c c.h.ế.t toàn bộ Huyết tộc, bọn họ nổi tiếng với "sinh mệnh bất hủ", sao có thể bị diệt sạch được?

Cho dù thật sự đến thời khắc nguy cấp đó, t.ử dân của cô sao lại không đến đ.á.n.h thức cô?!

Elsa có chút hỗn loạn.

Ký ức của cô vẫn dừng lại ở những thuộc hạ trung thành tận tâm hành lễ với cô trước khi cô chìm vào giấc ngủ.

Lúc đó, bọn họ từng người một thề thốt son sắt, đồng thanh bảo đảm sẽ bảo vệ tốt Vĩnh Dạ Lĩnh Vực, xin cô cứ yên tâm ngủ say.

Kết quả, bây giờ cô vừa tỉnh giấc, người đã bay màu hết!

Như chê cô chưa đủ phiền, trên bầu trời vang lên một tiếng nổ lớn, toàn bộ Vĩnh Dạ Lĩnh Vực dường như đều rung chuyển một cái.

Sau đó trên bầu trời đêm nổ tung một quả cầu lửa, một tấm thiệp mời màu đen từ trong ngọn lửa rơi xuống, bề mặt vẫn còn đang bốc cháy.

Elsa đưa tay bắt lấy, b.úng bay ngọn lửa nhỏ trên bề mặt phong bì, rút ra tờ giấy sặc mùi lưu huỳnh bên trong.

Trên tờ giấy màu nâu đen, có vài dòng chữ được viết bằng một loại chất lỏng màu trắng xám không rõ tên.

Đây là văn tự của Ác Ma tộc.

Elsa liếc mắt nhìn qua, vừa định cười lạnh, ngọn lửa trên đỉnh đầu lại xảy ra biến hóa, tạo thành Long ngữ.

Trùng hợp thay, bất kể là Long tộc hay Ác ma, bọn chúng đều có chung một ý đồ.

Nói là để chúc mừng vị Nữ vương Huyết tộc là cô đây thức tỉnh, bọn chúng sắp tới sẽ đến Vĩnh Dạ Lĩnh Vực để đích thân chúc mừng.

Nữ vương ngài không cần chuẩn bị thêm quà đáp lễ, chỉ cần mang những bảo vật mà Huyết tộc đã tích lũy hàng vạn năm ra chiêu đãi bọn chúng là được.

Đây mà là chúc mừng cái gì, rõ ràng là ăn cướp!

Lại còn là nghênh ngang xông vào nhà cô ăn cướp! Trước khi cướp, còn dám gửi thông báo trước cho cô???

Thật sự coi cô dễ bắt nạt sao?!

Cho dù hiện tại lĩnh vực bỏ trống, đồng tộc biến mất, thực lực của cô cũng vì một nguyên nhân không rõ nào đó mà giảm sút diện rộng...

Nhưng Vĩnh Dạ Lĩnh Vực là địa bàn của Huyết tộc!

Dám chạy vào đây cướp tiền?

Chỉ sợ bọn chúng có mạng đến, không có mạng ra!!!

Elsa bóp nát tấm thiệp mời trong tay, hủy diệt Long văn rực lửa trên đỉnh đầu, xoay người quay lại lâu đài.

Cô phải đi lục lọi kho báu mà các đời Quân vương Huyết tộc tích lũy, xem có bảo vật nào có thể giúp cô trực tiếp giải quyết hai đám cường đạo không biết xấu hổ này không!

Đi lại trong phòng lưu trữ bảo vật khổng lồ, Elsa đột nhiên có thể hiểu được sự vô liêm sỉ của Ác ma và Long tộc.

Bởi vì đồ tốt ở đây thật sự quá nhiều!

Cái này, hẳn là pháp trượng khát m.á.u mà Thủy tổ từng dùng năm xưa.

Cái kia, là Vong Linh Liêm Đao của Nữ vương đời thứ 2.

Còn món này nữa, rất có thể là v.ũ k.h.í của Quân vương tiền nhiệm Adelaide Ventrue, kiếm đ.â.m Mithril...

Những món v.ũ k.h.í tối cao từng vang danh thiên hạ này lại bị vứt lăn lóc trên mặt đất như mớ đồng nát sắt vụn, mà những thứ chất đống cùng với chúng, không món nào không phải là bảo vật có giá trị tương đương.

Trước đây chưa từng vào, cô thật sự không biết hóa ra mình lại giàu có đến vậy!

Cô đúng là nhiều tiền thật đấy.

Thảo nào Long tộc và Ác ma đều động lòng.

Tuy nhiên, những vật c.h.ế.t này dường như không giúp được cô quá nhiều.

Một mình cô không thể nào mang theo tất cả bảo vật, chiến đấu với mấy vạn kẻ địch được.

Hơn nữa, thực lực hiện tại của cô có lẽ chỉ ở mức T.ử tước Huyết tộc ngày trước.

Cảm xúc đang dâng cao trong nháy mắt tụt xuống.

Elsa hít một hơi, ngồi xổm giữa đống bảo vật tiếp tục lục lọi.

Cái này không phải. Cái này không được... Cái này tốt! Nhưng hình như vẫn không phù hợp...