Sắc mặt Ác ma nhợt nhạt, bản thân Elsa cũng không dễ chịu gì.

Không hổ là Lãnh chúa Ác ma!

Ép cô phải lật thẳng bài tẩy!

May mà dạo này đông đảo người chơi cày cuốc ác liệt, khiến thực lực của cô tăng mạnh; cũng may là, cô đích thân qua đây, nếu không đối mặt với vị Ác ma tóc đen này, cho dù là Lestat cũng không phải đối thủ.

Elsa từ từ bình phục tinh huyết đang xao động trong cơ thể, đứng thẳng người.

Tiếp đó, giơ tay trái lên, hung hăng kéo một cái!

“Ưm!”

Ác ma tóc đen rên lên một tiếng, chúi người về phía trước, trực tiếp quỳ một gối xuống đất!

Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, chằm chằm nhìn thiếu nữ đang dần tiến lại gần, trong đôi con ngươi màu xám phản chiếu rõ ràng bóng dáng của đối phương.

Dưới ánh trăng, thiếu nữ tóc đen bước đi uyển chuyển, vạt váy đong đưa.

Cô đi trên vùng hoang dã, tựa như đang dạo bước trong cung điện.

Trong mắt Seler, Nữ vương Huyết tộc thông qua sợi gai m.á.u kia dắt mình, giống như đang dắt một con ch.ó.

Lại còn là một con ch.ó không thuần phục, lúc nào cũng có thể c.ắ.n chủ.

Đối mặt với ngọn lửa tức giận ngày càng dâng cao của hắn, Nữ vương giành chiến thắng nhếch khóe miệng, nở nụ cười cao cao tại thượng: “Ngươi không phải muốn gặp con Succubus kia sao, ta đưa ngươi đi gặp cô ta.”

Nửa giờ sau, trong ngục tối dưới lòng đất của lâu đài Huyết tộc, hai ma pháp trận giam cầm phát ra ánh sáng xanh u ám.

Trong ánh sáng xanh, một nam một nữ cách hàng rào, hai mặt nhìn nhau.

Nửa ngày, Rania lên tiếng trước: “Tên ngốc nhà anh! Sao anh cũng bị bắt vào đây rồi?!”

Nghe thấy lời chất vấn của Rania, Seler trầm tĩnh một thoáng, sau đó mới trả lời: “Tôi lo cho cô.”

Rania “hừ” một tiếng: “Lo cho tôi nên qua đây feed mạng à?”

“...” Seler cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm ma pháp trận phát sáng dưới chân, khuôn mặt bị ánh sáng xanh chiếu rọi trắng bệch, “Là tôi sơ ý. Tôi sẽ nghĩ cách cứu hai ta ra ngoài.”

Không đợi Rania tiếp tục mở miệng trào phúng, hắn lại ngước mắt lên: “Nhưng mà, Nữ vương Huyết tộc không mạnh như tôi tưởng tượng.”

Rania khựng lại, vểnh tai lên: “Ý anh là sao? Cô ta đã đ.á.n.h bại cả anh rồi đấy.”

“Nhưng đây là Vĩnh Dạ Lĩnh Vực.” Seler hơi nheo mắt lại, “Tôi có thể cảm nhận được, nếu ở Vị diện Solomon, thậm chí là ở Chủ thế giới, cô ta chưa chắc đã là đối thủ của tôi.”

Rania nghe mà ánh mắt đờ đẫn, suy nghĩ nửa ngày, mới lẩm bẩm: “Hóa ra Moore đoán không sai. Nữ vương Huyết tộc quả thực là vì nguyên khí tổn thương nặng nề mới bế quan chìm vào giấc ngủ.”

“Moore Moore...” Seler nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt dựng mày, “Quả nhiên lại là hắn!!! Nghe nói cô đến Vĩnh Dạ Lĩnh Vực, tôi đã nghi ngờ là hắn xúi giục! Quả nhiên là vậy!”

Nắm đ.ấ.m của hắn bóp kêu răng rắc, trên gò má căng cứng một đường cơ c.ắ.n lúc ẩn lúc hiện.

Rania chột dạ hụt hơi một thoáng, sau đó lại phản ứng lại.

Tại sao cô ả phải chột dạ với hắn?!

Đây là chuyện giữa Moore và cô ả.

Hơn nữa, Moore cũng không cố ý!

Hắn ta cũng không biết Nữ vương Huyết tộc vừa mới tỉnh lại cách đây không lâu lại nhanh ch.óng thoát khỏi thời kỳ suy yếu như vậy, còn chiêu mộ nhiều hậu duệ đến thế!

Nghĩ đến đây, sắc mặt Rania biến đổi: “Không ổn. Anh và tôi đều mắc kẹt ở Vĩnh Dạ Lĩnh Vực, cho dù là lão Nicholas cũng sẽ không ngăn cản Moore tấn công Huyết tộc nữa!”

“Thế chẳng phải vừa hay sao.” Seler lúc này lại khôi phục sắc mặt lạnh nhạt, chỉ có trong đôi con ngươi màu nhạt vẫn còn lưu lại vài phần tức giận chưa tan, “Để Moore đích thân giải quyết ân oán giữa hắn và chủ cũ của hắn.”

“Ây da anh thì biết cái gì!” Rania tức giận đập sàn nhà bôm bốp, “Lỡ như Moore cũng ngã ngựa, thì sẽ có ba Lãnh chúa Ác ma nằm trong tay Nữ vương Huyết tộc rồi! Cho dù là tên ngốc như anh cũng nên biết, điều này có ý nghĩa gì chứ?!”

Nghe đến đây, Seler cuối cùng cũng lại biến sắc.

Hắn chần chừ: “Chắc... sẽ không đâu. Thực lực của Moore xấp xỉ tôi, độ thích ứng với Vĩnh Dạ Lĩnh Vực cũng mạnh hơn tôi, chắc có thể đ.á.n.h ngang ngửa với Nữ vương Huyết tộc. Còn về những Huyết tộc khác, cô cũng nói bọn chúng không mạnh, chắc không phải là đối thủ của đám Mind Flayer và Ác ma cấp thấp dưới trướng Moore.”

“Lỡ như thì sao?!” Rania trợn trắng mắt, “Tôi cũng nói rồi, đám Huyết tộc đó quỷ dị lắm! Có trời mới biết bọn chúng có làm ra kết quả gì ngoài dự đoán không... Đều tại anh! Nếu không phải anh cũng chạy tới, cho dù Moore thua, cũng chỉ có hai Lãnh chúa Ác ma bị nhốt, lão Nicholas nhất định có cách giải vây! Bây giờ thì hay rồi, đều tại anh!”

Cô ả liên tục nói hai lần “đều tại anh”, cho dù Seler có ý với cô ả, sắc mặt cũng trở nên không mấy dễ coi, lạnh lùng phản bác: “Vậy sao cô không nói chính mình đi. Nếu không phải cô vì Moore mà mạo muội xông vào Vĩnh Dạ Lĩnh Vực, tất cả những chuyện này đều sẽ không xảy ra!”

“Anh?!”

Ngay lúc hai con Ác ma cãi nhau trong ngục tối của lâu đài Huyết tộc, ở Vị diện Solomon, Moore nghe thuộc hạ bẩm báo đại nhân Nicholas đến thăm, không khỏi có chút kinh ngạc.

Hắn đẩy đám oanh yến vây quanh mình ra, đặt ly rượu pha lê chứa đầy m.á.u tươi trên tay xuống, đứng dậy.

Hắn là một mỹ nam t.ử tóc nâu xoăn, bình thường mang đậm khí chất quý tộc và phong độ thân sĩ, đặc biệt dịu dàng khi đối xử với bạn tình.

Vì vậy thấy hắn đứng dậy, có một vài cô gái to gan được sủng ái dù bị đẩy ra, lại to gan quấn lấy hắn lần nữa, không cho hắn đi: “Đại nhân Moore, cho dù để đại nhân Nicholas đợi một chút cũng không sao mà, hãy để chúng ta tiếp tục làm xong chuyện vui vẻ vừa nãy đi.”

Moore dừng tay đang chỉnh lại vạt áo, cúi đầu nhìn cô ta một cái, mỉm cười dịu dàng.

Giây tiếp theo, một cái đầu cười duyên dáng bay v.út ra ngoài, cột m.á.u phun cao ba mét.

“Á á á á á!!!”

Mười mấy thiếu nam thiếu nữ phía sau đồng thanh hét ch.ói tai.

Sau đó, đầu của bọn họ cũng bay lên.

Mười mấy đài phun nước màu m.á.u đồng loạt dâng lên, trên sàn đá cẩm thạch nhẵn bóng nhanh ch.óng ứ đọng dòng m.á.u chảy như suối.

Moore đi chân trần, mặt không cảm xúc giẫm qua những vũng m.á.u vẫn còn vương hơi ấm này.

Khi chân hắn, để lại dấu m.á.u đầu tiên trên mặt đất, hắn lại dừng lại.

Vị mỹ nam t.ử tóc nâu xoăn này cúi đầu nhìn dấu chân của mình, thở dài: “Thật lãng phí. Tên đó rốt cuộc có hiểu đạo lý tiết kiệm lương thực không vậy.”

“Đúng vậy đúng vậy.” Moore đứng tại chỗ lẩm bẩm một mình, thần sắc biến ảo bất định, “Rose vừa c.h.ế.t đầu tiên là người đẹp mà ta ưng ý nhất dạo gần đây, kết quả nói g.i.ế.c là g.i.ế.c, quá đáng lắm rồi!”

“Hừ.” Một tiếng cười lạnh thoát ra từ khóe miệng trễ xuống, “Người phụ nữ đó tên là Lily.”

“A, là vậy sao?” Đôi mắt Moore vừa nheo lại lại trừng tròn xoe, không khép được miệng, “Vậy Rose lại đi đâu rồi?!”

“Ngươi quên rồi sao? Lần trước Rose gọi Sloth dậy, bị tiện tay g.i.ế.c c.h.ế.t rồi.”

“Hahaha vậy cô ta đáng đời!” Moore vỗ tay, cười trên nỗi đau của người khác, hoàn toàn quên mất vài giây trước, hắn còn mang dáng vẻ vô cùng xót xa.