Đối mặt với ánh mắt nóng bỏng đến kinh người của Hắc Long Vương, trong lòng Ngụy Sương hoảng hốt, lúc giải thích cũng bất giác trở nên lắp bắp: “Tôi, còn có Hội trưởng đều cho rằng, nếu Hoàng Kim Long Vương của quý tộc đã phát hiện ra Vị diện Long tộc, xây dựng gia viên, theo lý nên thể hiện điểm này trên thiết kế tổ rồng như một sự tưởng niệm. Còn màu đen, thì đại diện cho bệ hạ Alexis ngài. Bởi vì vấn đề góc độ chiếu sáng, phần lớn thời gian, kính đều là màu đen, đại diện cho địa vị thống trị hiện tại của ngài trong Long tộc.”
Alexis mỉm cười: “Vậy nếu ta c.h.ế.t rồi, Long Vương đời tiếp theo là Hồng Long, hoặc Long tộc màu sắc khác thì sao?”
Khách hàng rõ ràng rất hài lòng, Ngụy Sương lập tức có tự tin, đối mặt với sự trêu chọc của đối phương, cũng có thể bình tĩnh đưa ra phương án giải quyết: “Đến lúc đó, đổi kính thành màu sắc tương ứng là được. Công trình như vậy, quyến tộc của quý tộc có thể hoàn thành.”
Alexis gật đầu, xem đi xem lại bản vẽ ba lần, mới lưu luyến không rời quay sang Elsa: “Không thể không thừa nhận, ta rất ưng ý thiết kế này. Kéo dài thời gian lâu như vậy, vốn tưởng các ngươi cố ý qua loa, bây giờ xem ra, là ta hiểu lầm rồi. Tại đây, xin gửi lời xin lỗi đến bệ hạ Elsa và t.ử dân của ngài.”
Elsa có thể nói ngay từ đầu cô cũng tưởng Thành Kiến Đại Đội đang cố ý câu giờ không?
Đương nhiên là không thể.
Cho nên cô bày ra dáng vẻ đương nhiên nhận lấy lời xin lỗi, nâng ly với Hắc Long Vương: “Không sao, ta chấp nhận lời xin lỗi của ngài. Chúc tình hữu nghị giữa hai tộc chúng ta trường tồn.”
“Trường tồn.”
“Keng:”
Một tiếng va chạm lanh lảnh.
Miệng hai chiếc ly pha lê chạm vào nhau, chất lỏng màu đỏ bên trong sóng sánh, gợn lên từng vòng gợn sóng.
Sau khi tiệc mừng công kết thúc, Alexis không lập tức quay về Vị diện Long tộc, bởi vì ông ta nghe Elsa nói, Huyết tộc sắp kết minh với Ác Ma tộc, liền nói không yên tâm về tám con rồng con, muốn ở lại thêm vài ngày: Elsa nghi ngờ ông ta chính là muốn xem náo nhiệt, chỉ là không tìm được chứng cứ.
Không nhắc đến Hắc Long Vương rảnh rỗi sinh nông nổi đi hóng hớt, Moore từ sau khi được thả ra khỏi ngục tối, thực sự một lòng một dạ bày mưu tính kế cho Elsa, thậm chí còn tung ra bí mật “Có ba vị Lãnh chúa Ác Ma trong tay, lão Nicholas không muốn kết minh cũng hết cách”.
Mặc dù Elsa đã sớm biết chuyện này thông qua ký ức truyền thừa quân vương, nhưng cô vẫn không ngờ tâm thái của Moore lại chuyển biến nhanh như vậy.
Đừng nói là cô, hai vị Lãnh chúa Ác Ma khác, Rania và Seler đều không ngờ tới.
Trong đó Seler mấy ngày nay đắm chìm trong đấu trường, thậm chí không có tâm trạng tìm Moore gây rắc rối. Ngược lại là Rania, sau khi nhìn thấy Moore hành lễ với Elsa, và bày ra dáng vẻ quân sư quạt mo hiến kế, không khỏi kinh hãi: “Moore! Ngươi bị khống chế rồi sao?!”
Moore vừa nói xong “Diệu dụng của quyền bính Lãnh chúa Ác Ma” với Elsa ngước mắt lên, bình tĩnh hỏi ngược lại: “Tại sao lại nói như vậy?”
Rania trừng to mắt: “Ngươi trước đó rõ ràng hận Nữ vương Huyết tộc muốn c.h.ế.t! Tại sao bây giờ lại phối hợp với cô ta như vậy?!”
“...” Moore đỡ trán, “Nếu ta đang giăng bẫy bệ hạ Elsa, câu này của ngươi vừa nói ra, mục đích thực sự của ta chẳng phải đã bị bại lộ rồi sao?”
“Vậy...”
“May mắn thay, ta không có.”
Mắt Rania trừng lớn hơn nữa.
Moore lại mặc kệ ả, quay đầu bày tỏ lòng trung thành với Elsa: “Trước đây vẫn luôn là ‘Ghen tị’ hoạt động ở Vị diện Solomon, những Ác Ma này hiểu lầm cũng là bình thường.” Giống như biết Elsa sẽ không vui, hắn chủ động giơ tay lên, để lộ hoa văn màu m.á.u trên cổ tay, “Hơn nữa, hiện tại thần mang trên mình sự trói buộc kép của Huyết khế và cấm chế, muốn bất lợi với bệ hạ cũng không thể. Cho dù bệ hạ không tin thần, cũng nên tin hai hạng mục ràng buộc này.”
Elsa không tỏ rõ ý kiến, chỉ nương theo chủ đề trước đó của hắn nói: “Vị các hạ Nicholas kia, hẳn là đã nhận được thư truyền tin của ta rồi. Không bao lâu nữa sẽ đến Vĩnh Dạ Lĩnh Vực. Ngươi nói có đúng sự thật hay không, đến lúc đó chúng ta sẽ biết.”
Moore mỉm cười, cúi người hành lễ.
Rania nhìn cảnh tượng này, cuối cùng cũng phản ứng lại: “Moore!!! Ngươi vậy mà lại phản bội chúng ta! Ngươi quên mất lúc trước ngươi trốn khỏi Vĩnh Dạ Lĩnh Vực, là ai đã thu nhận ngươi sao?!”
Moore nhướng mày, quay đầu lại, giơ ba ngón tay lên: “Ta cần đính chính ngươi ba điểm. Thứ nhất, ta vốn chính là Huyết tộc, không tồn tại chuyện phản bội.” Một ngón tay gập xuống, “Thứ hai, lúc trước các ngươi không hề thu nhận ta, là ta đã đoạt lấy một phần quyền bính của Lãnh chúa Ma tộc tiền nhiệm, khiến các ngươi không thể không thừa nhận tiếp nhận ta.” Ngón tay thứ hai cong lại, “Thứ ba, nói cứ như thể ngươi và Seler đều không ký kết Huyết khế với bệ hạ vậy. Seler hiện tại còn đang ở trong sở huấn luyện chiến đấu, chơi rất vui vẻ đấy. Ngươi và vị tiên sinh Bảo Gia Lợi Á kia, trò chuyện cũng rất không tồi mà.”
“...” Rania không những không còn lời nào để nói, ngay cả mặt cũng đỏ lên.
Lúc này, Elsa cuối cùng cũng nhìn rõ một điểm: Đám Ác Ma này còn hỗn loạn hơn cả Long tộc.
Đối với bọn chúng mà nói, tôn nghiêm vinh quang gì đó đều không phải là thứ thiết yếu, vấn đề quan trọng hàng đầu là bản thân có vui vẻ hay không.
Cho nên rốt cuộc mình đang ở đâu, bổn tộc có kết minh với Huyết tộc hay không, trong minh ước bổn tộc rốt cuộc là lỗ hay lãi... những thứ này đều không quan trọng, quan trọng nhất vẫn là bản thân có vui vẻ hay không.
Một c.h.ủ.n.g t.ộ.c tự do phóng khoáng như vậy, đến bây giờ vẫn chưa bị diệt tộc, vẫn là một trong bảy đại c.h.ủ.n.g t.ộ.c, không thể không nói là một kỳ tích.
Rất nhanh, Elsa đã hiểu ra, đến nay Ác Ma vẫn chưa diệt tộc, không phải là kỳ tích, mà là trong ba đại, hiện tại là bốn đại Lãnh chúa, luôn có một Lãnh chúa đáng tin cậy nhất đang dùng sức mạnh của một người chống đỡ toàn tộc.
Ác Ma dê già Nicholas chính là một trụ cột của Ác Ma tộc như vậy.
Elsa vừa nhìn, đã nhìn ra lão già mọc một đôi móng dê này không dễ đối phó, là kiểu già đời thành tinh.
Đáng tiếc là, hiện tại sự tình đã thành định cục.
Lão Nicholas có xảo quyệt đến đâu cũng vô dụng.
Rất rõ ràng, đối phương cũng hiểu đạo lý này.
Lão trước tiên nhìn Elsa thở dài một tiếng, sau đó liền trừng mắt nhìn ba đồng tộc bên cạnh, đặc biệt là “kẻ phản bội” trong đó: “Sớm biết như vậy, lúc trước nên g.i.ế.c ngươi!”
Moore nhếch khóe miệng, nho nhã lễ độ nói: “Rất đáng tiếc. Nếu ngươi lúc trước g.i.ế.c ta, quyền bính của Lãnh chúa Ác Ma sẽ thiếu mất một mảnh. Như vậy, cho dù Ác Ma tộc hôm nay không bị ép buộc kết minh với Huyết tộc, Vị diện Solomon sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra vấn đề. Đó chính là gốc rễ lập thân của Ác Ma tộc. Hay là nói, ngươi nguyện ý đội cơn thịnh nộ của Giáo hội và Thiên Sứ, đi đến Chủ thế giới tranh giành địa bàn với nhân loại, Ải nhân và Tinh Linh?”
Ác Ma dê già lạnh mặt, từ chối trả lời giả thiết này.
Thế là Moore quay người nhún vai với Elsa, biểu thị sự vô tội của mình.
Elsa: “...”
Không trách cô luôn muốn đ.á.n.h hắn.
Rõ ràng chính là bản thân Moore quá đáng đòn!
Elsa im lặng một chớp mắt: “Ngươi cũng từng gặp Adelaide Ventrue?”