Tân Thế Kỷ Chiến Sĩ xoay người lên lưng sói, nghe vậy cười lớn nói: "Không chỉ phải thi, mà còn chia thành thi viết và thực hành nữa cơ. Nếu cậu học nghề phụ sinh hoạt, bên đó cũng phải đọc sách thi cử đấy."
Ân Tá Tư: "..."
Đột nhiên không muốn chơi cái game rách này nữa thì phải làm sao?!
Tất nhiên, hắn chỉ nói vậy thôi, chơi thì vẫn phải chơi.
Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng việc hắn đợi đợt test 4 này đã mất bao nhiêu thời gian, vì mấy bài thi mà bỏ game thì quá lỗ!
Nhìn bóng lưng tiêu sái cưỡi sói đi xa của Tân Thế Kỷ Chiến Sĩ, Ân Tá Tư lại cảm thấy mình có thể làm được.
Sẽ có một ngày, sẽ có một ngày hắn cũng có thể sở hữu chiến lang của riêng mình!
Thậm chí là chiến long!
Nắm đ.ấ.m của Ân Tá Tư vừa mới siết lại, một giọng nữ lạnh nhạt đã vang lên sau lưng hắn: "Này, phiền đừng cản đường."
Ân Tá Tư sửng sốt, quay đầu lại, thứ đầu tiên nhìn thấy không phải gì khác, mà là danh hiệu "Huyết Chi Sát Nhận" đỏ đen ch.ói lọi trên đỉnh đầu nữ người chơi tóc ngắn.
Vãi lúa!
Đây là...
Một đoạn hội thoại trong Mê Vụ Sâm Lâm trước đó hiện lên trước mắt Ân Tá Tư.
Đó là lúc hắn vẫn đang ngồi trên lưng Tiểu Hôi Hôi, nhìn Tân Thế Kỷ Chiến Sĩ tìm kiếm ma thú khắp nơi.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, ánh mắt Ân Tá Tư rơi vào đỉnh đầu Tân Thế Kỷ Chiến Sĩ, hỏi ra câu hỏi mà hắn đã muốn hỏi từ lâu: "Cái Huyết Chi Lợi Nhận này rốt cuộc là danh hiệu gì vậy, còn phát sáng nữa, trông ngầu bá cháy. Nhìn dọc đường đi, hình như danh hiệu của những người khác đều không phát sáng, chỉ có của anh là được."
Tân Thế Kỷ Chiến Sĩ lập tức thẳng lưng: "Đó là tất nhiên! Danh hiệu này của tôi là độc nhất toàn server đấy! Mỗi tuần còn thay đổi nữa! Đây là vinh quang chỉ có hạng hai bảng xếp hạng điểm Sở huấn luyện mới nhận được!"
"Hạng hai? Vậy hạng nhất thì sao?"
"Danh hiệu của hạng nhất chỉ khác của tôi một chữ, nhưng ngầu hơn nhiều, chữ đen ánh đỏ, trông đỏ đen đỏ đen, gọi là 'Huyết Chi Sát Nhận'."
Huyết Chi Lợi Nhận, Huyết Chi Sát Nhận...
Nữ người chơi trước mặt này chính là thủ khoa Sở huấn luyện còn mạnh hơn cả Tân Thế Kỷ?!
Trong chốc lát, bóng dáng của nữ người chơi tóc ngắn trong mắt Ân Tá Tư trở nên vô cùng vĩ đại và uy nghiêm.
Có lẽ ánh mắt của hắn quá kỳ dị, nữ người chơi vốn định đi ngang qua trước mặt hắn liếc hắn một cái, khẽ nhíu mày.
Ân Tá Tư vội vàng nở một nụ cười: "Chào đại lão!"
"Úi chà, lại một tên trúng tiếng sét ái tình kìa. Mã Lệ đại lão đúng là diễm phúc không cạn." Một giọng nam cợt nhả vang lên, nữ người chơi tóc ngắn lập tức quay đầu: "Thốc t.ử ngậm miệng! Cẩn thận tôi băm ông ra đấy!"
"Hu hu hu Bảo ca! Mã Lệ đại lão hung dữ quá, người ta sợ sợ!"
"Cút cút cút! Ông tránh xa tôi ra!"
"Mấy ngày không gặp, Thốc lão ông vẫn bựa như vậy."
Ân Tá Tư nhìn theo tiếng đối thoại, suýt nữa thì bị ch.ói mù mắt ch.ó.
Bốn người chơi đại lão trông có vẻ siêu mạnh lần lượt bước ra từ Kinh Cức Bảo Lũy, trang bị trên người ai nấy dường như đều tự phát sáng, danh hiệu trên đỉnh đầu cũng đủ loại màu sắc, muôn màu muôn vẻ, không ai giống ai.
Nhưng giữa một rừng ánh sáng rực rỡ sắc màu đó, vẫn phải kể đến cái đầu trọc lóc như quả trứng luộc kia là ch.ói lóa nhất.
Nhận ra ánh mắt của Ân Tá Tư, quả trứng luộc, à không, tên trọc đen quay mặt sang nháy mắt đưa tình với hắn: "Sao, yêu ca rồi à?"
Ân Tá Tư theo bản năng rùng mình một cái, vội vàng lắc đầu.
Tên trọc đen còn định nói gì đó, nhưng đã bị nữ người chơi lúc đầu đá cho một cước ngắt lời: "Đủ rồi! Ông còn như vậy nữa, tôi không tổ đội với ông đâu!"
Thốc Lạc Phu Tư Cơ lúc này mới thẳng lưng lên, xoa cằm, vẻ mặt đăm chiêu: "Mấy ngày không gặp, xem ra Mã Lệ đại lão thực sự xa cách với tôi rồi."
"..."
"Như vậy sao được! Lại đây lại đây, tôi cho bà ôn lại phong độ của tôi."
"Cút ngay!"
Một nhóm người không thèm để ý đến Ân Tá Tư nữa, vừa đ.á.n.h vừa đùa đi ngang qua trước mặt hắn.
Cho đến khi bóng dáng bọn họ chìm vào ánh sáng xanh của một trận pháp truyền tống, Ân Tá Tư vẫn còn nghe thấy thanh niên tóc đỏ trong số đó nói: "Thốc t.ử ông hưng phấn quá rồi đấy, cẩn thận lát nữa vào phó bản người c.h.ế.t đầu tiên là ông."
Đệ Tứ Thiên Tai Huyết Tộc 53
Vì mở phó bản mới, tiểu đội Bảo Gia Lợi Á đã lâu không tụ tập hiếm hoi lắm mới đông đủ thành viên.
Bọn họ nhìn nhau, đều cảm thấy có chút mới mẻ —— rõ ràng mới mấy ngày không gặp, mà cứ có cảm giác như đã qua ba tháng rồi. May mà khoảng cách này rất nhanh đã tan biến dưới sự tấu hài của Thốc Lạc Phu Tư Cơ.
Trên đường đến trận pháp truyền tống của phó bản mới. Lôi Khắc Tát Tư vốn luôn khá trầm lặng đột nhiên lên tiếng: "Lần này người định đi khai hoang cũng đông phết, guild của Bảo ca chắc cũng có không ít người nhỉ."
Đến tận hôm nay, "Anh Linh Điện" đã trở thành guild có số lượng người đông nhất toàn server... một trong số đó, là thế lực khổng lồ duy nhất có thể sánh ngang với "Thành Kiến Đại Đội". Hơn nữa khác với Thành Kiến Đại Đội chuyên về kỹ năng sinh hoạt, người chơi trong Anh Linh Điện đa phần đều là cao thủ PVE, bản đồ Hắc Ám Sơn Mạch trước đây cơ bản là do guild này độc quyền khám phá.
Bây giờ trong game vất vả lắm mới xuất hiện một phó bản mới, các guild khác có lẽ sẽ tạm thời đứng nhìn, nhưng Anh Linh Điện thì tuyệt đối không.
Cứ nghĩ đến việc một Hội trưởng của guild như vậy là Bảo Gia Lợi Á, lại bỏ mặc thành viên trong guild, đặc biệt đến tìm mấy chiến hữu cũ bọn họ để đi phó bản, Lôi Khắc Tát Tư không khỏi vô cùng cảm động.
"Ờm..."
Bảo Gia Lợi Á chưa kịp mở miệng, đã bị Thốc Lạc Phu Tư Cơ bên cạnh ngắt lời: "Ông ngây thơ quá đi, Bảo ca của chúng ta là người thiếu tinh thần trách nhiệm như vậy sao?! Ông ấy đi cùng chúng ta, chắc chắn là vì phó bản yêu cầu cấp độ quá cao, ông ấy đến dò đường cùng chúng ta trước thôi!"
"Đệt!" Bảo Gia Lợi Á thực sự không nhịn nổi nữa, c.h.ử.i thề một câu, "Sao qua miệng ông, tôi lại thành kẻ vô tình vô nghĩa đang lợi dụng người khác thế hả?!"
"A, chẳng lẽ Bảo ca ông không nghĩ vậy sao?" Tên trọc đen mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng, kinh ngạc nhìn sang.
Bảo Gia Lợi Á bị hắn làm cho nghẹn họng, suýt nữa thì sặc nước bọt c.h.ế.t tươi.
Mẹ kiếp!
Hắn quả thực là vì phó bản yêu cầu level 50, nên mới quyết định đi dò đường cùng bọn họ trước, nhưng... nói chung... mặc dù...
"Đệt!"
Thiên ngôn vạn ngữ gom lại làm một, cuối cùng Bảo Gia Lợi Á cũng chỉ có thể thốt ra một câu như vậy.
"Bảo ca, thôi bỏ đi bỏ đi. Ông còn lạ gì cái nết của Thốc lão nữa." Hỏa Cầu Ca bên cạnh vốn luôn mờ nhạt bước lên trước, vỗ vai Bảo Gia Lợi Á, khuyên nhủ, "Ông ấy chỉ là quá hưng phấn, đang trêu chọc ông thôi. Nếu ông không đi phó bản cùng chúng tôi, ông ấy mới thực sự đau lòng đấy."
Bảo Gia Lợi Á: "..."
Hắn tất nhiên biết điều này.
Nhưng điều đó không ngăn cản việc giờ phút này hắn cũng giống như Huyết Tinh Mã Lệ lúc nãy, muốn rút đao c.h.é.m đồng đội!
Không ngờ hắn bên này còn chưa ra tay, tên trọc phía trước rõ ràng đang c.h.é.m gió với Lôi Khắc Tát Tư về "nông trại Phong Nhân Viện" lại đột nhiên quay đầu: "Tôi mới không đau lòng! Tôi chỉ trùm bao tải Bảo ca một tháng thôi!"
Bảo Gia Lợi Á: "............"