Nhưng thực tế, Bán Tinh Linh và Tinh Linh khác biệt ngoại hình không lớn, chỉ là một bên tai hơi nhọn, bên kia thì nhọn và dài hơn.

Cân nhắc hiện tại là ban đêm, đề nghị của Mama Mia nói không chừng lại khả thi!

Dù sao thử một chút cũng đâu có mang thai.

Mama Mia phân tích một hồi, nhận được lời khen ngợi từ đồng đội.

【Nữ Nãi Tịnh Ngõa】: Tuyệt diệu! Thế này chẳng phải giống như dưới lớp mặt nạ vẫn là mặt nạ sao!

【Mama Mia】: Tại sao ông nói như vậy, ngược lại làm chúng ta giống đám thần kinh thế?

【Bảo Gia Lợi Á】: Mộc lão, Tiểu Nê, nặn ra được không?

【Nê Oa Oa】: Không thành vấn đề!

【Song Mộc Diệc Đại】: Xong rồi đây, ông xem thử đi.

Bảo Gia Lợi Á nhận lấy hai chiếc tai giả từ tay Song Mộc Diệc Đại, kẹp lên tai, rồi để một Tinh Linh hàng thật giá thật đ.á.n.h giá.

Côn Na trợn mắt há hốc mồm nhìn thao tác của bọn họ, vài giây sau mới ngậm miệng lại: "Ở nơi ánh sáng tối tăm, nếu không nhìn kỹ, quả thực rất giống."

Chủ yếu là, ai mà ngờ được lại có người mặt dày giả dạng Tinh Linh cơ chứ.

Đặc biệt lại còn dưới sự dẫn dắt của một Vương tộc Tinh Linh như cô...

Trong bóng tối, hai má Côn Na nóng lên.

Nhưng vừa nghĩ đến người bạn tốt đến nay vẫn không rõ sống c.h.ế.t, cô lại kiên định.

Đợi mười người "biến trang" xong, Bảo Gia Lợi Á lại làm chủ, chia tổ đội thành hai phần, trong đó sáu người đi theo Côn Na - vị Vương tộc Tinh Linh này, bốn người có khả năng tàng hình tốt nhất thì bám theo từ xa ở phía sau.

Như vậy, cho dù bị phát hiện, bốn người này vẫn có thể làm viện binh dự bị.

Thừa dịp màn đêm còn dày đặc, hai nhóm người kẻ trước người sau nấp sau ánh lửa, lẻn vào chủ thành của Liệt Dương Tinh Linh.

Gọi là thành, thực ra ngoại trừ phía Tây, ba hướng còn lại hoàn toàn không có tường thành ngăn cản. Toàn bộ kiến trúc khu vực thành thị đều được xây dựng xung quanh một cây đa khổng lồ vô song.

Chỉ cần né tránh hai đội tuần tra đan chéo nhau, rồi đ.á.n.h ngất đội thứ ba không thể tránh khỏi, là có thể thâm nhập thành công.

"Theo quy luật của đội tuần tra, chúng ta chỉ có nửa giờ, phải tranh thủ thời gian thôi!"

May mà Côn Na đã chuẩn bị từ trước, vừa vào khu vực thành, cô liền dẫn đám người chơi đi thẳng đến thân cây đa ở trung tâm.

Lại gần, Bảo Gia Lợi Á mới phát hiện cây đa này khổng lồ đến mức nào: Tán cây của nó tỏa ra xung quanh hàng trăm mét, thân cây ở giữa bị khoét rỗng, cùng với một số viên gạch đá trắng, tạo thành một cung điện bằng gỗ cỡ nhỏ.

Nhìn ánh đèn bên trong, toàn bộ cung điện xoắn ốc hướng lên trên, kéo dài mãi đến tận đỉnh tán cây.

Nhưng Côn Na lại dẫn bọn họ men theo một bậc thang đá xoắn ốc bên cạnh, đi xuống phía rễ cây.

"Bên trên là nơi ở của Vương tộc Liệt Dương Tinh Linh." Côn Na dùng giọng gió giải thích với Bảo Gia Lợi Á, "Bên dưới này, hẳn là địa lao."

Cô tìm hiểu rõ ràng phết nhỉ.

Vì là lẻn vào, Bảo Gia Lợi Á bận rộn đ.á.n.h ngất đám lính gác Tinh Linh dọc đường, không rảnh trả lời Côn Na, người sau lại chủ động giải thích: "Năm vừa mới trở về Tinh Linh tộc, ta từng có vinh hạnh đến đây tham quan."

Bậc thang đá kéo dài xuống dưới, khi đến đáy, Bảo Gia Lợi Á ước tính nơi này cách mặt đất đã hàng trăm mét.

Xung quanh đều là rễ cây đa tráng kiện, sau lưng là một đám lính gác Liệt Dương Tinh Linh nằm la liệt vì bị đ.á.n.h ngất, mà ở tận cùng nơi đám lính gác này canh giữ, một Tinh Linh có đôi mắt màu tím nhạt đang ngồi trong một phòng giam, kinh ngạc nhìn bọn họ.

Nói chính xác hơn, là nhìn Côn Na đi đầu: "Côn Na · Quần Tinh?"

Côn Na cũng ngẩn người: "Ngươi là... Nora Silvermoon?!"

Đệ Tứ Thiên Tai Huyết Tộc 61

Lại có thể phát hiện Vương tộc Ngân Nguyệt Tinh Linh mất tích trong địa lao của bộ lạc Liệt Dương, đây là chuyện không ai ngờ tới, Bảo Gia Lợi Á nhanh ch.óng ngửi thấy mùi âm mưu.

Mà Ngân Nguyệt Tinh Linh trong phòng giam đã dời tầm mắt từ Côn Na sang sáu người chơi, sắc mặt biến đổi liên tục: "Ngươi cũng bị bắt sao... Không đúng, những người này là..."

Vì trong địa lao đèn đuốc sáng trưng, đôi tai Tinh Linh nặn bằng bùn lộ nguyên hình.

Ánh mắt của Nora Silvermoon trong nháy mắt trở nên rất kỳ quái.

Côn Na lúc này mới hoàn hồn, vừa tiến lên dùng đoản đao phá khóa sắt địa lao, vừa giải thích: "Bọn họ là hộ vệ Bán Tinh Linh của ta. Nhờ có bọn họ, ta mới có thể thuận lợi vào đây."

Nương theo tiếng "xoảng" của dây xích sắt trượt xuống, Nora Silvermoon thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy, bước ra khỏi phòng giam: "Sớm nghe nói ngươi có thiện cảm rất tốt với Bán Tinh Linh. Hộ vệ Bán Tinh Linh, quả nhiên chỉ có ngươi mới làm ra được chuyện này."

Sáu người chơi trước đó đã biết được ngọn nguồn chuyện Tinh Linh kỳ thị Bán Tinh Linh từ chỗ Côn Na, lúc này nghe vị Vương tộc Tinh Linh này nói vậy, ngược lại không còn tức giận như lúc đầu nữa.

Nhưng bọn họ cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì với Nora Silvermoon, trực tiếp bơ cô ta, đề nghị với Côn Na: "Thời gian không còn nhiều, nhân lúc chưa bị phát hiện, mau chuồn thôi."

"Nhưng mà..."

Trong lúc Côn Na đang do dự, Nora Silvermoon ở bên cạnh đột nhiên mỉm cười: "Ta vốn tưởng ngươi cất công đến đây để cứu ta, hiện tại xem ra là ta nghĩ nhiều rồi. Cũng phải, ngươi đâu có thông đồng với Dominic LaSombra, sao có thể biết ta ở đây... Người ngươi muốn tìm, có phải là một đám Bán Tinh Linh không?"

Sắc mặt Côn Na chợt biến đổi: "Ngươi biết bọn họ ở đâu?!"

"Ngươi đến muộn một bước rồi. Bọn họ đã bị đưa đi từ ba ngày trước." Trong đôi mắt màu tím nhạt tràn đầy sự đồng tình, "Ta nghe đám Tinh Linh Liệt Dương kia nói, là muốn đưa đến thành trì của Nhân tộc. Chắc là bị đưa đến tay thương nhân hoặc quý tộc nào đó rồi."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Côn Na trắng bệch.

Kết quả, Bảo Gia Lợi Á đột nhiên lên tiếng: "Đừng lo. Bạn của tôi hình như tìm thấy bạn của cô rồi. Vị nữ tính tên là 'Ali' kia có phải để tóc ngắn màu bạc, khóe mắt trái có một vết sẹo hình chữ nhất không?"

Hai Tinh Linh có mặt tại đó cùng lúc trợn to hai mắt.

Ali là do đám người Thốc Lạc Phu Tư Cơ phát hiện.

Muốn nói rõ chuyện này, còn phải quay ngược thời gian về nửa ngày trước.

Lúc đó, năm người Thốc Lạc Phu Tư Cơ mãn tải trở về từ chợ Tinh Linh cùng năm tên lính đ.á.n.h thuê bước ra khỏi Rừng Tinh Linh, và dưới sự bảo lãnh của Frank, thuận lợi tiến vào Bách Diệp Thành.

Vừa vào thị trấn, bốn người chơi giống như lũ nhà quê liên tục ngó nghiêng xung quanh, trong miệng thỉnh thoảng phát ra tiếng kinh hô, ngay cả Huyết Tinh Mã Lệ vốn luôn bình tĩnh điềm đạm cũng không ngoại lệ.

Bách Diệp Thành với tư cách là một trong những thành phố quan trọng ở phía Nam của đế quốc nhân loại, mức độ phồn hoa của nó vượt xa sức tưởng tượng của đám người Thốc Tử, đặc biệt là mô hình kiến trúc của thành phố, cũng như các NPC đi lại bên trong.

Đủ loại chi tiết tinh xảo, chân thực, khiến Thốc Lạc Phu Tư Cơ lập tức tìm lại được cảm giác lúc mới vào tựa game này.

Hắn đứng ở cổng thành, nhìn con đường không ngừng kéo dài phía trước, các cửa hàng đủ màu sắc hai bên đường, từ tận đáy lòng khâm phục kỹ thuật của tổ chế tác game này.

Hóa ra lý do phó bản game update chậm như rùa là ở đây à!

Tổ chế tác e là đã dồn 90% tâm huyết vào việc dựng mô hình game rồi.