"Chẳng phải chỉ là canh chuẩn thời gian, không sai một ly sao," Bảo Gia Lợi Á và các đồng đội nhìn nhau, mỉm cười, "Cái này chúng tôi rành nhất."
Có Kênh tổ đội ở đây, đảm bảo muốn điều phối thế nào thì điều phối thế đó.
Dưới sự đảm bảo hết lần này đến lần khác của nhóm Bảo Gia Lợi Á, Gwen Reddy miễn cưỡng đồng ý kế hoạch tác chiến này.
Cuối cùng, hành động được ấn định vào lúc 0 giờ đêm hôm sau.
Khi vầng trăng khuyết trên bầu trời bị mây đen che khuất, người chơi và vài "NPC" cùng nhau tiến vào địa lao Vương thành.
Bọn họ chia làm hai đội, một đội đi theo tên lính canh đã bị mua chuộc để cứu người, đội còn lại thì mượn màn đêm che giấu, lẻn vào trong địa lao - nhiệm vụ của đội này là lát nữa khi đội một rút lui, sẽ thu hút sự chú ý của những lính canh khác, để đội hộ tống con tin thuận lợi rời đi.
Thốc Lạc Phu Tư Cơ ở đội hai.
Khi hắn lẻn vào địa lao tầng hầm thứ hai khu Nam, bỗng nhớ ra một chuyện.
[Kênh Tổ Đội] [Thốc Lạc Phu Tư Cơ]: Địa lao Vương thành chẳng phải nên do quan chức Vương quốc quản lý sao, liên quan gì đến Giáo hội?
[Kênh Tổ Đội] [Lôi Khắc Tát Tư]: Ông tỉnh rồi à? Đợi ông phản ứng lại thì hoa cũng tàn cmnr.
[Kênh Tổ Đội] [Thốc Lạc Phu Tư Cơ]: Đệch! Nói cứ như ông đã sớm chú ý tới rồi ấy!
[Kênh Tổ Đội] [Lôi Khắc Tát Tư]: Đương nhiên. Tôi đã hỏi Gwen và Rogue rồi, họ nói trong Giáo hội tuy có Sở Thẩm Phán, nhưng không có nơi giam giữ phạm nhân, tội nhân bị phán xét hoặc là được thả (trường hợp này cực kỳ hiếm), hoặc là bị trực tiếp xử t.ử. Mà sau khi Quốc vương bị Giáo hội khống chế, nhà giam Vương quốc tự nhiên trở thành trạm trung chuyển tạm thời cho lượng lớn tù nhân của Giáo hội.
[Kênh Tổ Đội] [Bảo Gia Lợi Á]: Mặc dù vậy, trong số lính canh địa lao vẫn có một nhóm trung thành với Vương thất. Tên lính canh mà Gwen mua chuộc lần này chính là như vậy, nghe nói hắn đã chướng mắt với hành vi bá đạo của Giáo hội từ lâu rồi.
[Kênh Tổ Đội] [Thốc Lạc Phu Tư Cơ]: Hành vi bá đạo gì?
[Kênh Tổ Đội] [Song Mộc Diệc Đại]: Thần quyền can thiệp vào vương quyền. Thời gian còn sớm, ông có thể hỏi thử những tù nhân gặp được xem bọn họ rốt cuộc đã phạm tội gì.
[Kênh Tổ Đội] [Thốc Lạc Phu Tư Cơ]: Tôi đã muốn nói từ lâu rồi! Ở đây nhiều l.ồ.ng giam thế này, sao ngay cả một bóng ma cũng không có? Trị an Vương đô tốt đến vậy sao, ngay cả một tên trộm cắp cướp giật cũng không có à?!
[Kênh Tổ Đội] [Bảo Gia Lợi Á]: Chuyện này cũng liên quan đến Giáo hội.
Sau đó, mặc cho Thốc Lạc Phu Tư Cơ gặng hỏi thế nào, người của đội một cũng không chịu nói cho hắn biết nữa, cứ bắt hắn tự đi hỏi NPC.
Thốc Lạc Phu Tư Cơ c.h.ử.i thề một tiếng, bắt đầu hối hận sao lúc trước mình lại tự tiến cử, tự nguyện chạy sang đội hai làm gì?
Hắn lượn một vòng quanh tầng địa lao này, cuối cùng cũng tìm thấy một người sống trong l.ồ.ng giam ở một góc nào đó.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của tên tù nhân này, Thốc Lạc Phu Tư Cơ né tránh tầm nhìn của lính tuần tra, sau đó cạy khóa l.ồ.ng giam bên cạnh, chui vào, tự "nhốt" mình lại.
Thốc Lạc Phu Tư Cơ nhe răng cười với người bạn tù đang mang vẻ mặt hoang mang, hạ giọng chào hỏi: "Buổi tối tốt lành nha, anh bạn."
Người bạn tù nhìn chằm chằm vào đầu hắn, nhìn đi nhìn lại, cuối cùng nằm xuống lại, hai tay đan chéo đặt trên bụng dưới, nhắm mắt lại.
"Ê ê! Anh đừng ngủ chứ!" Thốc Lạc Phu Tư Cơ bám lấy song gỗ l.ồ.ng giam bên mình, ép mặt vào giữa hai thanh gỗ, "Tôi hỏi anh, sao ở đây chỉ có mỗi mình anh? Những người khác đâu?"
"C.h.ế.t rồi." Người bạn tù ngay cả mí mắt cũng không thèm động đậy.
"Oa! Hóa ra hiệu suất hành hình của quan chức Vương quốc cao vậy sao? Lần trước thương hội chúng tôi muốn vào Vương đô, chỉ riêng việc xét duyệt giấy tờ đã mất trọn năm ngày đấy!"
"Đúng vậy đúng vậy! Còn anh thì sao?"
"... Tôi cũng là một thương nhân."
"Hóa ra là người trong nghề, hân hạnh hân hạnh."
"Đừng đùa nữa!" Thương nhân bỗng bật dậy từ dưới đất, trừng mắt nhìn Thốc Lạc Phu Tư Cơ, "Anh tưởng tôi mù à?! Trên người anh rõ ràng là áo choàng pháp sư! Anh là một pháp sư đại nhân, căn bản không phải thương nhân gì sất! Rốt cuộc anh đến đây làm gì?!"
"Tôi đến cướp ngục!"
Thương nhân sửng sốt, vẻ cảnh giác trên mặt càng đậm hơn: "Anh tưởng tôi là thằng ngốc chắc? Tầng này chỉ có mình tôi là phạm nhân, anh cướp ngục cái gì? Hơn nữa, cho dù anh là pháp sư, anh cũng chỉ có một mình! Số lượng lính canh ở đây gấp hàng ngàn lần anh đấy!"
"Anh đang dò xét tôi đấy à."
Chưa đợi thương nhân hơi biến sắc trả lời, Thốc Lạc Phu Tư Cơ đã xoa cằm lẩm bẩm tự nói, "Thực ra nói cho anh biết cũng chẳng sao, dù sao hai ta cũng có tình đồng tù rồi... Thực ra, tôi còn có những đồng đội khác, bọn họ mới là lực lượng cướp ngục chủ lực, tôi chỉ là nhân viên support thôi."
"Anh..."
"Anh muốn ra ngoài không?"
"... Anh muốn cứu tôi ra ngoài?"
"Đừng dùng câu hỏi để trả lời câu hỏi!" Thốc Lạc Phu Tư Cơ vỗ song gỗ hét lớn.
"Này! Anh điên rồi sao?!" Thương nhân biến sắc, "Anh hét to thế này, dụ lính canh tới thì làm sao?!"
"Đó chính là mục đích của tôi mà." Khóe mắt liếc thấy vệt sáng đuốc trên tường ngày càng lớn, Thốc Lạc Phu Tư Cơ cười hì hì trả lời, thò tay vào balo, lôi ra mấy quả cầu màu đen đưa cho thương nhân, "Lát nữa lính canh tới, anh cứ lấy cái này ném bọn họ. Rồi tôi cứu anh ra ngoài!"
Thương nhân do dự một thoáng, vẫn nhận lấy mấy quả cầu kia: "Sao anh lại tốt bụng thế?"
"Bởi vì nếu tôi không cứu anh, anh chắc chắn sẽ la hét ầm ĩ báo tin cho lính canh chứ gì." Thốc Lạc Phu Tư Cơ cười xua tay, lại lôi ra mấy quả cầu màu đỏ cầm trong tay, "Đừng căng thẳng đừng căng thẳng, tình người thường tình mà, tôi hiểu được. Hơn nữa, đây vốn dĩ là mục đích của tôi."
"Mục đích của anh rốt cuộc là gì?!"
[Kênh Tổ Đội] [Bảo Gia Lợi Á]: Đội hai vị trí số 1 ra tay!
"Này, kẻ đằng kia, ngươi là ai?!!!"
"Cướp, ngục, a!!!"
"Bùm bùm" vài tiếng.
Một luồng khói sặc sụa lan tỏa trong địa lao.
Làn khói dày đặc không chỉ che khuất tầm nhìn, còn khiến người ta ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa.
Thốc Lạc Phu Tư Cơ nhân cơ hội dùng Phong Nhận cắt đứt cửa l.ồ.ng giam bên cạnh, đồng thời ném mấy quả cầu màu đỏ trong tay ra.
"Đoàng!" "Đoàng!" "Đoàng!"
Tiếng nổ lớn gấp mấy lần vừa nãy vang lên, chấn động khiến toàn bộ địa lao rung chuyển.
Ngay sau đó, ngọn lửa màu đen bắt đầu bùng cháy dữ dội.
"Cháy rồi!!!"
"Mau! Mau lấy nước!!! Chữa cháy trước đã!"
"Đây là lửa gì vậy?!!!"
"Bên này sập rồi!!!!"
"Hai tên phạm nhân vừa nãy đâu rồi?!!!"
Trong cục diện hỗn loạn, Thốc Lạc Phu Tư Cơ rón rén vác một người chuồn lẹ.
Dưới sự trợ giúp của Thanh Phong Thuật, hắn không chỉ mình nhẹ như én tựa như không mang vác gì, còn có thể chân không chạm đất, bước đi không một tiếng động, đồng thời tránh được nguy cơ dính phải ngọn lửa màu đen xung quanh.
Ngọn lửa màu đen này là loại t.h.u.ố.c nổ kiểu mới do người chơi của Phong Nhân Viện nghiên cứu chế tạo ra, nhiên liệu không phải là vật chất thông thường, mà là nguyên tố Ám chứa trong chính t.h.u.ố.c nổ, do đó sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Uy lực thực ra không lớn lắm, nhưng thoạt nhìn rất dọa người, bị trêu đùa gọi là "Thiên Chiếu".