Những người như bọn họ, bất kể là Level, danh vọng hay là điểm cống hiến đều thuộc top đầu của nhóm người chơi Alpha Test.
Và cho dù là top đầu như bọn họ, muốn tiêu tốn đủ điểm cống hiến để mua lại một mảnh đất Vương thành đang được xây dựng lại, cũng phải tốn không ít công sức.
May thay, vị trí mà bọn họ nhắm trúng, chính bọn họ mua không nổi, những người chơi khác tạm thời cũng mua không nổi, nên không cần lo lắng bị người chơi khác nẫng tay trên.
“Nói chứ, mấy ông đã nghĩ xong nhà mình sẽ xây kiểu gì chưa?” Lôi Khắc Tát Tư rõ ràng là có cùng suy nghĩ với Bảo Gia Lợi Á.
Đội hình nhân sự của tổ đội bọn họ coi như đã cố định, năm người dứt khoát chọn vị trí gia viên ở cùng một chỗ với nhau.
Thử tưởng tượng xem, làm một khu biệt thự liền kề, lúc không đi farm quái có thể chạy qua nhà nhau mở party, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
“Chẳng phải đã nói xong từ sớm rồi sao, xây cái biệt thự hai tầng là hòm hòm rồi. Dù sao đây cũng không phải đời thực, còn chưa có hệ thống kết hôn, diện tích có lớn hơn nữa thì cũng chỉ có tự mình ở.”
“Ý tôi là, biệt thự cụ thể sẽ xây theo phong cách nào cơ.” Lôi Khắc Tát Tư lắc lư cái đầu, “Game đâu có quy định bắt buộc phải xây theo phong cách nào.”
“Ý của ông là...”
“Phong cách Châu Âu, phong cách Mỹ, phong cách Trung Quốc mỗi thứ làm một bộ?”
“Ý kiến hay!” Bốn người kia mắt sáng rực, “Cụ thể ý tưởng thiết kế ra sao giao cho ông đấy! Lôi Khắc Tát Tư!”
“Đệt, đừng mà! Tôi sợ nhất là làm bên B đấy! Ngoài đời đã bị mấy bố đường bên A hành hạ đủ rồi, tại sao trong game còn phải nghe mấy ông chỉ tay năm ngón nữa?!”
“Trước đây ông chẳng c.h.é.m gió mình là người chơi hệ thế giới mở, cao thủ xây dựng cơ bản sao?”
“Tôi c.h.é.m gió bừa mà ông cũng tin à?”
“Ông dám nói, thì tôi dám tin.”
“Đệt!” Lôi Khắc Tát Tư c.h.ử.i thề một tiếng, thấy Thốc Lạc Phu Tư Cơ cãi thắng đang đắc ý dạt dào, trong cái khó ló cái khôn bèn bồi thêm một câu, “Sao Admin diễn đàn không khóa luôn acc game của ông đi nhỉ?”
Hôm nay vừa online, Thốc t.ử đã khóc lóc ỉ ôi với bọn họ, nói là acc diễn đàn của cậu ta bị khóa trọn mười ngày, còn nhận được cảnh cáo, nói là từ nay về sau nghiêm cấm cậu ta đăng bài xin tài liệu mờ ám. Nếu còn vi phạm, cảnh cáo nhốt vào phòng tối vĩnh viễn.
Lúc đó Thốc t.ử vừa khóc vừa c.h.ử.i Admin bị thần kinh, không thèm khát cơ thể của Nữ vương thì đúng là thái giám, sau khi online đã ủ rũ một thời gian dài.
Không ngờ đi vặt nguyên liệu một vòng, tên này lại sung sức trở lại.
Bây giờ Lôi Khắc Tát Tư nhắc lại chuyện này, Thốc Lạc Phu Tư Cơ hiếm khi cạn lời.
Qua một lúc lâu, mới rặn ra được một câu: “Có giỏi thì ông cũng bị Admin khóa mõm mười ngày đi.”
Lôi Khắc Tát Tư: Hóa ra ông còn tự hào về chuyện đó nữa à!
Trong lúc Lôi Khắc Tát Tư và Thốc Lạc Phu Tư Cơ đang đấu võ mồm, bọn họ đã về đến cổng Vương thành.
Ngay lúc này, ở đây đã không còn bóng dáng của con Fallen Centaur với hình thù đáng sợ nữa, thay vào đó là những người chơi ra ra vào vào, cùng với một vài Dark Goblin đang bận rộn khuân gạch.
Đúng lúc này, Bảo Gia Lợi Á phát hiện những người chơi phía trước đều đang chạy thục mạng, hơn nữa nhìn hướng đi, mục tiêu chạy cuồng lên của bọn họ lại không phải là tòa lâu đài.
“Người anh em, ông chạy đi đâu thế?” Thốc Lạc Phu Tư Cơ tiện tay tóm lấy một người chơi đi ngang qua.
Người kia cho dù bị túm cổ áo, hai chân vẫn đang theo bản năng bước tại chỗ: “Con ch.ó nào... Ồ, Thốc ca là ông à. Ông còn chưa biết sao? Đi đi đi, mau đi cùng tôi đi xem Thượng Đế!”
“Thượng Đế?”
“Không đúng, là bố đường!” Người chơi này gạt tay Thốc Lạc Phu Tư Cơ ra, tiếp tục cắm đầu chạy về phía trước, “Là đại lão kiến trúc đã tạo ra vườn treo Babylon!”
Huyết Tộc Thiên Tai 17
Nói là vườn treo Babylon thì hơi quá lời, chỉ là hình hài ban đầu của một công trình kiến trúc dạng cột trụ. Đỉnh cột là bốn tầng mái bằng thu nhỏ dần theo từng bậc, các căn phòng được chia cắt bởi mái bằng và cột trụ bên dưới có kênh dẫn nước nối liền. Ngay lúc này, mấy con Dark Goblin đang bận rộn đào giếng tròn ở cuối kênh dẫn nước. Nghe nói sau này sẽ dùng máy bơm áp lực để bơm nước biển vào giếng tròn, sau đó vận chuyển nước biển lên đỉnh, cuối cùng từ bốn bệ tầng trên đỉnh sẽ xuất hiện rèm nước dạng thác đổ, hơn nữa sẽ hạ thấp dần theo từng tầng, tạo thành bốn đạo thác nước lớn nhỏ có độ chênh lệch cao thấp khác nhau:
Nghe còn khoa trương hơn cả vườn treo Babylon có được không!!!
Ai vậy? Chơi lớn đến mức này cơ à???
Dưới sự chỉ điểm nhiệt tình của quần chúng vây xem, Bảo Gia Lợi Á rất nhanh đã tìm thấy Tổng công trình sư kiêm Kỹ sư kiêm Giám đốc dự án của công trình kiến trúc này...
Đó là một người chơi có tướng mạo bình thường đứng cạnh Finn, mặc một bộ pháp bào kiểu dáng giản dị, cầm một cây pháp trượng không có gì nổi bật, cả người bất kể nhìn từ góc độ nào, cũng thuộc loại ném vào đám đông là không tìm thấy.
Bây giờ nghe nói công trình kiến trúc hùng vĩ đang được xây dựng này là do người này trực tiếp dùng pháp thuật hệ Thổ “nặn” ra, lại nhìn khuôn mặt bình phàm kia, Bảo Gia Lợi Á cứ thế nhìn ra được một chút khí chất đại lão “giấu tài”, “giả heo ăn thịt hổ”.
Rất rõ ràng, người có cảm giác này không chỉ có một mình Bảo Gia Lợi Á: Xung quanh tên Pháp sư hệ Thổ mang ID “Song Mộc Diệc Đại” này, đã bị người chơi vây kín ba vòng trong ba vòng ngoài.
Chà!
Cái tên này...
Nếu đây là một bộ tiểu thuyết, cái tên Song Mộc Diệc Đại này rõ ràng là đi theo con đường nam chính giả heo ăn thịt hổ rồi!
Bảo Gia Lợi Á và những người chơi khác bất giác lộ ra ánh mắt chiêm ngưỡng đại lão.
Lúc này, không biết là ai hét lên một câu “Nữ vương cũng đến rồi”, mọi người đồng loạt quay đầu lại, phát hiện không chỉ có Nữ vương, mà mấy vị đạo sư khác cũng có mặt, ngay cả tên Người cá vốn luôn lười đi lại cũng đã ra khỏi lâu đài.
Không chỉ vậy, Gladys còn là người đầu tiên bước tới.
Hắn đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới khu vườn nước trên không đang được xây dựng, nở nụ cười đầy hứng thú: “Nghe nói ngươi định dẫn nước biển từ trên dội xuống?”
“Có dự định này.” Song Mộc Diệc Đại bình tĩnh gật đầu.
“Không biết mấy cái cột này của ngươi có chống đỡ nổi không đây.” Nụ cười trên mặt Gladys càng đậm hơn.
Dung mạo kinh thế hãi tục dưới ánh trăng khiến những người chơi xung quanh hít hà một ngụm khí lạnh, chỉ có Song Mộc Diệc Đại vẫn là cái bộ dạng khúc gỗ mặt không cảm xúc kia.
Thấy vậy, Gladys hơi nheo mắt lại, dùng khóe mắt liếc nhìn Nữ vương Elsa đang tản bộ đi tới, đột nhiên giơ tay lên: “Nếu đã vậy, ta giúp ngươi kiểm tra trước một chút.”
Không đợi Song Mộc Diệc Đại từ chối, một con rồng nước đã bay lên từ phía sau bức tường thành bên cạnh, sau đó gầm thét lao thẳng vào công trình kiến trúc dạng cột trụ.
Cái khí thế hung hãn của nó, một chút cũng không giống như đang kiểm tra chất lượng, ngược lại giống như muốn đ.â.m nát bốn tầng hành lang trên không kia.
Đám Dark Goblin đang đào hố dưới đáy công trình đã nhảy dựng lên từ trước, la hét chạy tán loạn. Còn ở trên đỉnh, cùng với sự tan rã của con rồng nước, một lượng nước lớn đổ ập xuống, bọt nước b.ắ.n tung tóe, ba đạo rèm nước lần lượt buông xuống, cuối cùng hội tụ ở tầng thấp nhất, tạo thành đạo thác nước thứ tư cao nhất và rộng nhất.
Trong tiếng nước chảy rào rào, ánh trăng rải xuống, chiếu sáng bốn đạo rèm nước thành màu trắng bạc. Trong chớp mắt, bộ khung kiến trúc rỗng ruột tưởng chừng thô kệch bình thường, biến thành một pháo đài mộng ảo như được ghép từ những mảnh bạc.
Lúc Elsa bước tới gần, thứ cô nhìn thấy chính là cảnh tượng này.
“Đẹp thật.” Nữ vương Huyết tộc không tiếc lời đưa ra đ.á.n.h giá cao nhất, “Đây là một trong những cảnh sắc đẹp nhất mà ta từng thấy cho đến nay.”