“Oa oa oa oa oa! Cứu mạng a!!!! Chị ơi! Tuyết Qua Qua!!! Mau cứu em!!! Đáng sợ quá đi mất!”
Trên đỉnh đầu cô, một con Banshee phát ra tiếng cười ch.ói tai, tiếng cười lượn lờ một vòng rồi lao thẳng tắp xuống chỗ cô.
“Á á á!!! Mày đừng có qua đây a a a!!!”
Sau một trận chiến, Ngụy Sương lặng lẽ chuyển giao chức đội trưởng cho Bạch Lộ, tự mình ngồi xổm xuống ôm đầu: “Xin lỗi mọi người, tôi vô dụng quá hu hu hu! Nhưng mà thật sự đáng sợ lắm! Tại sao quái trong Mê Vụ Sâm Lâm lại mạnh thế cơ chứ!!!”
Đó là vì cô chưa bao giờ bước chân ra khỏi thành đấy!
Banshee trong Mê Vụ Sâm Lâm đã được coi là loại quái nhỏ rất phổ biến rồi! Ngoại trừ việc biết bay ra thì đ.á.n.h chẳng khó tí nào! Da mỏng m.á.u giấy, c.h.é.m vài nhát là ngỏm!
Nhưng bao nhiêu lời muốn nói, đều bị ép phải nuốt ngược vào trong trước đôi mắt ngấn lệ của cựu đội trưởng.
Sau khi mỗi người đều nhận được khoản tiền boa chuyển khoản tạm thời của Ngụy Sương, thì càng không có ai lên tiếng trách móc cô nữa, ngược lại từng người một còn xúm vào an ủi:
“Thôi bỏ đi, không phải lỗi của cô đâu, là do con Banshee đó trông gớm ghiếc quá thôi.”
“Đúng vậy đúng vậy! Hồi đó lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó, cũng bị dọa cho c.h.ế.t khiếp, không trách cô được.”
“Đừng buồn, lần sau cô sẽ quen thôi. Nhớ kỹ sau khi vào trạng thái chiến đấu, việc đầu tiên là phải bật skill tàng hình, sau đó trốn ra xa một chút, như vậy sẽ không bị đồng đội ngộ sát. Đợi chúng tôi đ.á.n.h xong, cô hẵng qua đây, dù sao cùng tổ đội cũng được chia sẻ kinh nghiệm mà.”
“Cảm ơn mọi người! Mọi người thật sự quá tốt!!!” Ngụy Sương cảm động đến mức nước mắt lưng tròng lại phát thêm một cái lì xì nữa, lần này trên kênh tổ đội toàn là những dòng spam [Cảm ơn ông chủ] [Lão bản đại khí].
Hai người duy nhất phát hiện ra điểm bất thường là Bạch Lộ và Tuyết Qua Qua nhìn nhau, đều nhìn thấy sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.
Nhưng biết làm sao được bây giờ?
Dù sao cũng là em gái/bạn bè của mình, đành phải chiều chuộng thôi.
Hơn nữa, cô ấy cho thật sự là quá nhiều!
Tuyết Qua Qua suy nghĩ một chút, lén lút gửi một tin nhắn cho Hỏa Cầu Ca: [Đại lão, ở đây có cơ hội kiếm tiền, có đến không?]
Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương đã phản hồi lại trong vòng một giây: [Ở đâu?! Bao nhiêu tiền? Thôi bỏ đi, không cần nói nữa, tôi tới liền!!!]
[Tuyết Qua Qua]:... Đại lão anh bình tĩnh chút đã. Thực ra cũng không nhiều, chỉ là ở đây có một người chơi hệ casual, muốn mở khóa từ điển thú cưỡi. Hiện tại tôi cùng với mấy người chơi tầm level 20 đang kéo cô ấy farm ở vòng ngoài Mê Vụ Sâm Lâm. Nhưng tôi cảm giác nếu đi sâu vào trong nữa, chỉ dựa vào chúng tôi thì e là hơi quá sức, cho nên muốn hỏi xem đại lão anh có rảnh không. Còn về giá cả... vừa nãy cô ấy đã phát hai con số này. À đúng rồi, cô ấy là người của “Thành Kiến Đại Đội”.
[Hỏa Cầu Ca]: OK! Đứng yên tại chỗ đợi đấy, tới ngay!
: [Hệ thống nhắc nhở]: Người chơi Hỏa Cầu Ca xin gia nhập tổ đội của bạn.
[Đội trưởng · Bạch Lộ]:???? Tình huống gì đây?!!!
Tuyết Qua Qua không ngờ Hỏa Cầu Ca lại nôn nóng đến vậy, tốc độ tay nhanh như chớp, vội vàng kéo Bạch Lộ sang một bên, giải thích một tràng.
Bạch Lộ lúc này mới hiểu ra, trước tiên phổ cập kiến thức cho các đồng đội khác về tinh thần từ thiện “thích giúp đỡ người khác” của đại lão, sau đó mới thông qua yêu cầu của Hỏa Cầu Ca.
Sau đợt cập nhật lần này, những người chơi cùng tổ đội có thể nhìn thấy vị trí của nhau trên bản đồ nhỏ.
Thế là, toàn bộ thành viên của “Tổ đội thu thập thú cưỡi” liền nhìn thấy một chấm xanh đang lao tới với tốc độ bàn thờ. Khi khoảng cách với bọn họ chỉ còn năm mét, hai khuôn mặt kẻ trước người sau ló ra từ trong màn sương mù.
Lần này, đến cả Tuyết Qua Qua cũng phải sững sờ một chút.
Thốc Lạc Phu Tư Cơ cười hì hì, khép hai ngón tay lại, vuốt một đường cực kỳ tiêu sái từ trước trán: “Đi! Tôi và Hỏa Cầu sẽ dẫn mấy người đi dạo khắp cái Mê Vụ Sâm Lâm này! Muốn đi đâu thì đi, muốn bắt con nào thì bắt!”
: [Hệ thống nhắc nhở]: Người chơi Thốc Lạc Phu Tư Cơ xin gia nhập tổ đội của bạn.
: [Hệ thống nhắc nhở]: Người chơi Thốc Lạc Phu Tư Cơ gửi cho bạn một tin nhắn thì thầm.
[Mật ngữ][Thốc Lạc Phu Tư Cơ]: Phú bà ơi, cứu tế đứa trẻ này với! Giá nhà tăng vọt! Đứa trẻ này vừa mới mua nhà xong, thật sự là một giọt cũng đéo còn!!!
Huyết Tộc Thiên Tai 32
Tuyết Qua Qua không ngờ tới, mấy vị đại lão này thế mà lại nghèo rớt mồng tơi đến vậy.
Tùy tiện dùng d.ụ.c vọng kim tiền triệu hồi một người, thế mà lại còn được mua một tặng một nữa chứ.
Nhưng xét thấy thêm một người là phải phát thêm một phần tiền, cậu ta không dám giấu giếm tiểu phú bà nữa, vội vàng nhắn tin mật cho Ngụy Sương, kể lại ngọn nguồn sự việc.
[Mật ngữ][Vi Sương]: Làm em hết hồn, hóa ra là vậy. Em còn tưởng nhân phẩm tháng này của mình đều xài hết trong hôm nay rồi chứ. May quá may quá, ngày mai vẫn có thể mua thêm một vé rút thăm trúng thưởng.
Tuyết Qua Qua:??? Rốt cuộc ở thế giới thực cô sống cái kiểu gì vậy hả?!
Nhưng dù sao hai người cũng chưa thân đến mức đó, Tuyết Qua Qua không tiện nói ra lời châm chọc trong lòng mình.
Cậu ta trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, hỏi Ngụy Sương xem điểm cống hiến có đủ không, nếu không đủ thì chỗ cậu ta vẫn còn một ít có thể cho cô mượn.
[Mật ngữ][Vi Sương]: Không sao, chắc là hòm hòm rồi. Vừa nãy Guild lại phát điểm cống hiến cho bọn em, hình như là Thông Thiên Tháp xây xong rồi, những người tham gia như bọn em đều có phần. Bây giờ em đang có bốn vạn điểm cống hiến, chắc là đủ để phát lì xì cho Thốc lão.
Tuyết Qua Qua:??? Rốt cuộc trong game cô lại sống cái kiểu gì vậy hả?!
[Mật ngữ][Tuyết Qua Qua]: Xin lỗi! Là tôi quá không biết tự lượng sức mình!
[Mật ngữ][Vi Sương]:?????
Trong vẻ mặt ngơ ngác của Ngụy Sương, Thốc Lạc Phu Tư Cơ vui mừng hớn hở gia nhập tổ đội, và nhận được sự chào đón nhiệt liệt của bảy người trong đội:
Vị đại lão này bọn họ quá quen thuộc rồi!
Về cơ bản ở đâu có drama, ở đó có mặt ổng.
Chẳng có chút giá t.ử đại lão nào, nói khóc là khóc, nói c.h.ử.i là c.h.ử.i, không những khiến người ta kính ngưỡng mà còn mang lại cảm giác rất gần gũi.
Bây giờ được gặp người thật, phát hiện ra quả nhiên là như vậy!
Quan trọng nhất là, kể từ khi có Thốc Lạc Phu Tư Cơ và Hỏa Cầu Ca, lực chiến của tổ đội đã tăng vọt lên một tầm cao mới!
Nên nói thế nào nhỉ, khoảng cách rõ rệt nhất giữa người chơi level cao và người chơi level thấp chính là nằm ở chỗ này.
Dù sao thì lượng m.á.u và lượng mana không dễ thể hiện trực tiếp, nhưng kỹ năng đ.á.n.h quái thì lại có thể nhìn thấy ngay trước mắt, sát thương nhảy lên khi kỹ năng trúng quái vật thì lại càng trực quan hơn!
Ngay cả một pháp sư thiên về hỗ trợ như Thốc Lạc Phu Tư Cơ, một phát Phong Nhận phóng ra, sát thương còn cao hơn tất cả các pháp sư khác trong đội cộng lại, Hỏa Cầu Ca chuyên tu tính công kích thì lại càng khỏi phải bàn!
Đó là chưa kể đến việc, Hỏa Cầu Ca vì để cường hóa v.ũ k.h.í, đã đập vào đó không biết bao nhiêu điểm cống hiến. Đổi lại ngoài sự nghèo rớt mồng tơi của chính bản thân Hỏa Cầu Ca, thì chính là sức sát thương khủng khiếp từ kỹ năng của hắn.
Thậm chí vì sức sát thương quá mạnh, khi gặp phải những con quái vật không quá trâu bò, Hỏa Cầu Ca còn đéo dám ra chiêu — lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t quái vật, thì còn thu phục làm thú cưỡi kiểu đéo gì nữa.
Vì quá mức nhàn nhã, những người trong đội bắt đầu có tâm trạng để tán gẫu.
Tuyết Qua Qua, người thân thiết nhất với Hỏa Cầu Ca, là người đầu tiên lên tiếng: “Hỏa Cầu đại lão, Thốc lão, hai người không đi bắt thú cưỡi à?”