Sau khi tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã cùng thi đậu vào một trường đại học, nhà cậu ấy bất ngờ phá sản.
Khi đó, tôi vỗ ngực bảo đảm với cậu ấy:
“Học phí đại học và tiền sinh hoạt của cậu, cứ để tôi lo. Tôi nuôi cậu.”
Nhưng không bao lâu sau, cậu ấy lại thản nhiên yêu cầu tôi tăng gấp đôi khoản sinh hoạt phí.
“Nuôi một người cũng là nuôi, nuôi thêm một người nữa cũng chẳng khác bao nhiêu. Tớ đang giúp đỡ một nữ sinh nghèo, cậu tiện tay nuôi luôn cô ấy đi.”
Ngay trước mặt tôi, cậu ấy liên tục khen cô nữ sinh kia, vẻ mặt sáng bừng, phấn khởi như nhặt được báu vật:
“Cậu không biết đâu, Tịnh Tịnh học giỏi cực kỳ, môn nào cũng toàn điểm A.”
“Nếu cậu học quản lý tài chính giỏi được bằng một nửa cô ấy, tập đoàn nhà cậu đã chẳng cần đau đầu vì chuyện người thừa kế.”
Nói đến cuối, cậu ta còn nửa đùa nửa thật, giọng điệu như đang âm thầm hạ thấp tôi:
“Hay là sau khi tốt nghiệp, cậu thuê Tịnh Tịnh làm giám đốc điều hành đi, để cô ấy giúp cậu quản lý công ty.”
“Chứ với năng lực của cậu, tớ thật sự sợ sớm muộn gì cậu cũng làm nhà mình phá sản.”
Tôi siết chặt tay.
Có những người, đến cả ăn bám cũng không biết điều.
Vậy thì thôi, đi ăn xin cho nhanh.