Nhận được bữa sáng nhìn thử, tôi trực tiếp kêu trời, bữa sáng tinh tế thế này, ít nhất cũng phải ba trăm tệ!

“Tao hiểu rồi.”

Bạn cùng phòng phân tích giúp tôi: “Lừa đảo ba nghìn tệ là có thể lập án, anh ta muốn cho mày ngồi tù mọt gông đây mà.”

Trán tôi giật nảy lên, lập tức chuyển tiền qua:

[Cảm ơn đồng chí! Nhưng sau này không cần thiết phải thế đâu, tôi có tay có chân, có thể tự cung tự cấp!]

Bùi Diên: [?]

[Là chính chủ đó hả?]

Tôi c.ắ.n răng: [Hàng thật giá thật! Tôi muốn ăn có thể tự mua, anh đừng mua nữa.]

Tôi sẽ không mắc lừa đâu!

Bùi Diên im lặng hồi lâu: [... Được.]

Mấy ngày sau đó, Bùi Diên không đặt đồ cho tôi nữa, tôi an tâm hơn hẳn.

Nhưng ngay sau đó tôi nhớ ra trước đây Bùi Diên từng đặt trà sữa, tặng quà nhỏ cho tôi, tính toán số tiền cũng phải đến hai nghìn tệ, tôi lại bắt đầu lo sốt vó.

Bùi Diên hạ ván cờ này lớn thật đấy! Lại có thể tính toán từ sớm như vậy!

Nhưng nếu tôi đột nhiên trả lại tiền, anh chắc chắn sẽ sinh nghi, nghĩ đi nghĩ lại, tôi nhân dịp sắp đến sinh nhật anh, mua một đôi giày bóng rổ giá hai nghìn tệ.

Ai ngờ giày bóng rổ còn chưa giao hàng, Bùi Diên đã nhắn tin cho tôi trước:

[Bưu kiện đến rồi, ra lấy đi.]

Trong lòng tôi dâng lên dự cảm chẳng lành: [Anh mua cái gì vậy?]

Bùi Diên: [Xem rồi sẽ biết.]

Thùng bưu kiện khá to và nặng, tôi chật vật bê về phòng ký túc xá, khoảnh khắc mở ra liền sững sờ.

Là một mô hình dạo này tôi rất thích, lại còn là bản hiếm, giá niêm yết trên mạng là một nghìn tệ!

Hai nghìn cộng một nghìn chẳng phải là... vừa đủ để lập án sao?

Trước mắt tôi tối sầm lại, thế mà Bùi Diên vẫn còn hỏi: [Thích không?]

Tôi thở hắt ra một hơi nặng nề: [Không thích! Có thể trả lại không? Hoặc là tôi chuyển tiền cho anh.]

Lần này Bùi Diên im lặng rất lâu, cuối cùng trực tiếp gọi điện thoại tới, giọng nói có chút nghiến răng nghiến lợi:

“Em thành thật khai báo đi, có phải em có chồng mới rồi không?”

5

Tôi sững người.

Hả?

Bên kia Bùi Diên vẫn đang đếm tội trạng của tôi: “Nói chuyện không tích cực, không cho anh đặt đồ ăn, quà cũng không nhận, còn có...”

Anh khựng lại, không nói hết chữ “còn có” kia, chuyển lời: “Có phải em quen biết người nào khác rồi không?”

Tôi rơi vào thế khó xử.

Nói là có, thì hoàn toàn là nói bừa; nói không, thì quả thực rất khó giải thích cho chuỗi hành động này của tôi.

Chỉ trong hai giây tôi im lặng, Bùi Diên dường như đã hiểu ra đáp án, anh khẽ thở hắt ra: “Có thể cắt đứt không?”

Tôi ngớ người: “Hai chúng ta á?”

Bùi Diên nghẹn họng, giọng nói đột ngột cao v.út: “Hai người! Em và hắn ta! Cái gã chồng mới đó!”

Không, người không tồn tại thì cắt đứt kiểu gì.

Bùi Diên không biết lại suy ra được điều gì từ sự im lặng của tôi, giọng nói trầm xuống, có chút khàn khàn: “Tốc độ thay lòng đổi dạ của em có phải hơi nhanh quá rồi không?”

Tôi cảm thấy rất oan uổng, rõ ràng là anh muốn bắt tôi trước, bây giờ lại quay sang trách tôi.

Thế là tôi nhanh ch.óng chiếm lĩnh đỉnh cao đạo đức: “Thế còn anh thì sao? Anh chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tôi chắc?!”

Bùi Diên bị thái độ hùng hổ của tôi làm cho sững sờ: “Anh làm gì cơ? Từ khi ở bên nhau, anh chưa từng kết bạn thêm cô gái nào khác.”

Ở, ở bên nhau?

Tôi ngẩn người: “Chúng ta... ở bên nhau rồi sao?”

Kế hoạch gọi chồng ba tháng, thành công rồi ư?

Bùi Diên lập tức im bặt.

Tôi nhận ra muộn màng rằng câu nói này có ý nghĩa dễ gây hiểu lầm, đang định cứu vãn, lại nghe anh bỗng cười khẩy một tiếng: “Hóa ra mấy tháng nay, em đùa giỡn anh à?”

“Không phải, anh đợi chút...”

Điện thoại bị cúp cái rụp.

Tôi vội vàng nhắn tin giải thích, kết quả gửi đi lại là một dấu chấm than màu đỏ.

Tốc độ tay này, không hổ là Thần rừng.

Tôi hơi đau đầu, nghe giọng điệu của anh thì tần số của hai chúng tôi tuyệt đối không khớp nhau rồi, phải nói chuyện đàng hoàng mới được.

Suy nghĩ một lát, tôi đặt hoa và bánh kem giao hàng tận nơi, phần ghi chú giải thích ngắn gọn ngọn nguồn sự việc, đồng thời dặn dò anh shipper nhất định phải để chính tay anh nhận hàng.

Nửa tiếng sau, tôi nhận được điện thoại báo đã giao hàng của anh shipper:

“Cô gái à, người nhận hàng là bạn trai cô sao? Nhân cách tệ quá đi.”

“Đồ cô gửi cậu ta nhìn cũng không thèm nhìn, vứt thẳng vào thùng rác, lại còn c.h.ử.i một câu kinh tởm.”

6

Tim tôi hơi vỡ vụn rồi.

Đến mức phải nói là kinh tởm sao? Không thể nghe tôi ngụy biện một chút được à!

Hết cách, tôi đành giả vờ vô tình hỏi thăm anh trai tôi: “Bùi Diên dạo này thế nào? Người kia còn bám đuôi anh ấy không?”

Anh trai tôi nhún vai: “Không rõ, nhưng nghe nói Bùi Diên hình như thất tình rồi.”

Tim tôi run lên: “Thất tình...?”

“Đúng vậy, không ngờ Bùi Diên cũng có ngày thất tình đúng không?”

Giọng anh trai tôi đầy vẻ trêu chọc: “Nghe nói cô gái cậu ấy thích là một kẻ bắt cá nhiều tay, Bùi Diên bị phóng sinh rồi hahaha.”

Thích... sao?

Tôi không phải là kẻ cuồng ngông sao? Bùi Diên sẽ thích một kẻ cuồng ngông ư?

Tôi càng nghe càng thấy không đúng, đang định gặng hỏi, lại nghe anh trai tôi chuyển hướng: “Nhưng anh thấy Bùi Diên cũng chẳng thất tình được bao lâu đâu, cậu ấy đẹp trai thế chắc chắn không thiếu người theo đuổi, dạo này có một cô bé khóa dưới khoa biểu diễn qua lại khá thân thiết với cậu ấy, tóc ngắn mắt to, cũng đáng yêu lắm.”

Mẹ kiếp, tốc độ thay lòng đổi dạ nhanh phải là Bùi Diên mới đúng chứ!

Trong lòng tôi khó chịu, giọng điệu cũng tệ đi: “Có đáng yêu bằng em không.”

Anh trai tôi chậc lưỡi: “Mạnh Tích, em nói thật cho anh biết, có phải em để ý Bùi Diên rồi không?”

Còn để ý gì nữa, em đã tua nhanh đến đoạn bị buông bỏ rồi đây này!

“Hôm đó lúc ăn cơm anh đã thấy em không bình thường rồi.”

Anh trai tôi quá hiểu tôi, nói thẳng: “Nếu em thực sự thích, anh sẽ làm bà mối cho, cuối tuần sinh nhật Bùi Diên chúng ta ra ngoài ăn cơm, em có đi không?”

Tôi do dự vài giây, c.ắ.n răng: “Đi!”

Bùi Diên đón sinh nhật sẽ không chiều theo ý tôi, nhà hàng được chọn cách trường chúng tôi rất xa, tôi gần như là sát giờ mới bước vào phòng bao.

“Xin lỗi, trên đường hơi tắc xe.”

Tôi mỉm cười, đưa chiếc hộp trong tay qua: “Anh Bùi Diên, chúc mừng sinh nhật, đây là quà.”

Anh trai tôi đã báo trước với Bùi Diên, anh thấy tôi cũng không ngạc nhiên, nhưng sau khi nhìn thấy món quà thì lại sững người, ngay sau đó nhíu mày.

7

Trong lòng tôi thấp thỏm, món quà là một chiếc đồng hồ, trước đây Bùi Diên từng nhắc qua với tôi một lần, tôi cảm thấy chắc là anh khá thích.

“Cảm ơn.”

Vài giây sau, Bùi Diên đóng nắp hộp trả lại cho tôi, “Nhưng không cần đâu, mối quan hệ của chúng ta không đáng để cô phải tốn kém như vậy.”

Tôi ôm món quà bị trả lại có chút luống cuống, Bùi Diên đã chuyển sang chủ đề khác.

Trong bữa tiệc Bùi Diên khá lạnh nhạt, tôi mấy lần muốn bắt chuyện anh đều phản ứng rất bình thường. Lúc này tôi mới hoàn toàn nhận ra Bùi Diên ngoài đời thực sự cao ngạo đến mức nào, nếu tôi không phải là em gái của bạn cùng phòng anh, e rằng anh sẽ chẳng thèm liếc nhìn tôi thêm một cái.

Tôi quả thực hết cách rồi, lấy cớ đi vệ sinh để điều chỉnh lại cảm xúc.

Lúc quay lại tình cờ nghe thấy anh trai tôi gặng hỏi Bùi Diên:

“Em gái tôi khá thích cậu, tin là cậu cũng nhìn ra được, được hay không cho một câu chắc chắn đi?”