Tôi hoàn hồn: “Để sau đi học trưởng, dạo này tôi khá nhiều tiết.”

Đối phương bật cười: “Chắc chắn tôi là học trưởng không? Tôi mới năm nhất thôi.”

Tôi hơi bất ngờ: “Cậu không phải là bạn của anh trai tôi sao?”

Người chơi cùng nói: “Đúng vậy, tôi và anh Mạnh cùng một câu lạc bộ, anh ấy là chủ tịch còn tôi là sinh viên mới.”

Tôi cũng cười: “Hóa ra còn là em trai nữa.”

“Đúng vậy chị gái,” cậu ta đáp lại rất tự nhiên, “Mấy hôm nữa câu lạc bộ bọn em có hoạt động, chị có muốn đến chơi không?”

Tôi từ chối: “Đều không thân lắm, sẽ không làm phiền đâu.”

Thoát game, tin nhắn riêng không có động tĩnh gì, Bùi Diên không tìm tôi nữa.

Đã bảo nếu gặp mặt sẽ rất khó thu dọn tàn cuộc mà.

Tôi thở dài, n.g.ự.c vừa chua xót vừa bức bối, như bị nhét một cục bông ướt lạnh. Tôi mấy lần muốn chặn và xóa Bùi Diên, nhưng lại không nỡ, cảm giác chua xót đè nặng trong lòng, vô cùng khó chịu.

Mấy ngày sau đó, Bùi Diên đều không tìm tôi nữa.

Giữa những người trưởng thành, không làm phiền chính là lời tạm biệt, tôi rất rõ điều này, thế là tôi đóng gói thu dọn hết những món đồ anh tặng, gọi xe đến trường họ, kết quả vừa đến cổng đã gặp anh trai tôi.

“Mạnh Tích?”

Anh trai tôi sững người: “Sao em lại đến đây?”

Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Đến tìm bạn.”

“Bạn?” Anh trai tôi nhíu mày, “Sao anh không biết em có bạn ở trường anh nhỉ?”

Ánh mắt tôi đảo quanh, đang định bịa lý do thì nghe thấy phía sau có tiếng gọi:

“Mạnh Mạnh?”

11

Tôi ngẩn người, quay đầu lại.

Chỉ thấy có người bước nhanh tới, là một nam sinh trẻ tuổi, cao ráo đẹp trai, cười bẽn lẽn với tôi, còn có chiếc răng khểnh: “Là chị đúng không Mạnh Mạnh, em từng thấy ảnh chị từ chỗ anh Mạnh Hàng rồi.”

Tôi sững lại một chút, phản ứng lại, lập tức nở nụ cười giả tạo: “Hi em trai cày thuê.”

“Ồ em đến tìm Chu Sùng à.”

Ánh mắt anh trai tôi đảo quanh giữa hai chúng tôi, mang vẻ mặt anh hiểu rồi: “Còn nói không chơi với người ta nữa, sao lén lút...”

Tôi đành mặt dày đuổi anh ấy đi.

“Được được được anh đi.” Anh trai tôi vỗ vai Chu Sùng, “Chị Mạnh Mạnh của cậu giao cho cậu chăm sóc đấy.”

Chu Sùng liếc nhìn tôi một cái, tôi lập tức lén làm động tác cầu xin.

Cậu ta mỉm cười: “Vâng.”

Đợi anh trai đi xa tôi mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt như cười như không của Chu Sùng: “Chị đến chơi với em à?”

Tôi cười gượng một tiếng: “Cũng gần như vậy, đến chơi.”

Chu Sùng cười khẩy một tiếng không tỏ ý kiến.

Tôi liếc nhìn xung quanh: “Cảm ơn cậu đã giúp đỡ, tôi mời cậu uống trà sữa nhé.”

Chu Sùng: “Thế em muốn uống loại đắt tiền cơ.”

Tôi nhịn cười: “Được.”

Trong lúc đợi trà sữa hai chúng tôi lại làm một ván game, đừng nói chứ, chỉ cần không đụng phải Bùi Diên, kỹ năng của Chu Sùng vẫn rất đáng gờm.

“Thắng... mẹ kiếp!”

Giành được một ván tôi hơi kích động, cùi chỏ không cẩn thận va vào góc bàn, lại còn va đúng vào dây thần kinh, đau đến mức nước mắt tôi trào ra ngay lập tức.

“Không sao chứ?”

Chu Sùng vội vàng đỡ lấy tôi, bàn tay áp lên cùi chỏ tôi xoa nắn: “Cùi chỏ nhỏ, không đau không đau.”

Tôi vừa đau vừa buồn cười, vừa định lên tiếng thì nghe thấy cửa tiệm phía trước vang lên, có người bước vào:

“Số 012...”

Giọng nói im bặt.

Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên, chạm ngay vào ánh mắt ngỡ ngàng của Bùi Diên.

12

Bầu không khí có chút cứng đờ.

Chu Sùng nhận ra điều bất thường, ngước mắt đ.á.n.h giá Bùi Diên, hơi nhíu mày: “Anh có phải là... của anh Mạnh không?”

“Anh ấy là bạn cùng phòng của anh trai tôi.”

Tôi lên tiếng tiếp lời, mỉm cười với Bùi Diên: “Trùng hợp quá anh Bùi Diên.”

Một thời gian không gặp, Bùi Diên không thay đổi nhiều, vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt đó, nhưng tôi có lăng kính màu hồng với anh, luôn cảm thấy hình như anh lại đẹp trai hơn một chút, cơ n.g.ự.c cũng tập đẹp hơn rồi, áo hoodie bị căng ra phồng phồng...

Bùi Diên trầm giọng ừ một tiếng, trên mặt không nhìn ra nhiều cảm xúc, chỉ có ánh mắt tối sầm: “Cậu ta là?”

“Ồ, cậu ấy là bạn tôi.”

Vẻ mặt tôi tự nhiên: “Nói ra thì anh cũng từng chơi game với cậu ấy rồi, cậu ấy là Chu Du đó.”

Bùi Diên rất không khách sáo: “Tôi nhớ chứ, kỹ năng bình thường.”

Chu Sùng nhướng mày: “Đúng vậy, kỹ năng của em không tốt, nên sau này sẽ lập tổ đội luyện tập với chị gái nhiều hơn.”

Ánh mắt Bùi Diên càng sầm xuống, đang định nói gì đó, tôi đã lên tiếng trước: “Anh Bùi Diên, tôi có đồ đưa cho anh.”

Sắc mặt anh dịu đi một chút, giọng điệu bất giác nhẹ nhàng hơn: “Gì vậy?”

Tôi mở túi, đưa những món đồ đã thu dọn ra: “Những món đồ anh... gửi tạm chỗ tôi trước đây, tôi đã dọn dẹp xong rồi, anh về kiểm tra lại xem, chắc là không thiếu món nào đâu.”

Biểu cảm của Bùi Diên chợt cứng đờ.

Anh nhìn chiếc hộp trong tay tôi, lại liếc nhìn Chu Sùng bên cạnh tôi, đáy mắt xẹt qua một tia giận dữ lạnh lẽo và hoảng loạn.

“Không cần.”

Anh mím môi, đẩy chiếc hộp lại, ánh mắt nhìn tôi có thoáng chút tủi thân nhàn nhạt: “Đồ cho em thì chính là của em, vẫn là của em... Bạn em, rất để ý sao?”

Chu Sùng nghe vậy liền bật cười, ánh mắt nhìn về một hướng nào đó, đầy ẩn ý: “Em thì chẳng để ý chút nào đâu, nhưng em nghĩ có một số mối quan hệ vẫn nên nói rõ ràng thì hơn? Nếu không có thể có người sẽ để ý đấy”

Tôi nương theo ánh mắt của cậu ta nhìn ra ngoài tiệm, sững sờ.

Ngoài cửa tiệm có một cô gái đang đứng, tóc ngắn mắt to, trông rất đáng yêu.

Quan trọng hơn là, cô ta mặc một chiếc áo hoodie màu xanh navy, giống hệt chiếc áo trên người Bùi Diên.

Bùi Diên nhìn thấy cô ta sắc mặt hơi đổi, cầm lấy trà sữa quay người bước đi, không nói với tôi thêm một lời nào.

13

Tôi thẫn thờ nhìn cô gái đợi ở cửa bước tới đón, cười tươi rói đi theo sau Bùi Diên rời đi.

“Mua cả cốc đôi tình nhân mới ra nữa kìa.”

Chu Sùng âm u bồi thêm một nhát d.a.o: “Anh Bùi Diên này của chị, chắc là có đối tượng rồi.”

Tôi cố nén cảm giác cay xè nơi sống mũi hỏi: “Cô gái đó, cậu quen à?”

Chu Sùng nhớ lại một chút: “Hình như em từng gặp cô ấy ở câu lạc bộ kịch, diễn vai cô bé quàng khăn đỏ hay gì đó, một vai diễn khá đáng yêu.”

Đáng yêu, lại là đáng yêu.

Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe thấy tính từ này.

Vậy nên, Bùi Diên thích là kiểu người này, còn tôi trong lòng anh, chẳng dính dáng chút nào đến từ này.

Nhưng mười mấy, hai mươi năm nay tôi vẫn luôn là dáng vẻ của tôi, tôi không thể vì một câu thích của anh mà đi thay đổi.

Tôi thích chính bản thân tôi của hiện tại.

“Đừng buồn, cùng lắm thì đổi người khác để thích thôi mà.”

Chu Sùng an ủi tôi: “Chị xinh đẹp tính tình lại tốt, sẽ có rất nhiều người thích, không cần phải treo cổ trên một cái cây.”

Tôi gật đầu, dùng tay áo lau bừa mặt, cúc áo ở cổ tay cọ vào khóe mắt đỏ ửng.

“Nhẹ thôi.”

Chu Sùng giữ c.h.ặ.t cổ tay tôi: “Cẩn thận xước mắt.”

Tôi không muốn mất mặt trước người không thân, sụt sịt mũi kìm nước mắt lại.

Chu Sùng cũng thức thời chuyển chủ đề: “Cuối tuần câu lạc bộ bọn em có buổi team building, đi cắm trại, chị có muốn đi cùng không? Câu lạc bộ bọn em có nhiều nam sinh chất lượng lắm đấy, chị có thể giải sầu trong sự bầu bạn của một đám nam sinh đại học cao trên 1m8.”

Chương 4 - Kẻ Cuồng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia