Tôi váng đầu đau họng, lười nói chuyện: “Không sao, về uống t.h.u.ố.c là khỏi thôi.”
Bùi Diên nhíu mày: “Trên xe anh có t.h.u.ố.c cảm, để anh đi lấy.”
Đợi anh lấy tới, tôi liếc nhìn rồi bất lực bảo: “Em bị dị ứng với t.h.u.ố.c này.”
“Cũng không sốt.” Anh trai sờ đầu tôi, “Về sớm uống t.h.u.ố.c rồi ngủ sớm đi, chắc ngày mai là không sao đâu.”
Tôi cũng nghĩ vậy, tiếc là trời không chiều lòng người. Nửa đêm tôi mơ màng tỉnh dậy, thấy chỗ nào cũng khó chịu. Lấy nhiệt kế ra đo, ôi chao, ba mươi chín độ tám!
Vì thể chất tôi kém lại dị ứng nhiều thứ, phòng y tế không dám cho tôi dùng t.h.u.ố.c bừa bãi, tôi đành phải gọi điện cho anh trai.
Anh tôi lập tức nói: “Đợi ở ký túc xá, hai mươi phút nữa anh tới.”
Hai mươi phút sau, chiếc xe đỗ dưới lầu ký túc xá lại là chiếc SUV của Bùi Diên.
Tôi khoác áo ngoài: “Anh trai em đâu?”
Bùi Diên bước nhanh tới, quấn thêm cho tôi một lớp áo khoác: “Tối nay lúc tắm cậu ấy bị ngã trẹo chân rồi, giờ lo thân còn chưa xong, nói gì đến chuyện chăm sóc em.”
Anh vừa nói, bàn tay vừa tự nhiên đặt lên trán tôi, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t: “Sao lại nóng thế này?”
Tôi sụt sịt mũi: “Sắp bốn mươi độ rồi, em sắp chín luôn rồi.”
Bùi Diên nghe vậy sắc mặt càng khó coi hơn, ba bước dồn làm hai bế thốc tôi lên xe chạy thẳng đến bệnh viện.
Trên đường đi, tôi cảm giác mình sốt đến mức hồ đồ rồi, đầu óc cứ ong ong. Đợi đến khi phản ứng lại thì đã ngồi trong phòng truyền dịch cắm kim tiêm.
Bùi Diên thấy tôi cựa quậy liền vội vàng ghé sát lại: “Khó chịu ở đâu?”
Đầu óc tôi không tỉnh táo, cả người chỗ nào cũng khó chịu, giọng nói không kìm được mang theo tiếng nức nở: “Đau đầu, đau lưng, đau họng, đau m.ô.n.g, chỗ nào cũng khó chịu.”
Ngón tay Bùi Diên vuốt ve má tôi, sự xót xa nơi đáy mắt sắp trào cả ra ngoài: “Vậy làm sao mới dễ chịu hơn? Anh ôm em nhé, được không cục cưng?”
Tôi nghe ra sự dịu dàng và trân trọng trong giọng nói của anh, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
“Không được!”
Tôi giơ tay đẩy anh, nước mắt thi nhau rơi lã chã: “Tôi ghét anh nhất, anh tránh xa tôi ra một chút.”
17
“Mạnh Tích!”
Bùi Diên nhanh tay lẹ mắt giữ c.h.ặ.t lấy tôi: “Trên tay còn đang cắm kim đấy!”
Anh luồn tay qua khoeo chân tôi, ôm trọn tôi vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về bờ vai tôi: “Ghét anh thì cứ ghét anh, đừng hành hạ bản thân.”
Tôi vùi má vào vai anh, nhắm mắt rơi nước mắt: “Anh đáng ghét lắm. Khó khăn lắm tôi mới theo đuổi được anh, anh lại bảo tôi là kẻ cuồng ngông. Khó khăn lắm tôi mới tỏ tình với anh ngoài đời, anh lại bảo không thích tôi. Khó khăn lắm tôi mới quyết định buông bỏ, anh lại tới trêu chọc tôi.”
“Bùi Diên, anh thực sự rất đáng ghét.”
Bùi Diên ôm c.h.ặ.t lấy tôi, đôi môi áp lên trán tôi, giọng nói khàn đi: “Xin lỗi, đều là lỗi của anh. Em người lớn rộng lượng, đừng ghét anh, cũng đừng buông bỏ anh, được không?”
Tôi nhắm mắt hừ lạnh: “Tôi đâu phải kiểu người anh thích, anh cũng có bạn gái mới rồi, dựa vào đâu mà tôi phải...”
“Không có.”
Bùi Diên trầm giọng nói: “Anh không có bạn gái mới, cô gái em nhìn thấy ở trường hôm đó cùng lắm chỉ là kẻ bám đuôi thôi.”
“Anh không biết anh trai em đã kể với em chưa, dạo trước anh gặp một kẻ biến thái, cứ liên tục gửi tin nhắn ẩn danh quấy rối anh. Gần đây cô ta càng lúc càng quá đáng, không chỉ tìm đến tận nơi mà còn bám đuôi anh, mặc đồ giống anh, rồi tặng mấy thứ linh tinh vớ vẩn.”
Tôi chợt mở bừng mắt.
Kẻ cuồng ngông hàng real xuất hiện rồi!
“Anh nghi ngờ thần kinh cô ta có vấn đề, nên hôm đó không dám tỏ ra quá thân thiết với em, sợ sau này cô ta sẽ tìm em gây rắc rối.”
Bùi Diên dùng đầu ngón tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng nói trầm thấp dịu dàng: “Nhưng anh đã thu thập đủ bằng chứng giao cho học viện và cảnh sát rồi, chắc sẽ sớm có kết quả xử lý thôi.”
“Còn về kiểu người anh thích...”
Bùi Diên thở dài thườn thượt, cọ cọ má vào trán tôi, giọng càng khàn hơn: “Anh phải nói lời xin lỗi em.”
“Em ở trên mạng rất thú vị, rất đáng yêu. Chửi người cũng đáng yêu, cãi nhau cũng đáng yêu, mỉa mai xách mé cũng đáng yêu, càng khỏi phải nói đến lúc em nũng nịu gọi anh là chồng, càng làm anh rung động.”
“Nhưng mấy lần gặp mặt ngoài đời, chắc là em căng thẳng? Biểu hiện rất... trầm tính.”
Bùi Diên cười khổ một tiếng: “Trước đây anh chưa từng yêu ai, nên anh cứ đinh ninh rằng mình thích kiểu người đáng yêu, giống như em ở trên mạng vậy.”
Tôi gục trên vai anh nghe đến đây liền ngước mắt lên: “Vậy còn bây giờ?”
“Bây giờ anh thấy mình thật ngu ngốc.”
Bùi Diên nhìn tôi, giọng nói ấm áp: “Thực ra không phải anh thích kiểu người đáng yêu, mà là anh thích em, nên mới thấy em đáng yêu.”
18
Sau đó Bùi Diên còn nói rất nhiều, tôi dần chìm vào giấc ngủ trong giọng nói dịu dàng của anh.
Lúc tỉnh lại đã là sáng sớm, Bùi Diên không biết từ lúc nào đã xin cho tôi một giường bệnh ngoài hành lang, lúc này anh đang gục bên giường tôi ngủ rất say.
Tôi sờ sờ trán, hạ sốt rồi. Cụp mắt xuống lại thấy Bùi Diên đã tỉnh, đang nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.
“Làm gì thế.”
Tôi hơi ngại ngùng, kéo chăn lên một chút.
“Không sạch đâu.”
Anh giữ tay tôi lại, thuận thế ghé sát vào chạm trán với tôi: “Hết sốt rồi.”
Tôi ừ một tiếng, chạm mắt với anh vài giây rồi lại quay đi: “Đói rồi.”
Bùi Diên mỉm cười, đặt môi lên trán tôi một cái: “Đi thôi, xuất viện đi ăn cơm.”
Thần thái và động tác của anh đều rất tự nhiên, nhưng lại khiến tôi đỏ mặt tim đập thình thịch, hung hăng lườm anh: “Hôn hít cái gì, em còn chưa tha thứ cho anh đâu.”
Bùi Diên sững người, ngay sau đó ý cười nơi đáy mắt càng đậm hơn. Anh móc lấy ngón tay tôi lắc lắc, giọng nói nhẹ tênh: “Xin đấy Mạnh Mạnh, đại nhân rộng lượng, mau tha thứ cho anh đi.”
Tôi nghe cách gọi này mà không nhịn được buồn cười, tên này lén lút chắc chắn đã ăn không ít giấm chua của Chu Sùng rồi.
Ăn cơm xong Bùi Diên đưa tôi đi làm thủ tục xuất viện, mấy chai dịch truyền chưa xong thì mang về bệnh viện trường truyền tiếp. Mỗi ngày tan học ca tối, Bùi Diên đều đến đón tôi đi ăn, sau đó cùng tôi đi truyền dịch, mãi đến rất khuya mới về.
Anh tôi biết chuyện liền chua loét bảo: “Hai đứa bay đúng là hình với bóng rồi đấy, ai quản cái thân già neo đơn này đây.”
Tôi qua loa đáp: “Em phái Chu Sùng qua cho anh nhé.”
Anh tôi im lặng hai giây: “Cậu ta đến chăm sóc anh mấy ngày nay rồi.”
Vãi chưởng? Tích cực vậy sao?
Tôi khá bất ngờ, định nhắn tin cảm ơn Chu Sùng thì lại nhận được tin nhắn của Bùi Diên trước:
[Cục cưng, tối nay anh đột xuất có tiết, phải muộn một chút mới tới được.]
Tôi không bận tâm: [Không sao, em truyền xong sẽ tự về.]
Bùi Diên lại bảo: [Anh sẽ cố gắng đến trước chín giờ.]
Tôi biết mình không cãi lại được anh nên cũng không nói thêm, chỉ dặn anh ăn uống đàng hoàng.
Bùi Diên gửi một tin nhắn thoại, giọng mang theo ý cười: “Tuân lệnh vợ.”
Mặt tôi thoắt cái đỏ bừng. Đừng đùa, gọi bằng cái danh xưng này đúng là sức sát thương quá lớn.
Hôm nay là hai chai dịch cuối cùng, truyền xong vẫn chưa đến chín giờ. Tôi nhắn tin cho Bùi Diên, thong thả rời khỏi phòng y tế, vừa đi dạo vừa suy nghĩ xem khi nào thì tha thứ cho Bùi Diên để vui vẻ hôn môi.
Trong khu rừng nhỏ phía sau truyền đến tiếng sột soạt, tôi tò mò ngoái đầu lại, liền thấy từ sau bóng cây đột nhiên chui ra một nữ sinh mặc áo trắng đang cầm đèn pin.