"Thứ hai, việc học Tin học là do mẹ tôi nhờ, anh chỉ cần giao bài tập, tôi tự làm, không phiền anh nhiều."
"Thứ ba..."
Tôi ngập ngừng một chút, hạ giọng, mắt nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ cảnh giác cao độ:
"Thứ ba, anh đừng mong dùng tôi làm cầu nối để tiếp cận chị Lạc Dao."
"Chị tôi và anh Giang Dật là một đôi trời sinh."
"Tôi tuyệt đối sẽ không để anh làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của chị ấy đâu!"
Nói xong, tôi ưỡn n.g.ự.c tự hào.
Thấy chưa?
Một đòn phủ đầu hoàn hảo!
Vừa thể hiện tinh thần trách nhiệm, vừa đập tan dã tâm của tên hồ ly này ngay từ vòng gửi xe.
Tôi chăm chú nhìn phản ứng của Cố Mặc.
Chờ đợi một sự giận dữ, một sự xấu hổ vì bị bóc phốt, hoặc ít nhất là một biểu cảm bối rối.
Nhưng không.
Cố Mặc chỉ nhấp một ngụm nước.
Cổ họng hắn khẽ chuyển động.
Sau đó, hắn nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm, khóe môi uốn cong thành một nụ cười cực kỳ gian xảo:
"Nghĩ nhiều quá rồi, cô em vợ tương lai."
"Anh chỉ muốn thu tiền học phí thôi."
"Còn về chị em..."
Hắn tiến lại gần một bước, cúi người xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn chưa đầy một gang tay.
Mùi hương sữa tắm thơm mát quyện với mùi nắng sớm trên người hắn xông thẳng vào mũi tôi.
Hắn thì thầm, giọng nói đậm chất dụ dỗ:
"Rốt cuộc ai mới là kẻ phá hoại, em rồi sẽ biết."
03.
Gần quá!
Khoảng cách này hoàn toàn vi phạm quy chuẩn an toàn xã hội!
Hơi thở thơm tho mùi bạc hà của Cố Mặc phả nhẹ lên trán tôi.
Tim tôi bất giác nảy lên một nhịp cực kỳ vô tri.
Không được!
Lạc Ngôn, tỉnh táo lại!
Đây là đòn mỹ nhân kế... à không, "nam nhân kế" của tên hồ ly này!
Tôi lùi lại một bước thật đại nhảy vọt, giơ tay làm động tác "STOP" chuẩn chỉnh.
Rút trong balo ra một tờ giấy A4 đã chuẩn bị sẵn từ nhà.
Tôi dồn toàn bộ khí thế của sinh viên năm hai khoa Truyền thông vào giọng nói:
"Đừng có dùng nhan sắc đó để thao túng tâm lý tôi!"
"Đây là Bảng Quy Tắc Hợp Tác Sống Chung. Anh ký vào đi!"
Cố Mặc thong thả khoanh tay, nhếch mày nhìn tờ giấy:
"Quy tắc?"
Tôi đĩnh đạc đọc to từng điều khoản:
"Điều 1: Giữ khoảng cách tối thiểu một mét. Không tiếp xúc cơ thể dưới mọi hình thức."
"Điều 2: Phòng khách chia đôi, khu vực sofa bên trái thuộc về tôi, bên phải thuộc về anh."
"Điều 3: Tuyệt đối không được nhắc đến tên chị Lạc Dao để dò hỏi thông tin."
"Và điều quan trọng nhất..."
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Tôi làm osin trừ nợ chứ không bán thân. Tối đúng 11 giờ tôi phải ngủ, cấm giao bài tập Tin học sau giờ đó!"
Tôi tự thấy bảng quy tắc này thép đến mức không thể thủng.
Hoàn hảo.
Đủ để biến căn hộ này thành vùng phi quân sự.
Tôi kiêu ngạo chìa cây b.út dạ về phía hắn:
"Ký đi. Không ký tôi dọn ra nhà trọ, nợ laptop trả dần mỗi tháng năm trăm cành!"
Cố Mặc nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn tôi.
Hắn không giận.
Cũng chẳng thèm đôi co.
Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy cây b.út, đặt tờ giấy lên bàn trà.
Sau đó... thong thả quay lưng đi vào bếp.
Ơ?
Khinh thường đối thủ à?
Tôi nhón chân định đi theo vạch lá tìm sâu, thì một mùi hương ngọt ngào, thơm lừng mùi bơ sữa và sô-cô-la bắt đầu lan tỏa khắp phòng khách.
Cổ họng tôi tự động nuốt ừng ực một ngụm nước bọt.
Cố Mặc bước ra.
Trên tay hắn là một đĩa bánh crepe ngàn lớp sốt dâu tây tươi vừa lấy từ tủ lạnh, kèm một ly cacao latte mát lạnh.
Bánh crepe ngàn lớp...
Món ruột của tôi! Món mà tôi có thể bán rẻ linh hồn để được ăn mỗi ngày!
Hắn đặt đĩa bánh xuống bàn, ngay trước mặt tôi.
Chiếc bánh mềm mịn, lớp kem tươi béo ngậy xen kẽ với những lát dâu tây đỏ mộng.
"Sáng nay anh làm thừa."
Cố Mặc thong thả ngồi xuống chiếc sofa bên phải , đúng phần lãnh thổ của hắn.
Hắn vắt chân chữ ngũ, tựa lưng vào đệm ghế, giọng điệu nhàn nhã đến mức đáng ghét:
"Ăn đi rồi ký."
"Kèm luôn khuyến mãi: Tối nay anh chỉ cho 3 mẹo dùng hàm VLOOKUP với INDEX-MATCH."
"Đảm bảo bài kiểm tra giữa kỳ tuần sau đạt 8 điểm trở lên."
Tôi ngơ ngác nhìn đĩa bánh.
Rồi lại nhìn hắn.
Nội tâm tôi đang diễn ra một cuộc nội chiến đẫm m.á.u.
Một bên là lòng tự trọng cao ngút ngàn của một chiến sĩ bảo vệ chị gái.
Một bên là đĩa bánh crepe thơm lừng và tấm vé qua môn Tin học Đại học để không bị cấm tốt nghiệp.
Đồ ăn có độc không nhỉ?
Hay là hắn dùng bánh để tẩy não mình?
Nhưng mà... dâu tây tươi quá.
Lớp kem nhìn mịn màng quá đi mất!
Cố Mặc như đọc được suy nghĩ trong đầu tôi.
Hắn thong thả cầm nĩa, cắt một góc bánh nhỏ cho vào miệng.
Cơ mặt thả lỏng, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.
"Không ăn thì anh cất."
"Đừng!"
Tiếng kêu thất thanh của tôi vang vọng khắp phòng.
Linh hồn kiên cường? Bảng quy tắc thép?
Thôi dẹp đi!
Trước sức mạnh của đồ ngọt và nguy cơ nợ môn lần bốn, chút liêm xỉ này có là gì!
Trước sức mạnh của đồ ngọt và nguy cơ nợ môn lần bốn, chút liêm xỉ này có là gì!
Tôi nhảy tót lại bàn, chộp lấy chiếc nĩa với tốc độ ánh sáng.
Xúc một miếng bánh to bự cho vào miệng.
Vị ngọt thanh của dâu tây kết hợp với độ béo ngậy mềm mịn của kem tan chảy ngay trên đầu lưỡi.
Ngon đến mức tôi muốn rơi nước mắt!
"Ngon không?"
Cố Mặc chống cằm nhìn tôi, đôi mắt hẹp dài đong đầy ý cười.
"Cũng... tạm được."
Tôi vừa nhai nhồm nhàm vừa cố giữ giá.
Cố Mặc gật đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tờ quy tắc A4 trên bàn:
"Bảng quy tắc này..."
"Xé đi." Tôi vừa xúc thêm một miếng bánh to, vừa dứt khoát trả lời.
"Mỗi ngày một đĩa bánh crepe cộng thêm kèm Excel, anh bảo tôi làm gì tôi cũng làm!"
Cố Mặc nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng gian xảo như vừa giăng bẫy thành công một con nai ngốc.
"Ngoan lắm."
Hắn thì thầm, giọng điệu chiều chuộng đến mức khiến tim tôi lại lỡ mất một nhịp.