Anh ta rút điện thoại ra, không ngần ngại thốt ra những lời thô tục, gửi tin nhắn thoại tàn độc, quyết tuyệt cho Tô Vũ Lạc, sau đó xóa sạch mọi phương thức liên lạc với cô ta ngay trước mặt tôi.
"Anh thề, sau này sẽ không có bất kỳ quan hệ nào với cô ta nữa!"
Nhìn bộ dạng tàn nhẫn, quyết tuyệt lúc này của Lý Khải, trong lòng tôi chợt nảy sinh một nỗi sợ hãi.
Trước khi bị bắt quả tang, anh ta giấu giếm kỹ lắm, thậm chí còn trách tôi nghi thần nghi quỷ, đóng vai một kẻ bị oan ức, chịu đựng sự tủi thân to lớn.
Mới tối hôm qua thôi, anh ta còn ân ái với Tô Vũ Lạc trong chính căn hộ này. Thậm chí hai tiếng trước, khi Tô Vũ Lạc lao vào đ.á.n.h tôi, anh ta cũng chẳng hề đứng ra bảo vệ tôi ngay lập tức.
Giờ đây, tôi đề nghị ly hôn, anh ta liền lập tức vạch rõ giới hạn với Tô Vũ Lạc, quay ra phản bội đồng minh.
Rốt cuộc anh ta là thực tâm cầu xin tôi tha thứ? Hay chỉ là kế hoãn binh để ổn định tôi, tìm cơ hội đá tôi ra khỏi cuộc chơi?
Dẫu sao thì, căn nhà là tài sản trước hôn nhân mà bố mẹ tôi tặng, anh ta vẫn chưa lấy được. Tiền tiết kiệm thì đều nằm trong tay tôi. Căn nhà hình thành trong tương lai mà anh ta trả tiền đặt cọc trước hôn nhân thì vẫn còn đang gánh nợ.
Hay anh ta cảm thấy với Tô Vũ Lạc đã hoàn toàn hết hy vọng, sau khi cân nhắc lợi hại, anh ta thấy tôi vẫn còn giá trị lợi dụng?
Anh ta nghĩ rằng trong xã hội này, đàn ông ngoại tình, chỉ cần quỳ xuống cầu xin là người vợ chính thất đương nhiên phải mở một mắt nhắm một mắt, rộng lượng tha thứ?
Anh ta cho rằng mình hiểu tôi lắm. Nhưng anh ta lại không biết rằng, ngay khoảnh khắc anh ta phản bội cuộc hôn nhân của chúng tôi, tôi đã không còn là Vương Hi, người chỉ biết để anh ta nhào nặn và yêu anh ta hết lòng hết dạ nữa rồi.
Tôi muốn tận mắt nhìn anh ta xuống địa ngục, muốn khiến anh ta phải trả cái giá xứng đáng cho những sai lầm của mình!
Và ngày hôm nay, tất cả những điều này, chỉ mới là bắt đầu.
16.
"Rầm", tôi đóng sầm cửa lại, đi vào phòng ngủ phụ. Việc bắt gian ngày hôm nay là tôi nảy ra ý định trong lúc nhất thời.
Về chuyện ngoại tình, tôi vẫn luôn cho rằng trách nhiệm thuộc về Lý Khải. Dù Tô Vũ Lạc có chủ động, nhưng chỉ cần Lý Khải biết từ chối, giữ mình trong sạch, thì một bàn tay vỗ cũng không thành tiếng.
Thế nhưng, Tô Vũ Lạc sai ở chỗ, dại dột ở chỗ là rạng sáng hôm nay, cô ta kết bạn WeChat với tôi, còn đăng một bài viết chỉ mình tôi xem được.
Cô ta nằm trên giường của tôi, bên cạnh là người đàn ông mà tôi quen thuộc nhất, tuy chỉ quay lưng về phía ống kính, nhưng rõ ràng chính là Lý Khải. Dòng trạng thái của cô ta viết: Cướp được mới là thơm.
Cô ta đang trả thù tôi, trả thù việc hôm kia tôi có thể khoác tay Lý Khải rời đi trong sự đắc thắng.
Khoảnh khắc ấy, cô ta cảm thấy mình bị bỏ rơi. Điều này có lẽ đã gợi lại trong cô ta ký ức bị gia đình gốc bỏ rơi, kích thích sợi thần kinh nhạy cảm, đa nghi và mỏng manh của cô ta.
Thế nên, tranh thủ lúc tôi đi trực đêm, cô ta đã vội vã lẻn vào nhà tôi, bắt đầu cuộc trả đũa có thù tất báo của mình.
Cô ta mặc váy của tôi, ngủ trên giường của tôi, ngủ với người đàn ông của tôi, còn ngang nhiên khoe khoang, không từ một thủ đoạn nào.
Tôi quyết không để cô ta được như ý! Vì vậy, tôi tìm đến Tần Hạo, nhưng không cho anh ta xem bài viết kia.
Tôi sợ anh ta sẽ tức giận đến mức gọi điện thẳng cho Tô Vũ Lạc, rồi lại không chịu cùng tôi đi bắt gian.
Không gì ấn tượng hơn việc tận mắt chứng kiến. Tổn thương đau đớn nhất trên đời này luôn là do những người thân thiết nhất gây ra.
Bạo lực lạnh là một con d.a.o cùn, nó không làm người ta c.h.ế.t ngay, nhưng khiến người ta sống không bằng c.h.ế.t.
17.
Lý Khải bắt đầu thay đổi, anh ta trở nên ân cần hơn. Người chưa bao giờ biết quét dọn nhà cửa như anh ta nay đã dọn dẹp sạch sẽ chiến trường ngày hôm qua, phòng khách sạch không tì vết, thậm chí còn hơn cả trước đây.
Anh ta làm một bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng, tôi lạnh lùng ngồi ăn, suốt cả buổi không nói một câu nào.
Đồ ăn khá ngon, hẳn là anh ta đã rất dụng tâm, nhưng tôi không hề dành cho anh ta một lời khen.
Nhìn thấy anh ta bận rộn dọn dẹp trong bếp, tôi coi như không thấy, quay lưng trở về phòng ngủ phụ. Tôi và anh ta, bắt đầu ngủ riêng.
Mọi cuộc đối thoại giữa tôi và anh ta, nếu vấn đề có thể giải quyết bằng một chữ, tôi tuyệt đối không nói đến ba chữ.
Anh ta lấy cớ xin cơ quan nghỉ phép một thời gian, bảo là muốn ở bên cạnh bù đắp cho tôi.
Anh ta muốn ở bên tôi thật, hay là sợ xấu hổ, sợ bị mọi người dị nghị nên mới trốn tránh, thì không ai biết được.
Nhưng những điều này, đã không còn nằm trong phạm vi tôi quan tâm nữa. Tôi vẫn đi làm bình thường, tình yêu đã mất rồi thì sự nghiệp nhất định phải phát triển!
Chỉ là, tôi lặng lẽ quan sát sự thay đổi của anh ta, chính xác hơn là sự thay đổi trên cơ thể anh ta.