"Ngược lại là cô, đừng hiểu lầm thì tốt."
"Chồng tôi có một nhược điểm, đó là quá nhiệt tình, không biết từ chối."
Nói xong, tôi không cho Lý Khải cơ hội phản ứng, dứt khoát kéo anh ta rời đi.
Ngay khoảnh khắc quay lưng, tôi nhìn thấy rõ ánh mắt ngây thơ đáng thương lúc nãy của Tô Vũ Lạc bỗng chốc trở nên oán hận.
Hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống, sẽ tự mình đ.â.m chồi nảy lộc.
Còn tôi, cần thời gian để điều tra, để xác minh.
2.
Bước ra khỏi sảnh cấp cứu, tôi hất tay Lý Khải ra, sải bước về phía xe. Tôi không muốn phải diễn kịch nữa.
Những giọt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, quất vào người tôi, lạnh buốt cả tâm can.
Lý Khải chạy đuổi theo phía sau, vẻ mặt càng thêm mất kiên nhẫn: "Vương Hi, em làm loạn đủ chưa?"
"Vừa rồi em nói như vậy, có nghĩ đến việc sau này chúng anh làm đồng nghiệp thì phải đối mặt với nhau thế nào không?"
Tôi mặc kệ gió tạt, không ngoái đầu lại, rảo bước nhanh hơn rồi giận dữ mở cửa xe.
Vừa định nổ máy thì chìa khóa đã bị Lý Khải giật lấy.
Anh ta giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng giọng điệu đã dịu đi đôi chút: "Vợ à, em làm mất mặt đồng nghiệp của anh, khiến người ta khó xử như vậy là đủ rồi đấy."
"Giận dỗi cũng đã giận, làm loạn cũng đã làm. Có bao nhiêu chuyện đâu mà em phải quá quắt như thế."
Trong lòng tôi vẫn hậm hực không thôi. Rõ ràng là lỗi của anh ta, tại sao cuối cùng lại thành tôi là người đang làm quá, đang gây sự?
Từ đầu đến cuối, anh ta chưa từng mảy may để tâm đến cảm nhận của tôi.
Tôi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế phụ, đóng sầm cửa một cái "rầm" rồi thắt dây an toàn.
Gió bên ngoài đã giảm bớt, nhưng mưa thì trút xuống như thác đổ, đập vào cửa kính lộp bộp, khiến tâm trí tôi càng thêm rối loạn.
Có lẽ, thật sự là tôi đã hiểu lầm anh ta rồi.
Dẫu sao thì anh ta cũng cao lớn, đẹp trai, chững chạc, công việc lại ổn định, việc có cô gái trẻ nào đó nảy sinh tình cảm cũng là chuyện thường tình.
Chỉ cần anh ta biết giữ chừng mực, xử lý khéo léo...
Kết hôn thì dễ, giữ gìn hôn nhân mới khó, ai mà chẳng phải vừa đi vừa trân trọng.
Thế nhưng, những lời tiếp theo của anh ta đã đập tan mọi ảo tưởng tốt đẹp của tôi về anh ta.
"Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ đáng thương, em hoàn toàn không cần phải chấp nhặt với cô ấy."
"Cô ấy rất đơn thuần."
"Trong công ty, ai cũng coi cô ấy như em gái nhỏ thôi."
Tôi nghiêng đầu nhìn Lý Khải: "Coi là em gái mà có thể cho phép hành động vuốt tóc thân mật như vậy sao?"
"Cô ta lén lút kéo vạt áo anh, ánh mắt ngưỡng mộ dành cho anh có muốn giấu cũng chẳng giấu nổi. Anh tưởng tôi mù chắc?"
Nhớ lại cảnh tượng ám muội vừa rồi, ngọn lửa giận dữ vừa mới bị dập tắt trong tôi lại bùng lên lần nữa.
"Người ta có bạn trai rồi, được chưa?! Em đừng có ngồi đây tự biên tự diễn, suy diễn lung tung nữa được không?!"
Sắc mặt Lý Khải đột ngột thay đổi, anh ta đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao v.út đi.
Trên đường, anh ta lái xe ngày càng nhanh, bất chấp thời tiết bên ngoài xấu, tầm nhìn hạn chế.
Đột ngột, anh ta phanh gấp, đầu tôi suýt chút nữa đập mạnh vào cửa xe. May mà có thắt dây an toàn.
Chưa kịp để tôi định thần, đã thấy anh ta mở cửa sổ xe, mặc kệ gió lạnh và nước mưa táp vào trong, bắt đầu c.h.ử.i bới ầm ĩ: "Muốn c.h.ế.t à, sang đường kiểu gì thế!"
May là phanh kịp nên cả hai bên đều không sao, nhưng người kia rõ ràng đã bị một phen hoảng hồn.
Tôi vội vã xuống xe, kiểm tra lại lần nữa: "Chị không sao chứ? Có cần đến bệnh viện không?"
Đó là một người phụ nữ trung niên, dù mặc áo mưa nhưng mặt mũi và chân cẳng vẫn ướt sũng.
Chị ấy vội vàng lắc đầu, sau đó cúi người xin lỗi: "Xin lỗi, nhà tôi có việc gấp, tôi tưởng đi thế này sẽ nhanh hơn, thật sự không cố ý sang đường ẩu đâu." Nói xong, chị ấy vội vàng lái chiếc xe điện rời đi.
Trở lại xe, tôi vẫn còn bàng hoàng. Sắc mặt Lý Khải vẫn sầm sì, nhìn là biết cơn giận vẫn chưa nguôi.
Anh ta không nói một lời, cũng không nhìn tôi, chỉ là tốc độ lái xe đã chậm hơn lúc nãy một chút.
Trời dần tối hẳn, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, rơi vào trầm tư.
Nếu như anh ta không phanh kịp, nếu như người kia không có việc gấp, hoặc nếu chị ấy quay lại ăn vạ, hay người đó là một gã thanh niên cục súc...
Cho dù đối phương sang đường ẩu, là lỗi hoàn toàn do họ, thì hậu quả cũng khó mà lường trước được...
Mà tất cả những chuyện này, đều vì sự tức giận vô cớ của anh ta.
Và cơn giận này, anh ta cố tình thể hiện ra để cho tôi xem. Nếu tôi còn tiếp tục bám lấy chuyện ám muội kia, có khi anh ta còn điên rồ đến mức đ.â.m xe cũng không chừng.
Chỉ có làm thế, anh ta mới áp chế được tôi, khiến tôi phải lo sợ, từ đó thành công đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của tôi.
Sau chuyện này, anh ta thậm chí có thể biện minh một cách nhẹ tênh: Là do em chọc giận anh, em không biết anh mắc chứng nóng giận khi lái xe sao?
Anh ta quá hiểu tôi, nên đã nắm thóp tâm lý của tôi hoàn toàn.
Nhưng sự ích kỷ và lạnh lùng của anh ta khiến tôi kinh ngạc, thậm chí toát mồ hôi lạnh.