Khi hắn nói ra những lời này, trên người vô thức toát ra một vẻ cao cao tại thượng như kẻ nắm giữ toàn bộ đại cục.
Hắn thực sự không coi nhóm người Tống Trăn ra gì cả.
Thế nên hắn không chỉ có thể hoàn toàn phủi sạch mọi liên can trong đêm nay, mà còn có thể quay lại gài bẫy bọn họ một vố đau đớn.
Sự kinh ngạc trên mặt tôi có lẽ là quá rõ ràng, rõ ràng đến mức Lương Yến Thanh phải bật cười rồi ôm lấy tôi.
Hắn ấn tôi vào lòng, đặt một nụ hôn bên tai tôi.
"Bảo bối, bây giờ em không cần phải nghĩ ngợi gì hết."
"Chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi là được rồi. Em còn đang mang thai, đừng nghĩ nhiều."
Tôi tựa vào vai hắn, khẽ nhắm mắt lại.
Nhưng tôi không muốn ở bên cạnh hắn.
…
Tôi vẫn không từ bỏ việc liên lạc với Tống Trăn.
Thậm chí thông qua Tống Trăn, tôi còn liên lạc được với nam chính Tần Hoài Xuyên.
Tôi từng giúp đỡ Tống Trăn, cô ấy có thể vô điều kiện lên kế hoạch cứu tôi.
Nhưng với Tần Hoài Xuyên thì khác.
Anh ta là người đứng về phía chính nghĩa tuyệt đối.
Ngay trong lần đầu tiên liên lạc, anh ta đã bày tỏ rõ ràng ý định muốn tôi cung cấp các thông tin tình báo bên cạnh Lương Yến Thanh.
Lương Yến Thanh quản lý tôi ngày càng nghiêm ngặt hơn.
Thậm chí vì tôi đang m.a.n.g t.h.a.i không tiện đi lại đường xa, hắn đã cắt giảm phần lớn lịch trình ra ngoài, cả ngày lẫn đêm đều ở lại biệt thự để tháp tùng tôi.
Kể từ khi Tần Hoài Xuyên đưa ra yêu cầu tôi phải chuyển thông tin cho anh ta, suốt nửa tháng trời, tôi không hề chủ động liên lạc lại với bọn họ nữa.
Điều thực sự thúc đẩy tôi đưa ra quyết định cuối cùng chính là việc Lương Yến Thanh đã bắt đầu lên kế hoạch cho hôn lễ của chúng tôi.
Đó là một buổi chiều mùa đông ấm áp hiếm hoi.
Lương Yến Thanh dắt tôi ra ngồi sưởi nắng ngoài sân.
Hắn đột ngột nhắc đến chuyện đăng ký kết hôn trước Tết và tổ chức đám cưới sau Tết.
Có một khoảnh khắc, tôi còn chẳng kịp phản ứng lại.
"Nhanh như vậy sao..." Tôi vô thức quay đầu nhìn Lương Yến Thanh.
Hắn đưa mắt nhìn tôi: "Thế này mà còn nhanh à?"
Hắn nói một cách nghiêm túc: "Tôi cảm thấy chúng ta đáng lẽ phải kết hôn từ lâu rồi mới đúng."
Tôi nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của Lương Yến Thanh, hỏi ra câu hỏi mà bấy lâu nay tôi luôn thắc mắc: "Tại sao?"
Tôi hỏi hắn: "Tại sao lại là em? Tại sao lại giữ em bên cạnh? Và tại sao... lại muốn cưới em?"
Lương Yến Thanh vốn là kẻ sinh tính lạnh lùng.
Ở bên cạnh hắn năm năm, tôi đã từng thấy hắn trừng trị cấp dưới mà không hề chớp mắt, cũng từng chứng kiến sự quyết đoán, không chừa đường lui khi hắn tính kế đối thủ.
Cho nên ngay từ đầu khi được hắn nuôi bên người, tôi chưa bao giờ nghĩ hắn có lòng bận tâm thật sự.
"Tại sao không thể là em?" Lương Yến Thanh lại vặn hỏi tôi.
Tôi nói một cách ẩn ý: "Anh đã gặp qua rất nhiều người, xung quanh anh cũng có rất nhiều người ưu tú."
Lời tôi vừa dứt, Lương Yến Thanh lại khẽ nhếch môi cười một cách thản nhiên.
Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua giữa mày tôi, ánh mắt nhìn tôi đong đầy một sự dịu dàng khiến lòng người phải run rẩy:
"Nhưng giữa vạn người ngoài kia, tôi chỉ vừa mắt mỗi mình em."
Hắn ôm lấy tôi rồi nói tiếp: "Trước đây tôi cũng chưa từng nghĩ bên cạnh mình sẽ có sự hiện diện của một người khác."
"Nhưng em lại xuất hiện, Hứa Thục."
Hắn nhìn sâu vào mắt tôi đầy suy tư: "Sự xuất hiện của em khiến tôi không ngừng thay đổi bản thân, hạ thấp ranh giới cuối cùng của chính mình, thậm chí... bắt đầu biết sợ hãi."
Ánh mắt của Lương Yến Thanh quá đỗi dịu dàng.
Dịu dàng đến mức tôi muốn né tránh.
Trái tim đập liên hồi dữ dội, nhưng lý trí của tôi lại càng thêm tỉnh táo.
Tôi biết mình buộc phải rời khỏi bên cạnh Lương Yến Thanh rồi.
Nếu còn không đi, có lẽ tôi sẽ không bao giờ còn cơ hội để rời đi nữa.
Tôi đã truyền ra ngoài cho Tần Hoài Xuyên ba luồng thông tin.
Sự truyền đi của ba thông tin mấu chốt đó đã khiến Lương Yến Thanh trở nên bận rộn đến điên cuồng trong suốt hai tháng tiếp theo.
Thậm chí hắn còn dùng đến những biện pháp mạnh tay nhất để triệt để tra xét nội gián.
Tôi sợ hắn tra ra đến đầu mình, mà cũng sợ hắn không tra ra được.
Cục diện bỗng chốc bắt đầu đảo chiều.
Đây có lẽ chính là số mệnh của nhân vật phản diện trong câu chuyện.
Trên màn hình bình luận là một mảnh reo hò cổ vũ.
[Nam nữ chính bắt tay nhau, quả nhiên là mạnh lại càng mạnh nha.]
[Chỉ là hơi tiếc cho anh trai phản diện chút, xem lão đấu với nam chính cuốn vãi.]
[Lúc đầu chẳng phải một tay bóp nghẹt nam chính sao? Sao tự dưng lại lộ vẻ suy thoái thế này?]
[Thôi đi, tên phản diện này làm bao nhiêu chuyện ác, có gặp quả báo cũng là đáng đời thôi.]
[Cho nên trong tuyến truyện gốc kết cục của lão đâu có tốt, c.h.ế.t t.h.ả.m lắm.]
Tim tôi thắt lại, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào dòng bình luận này.
Cho đến khi dòng bình luận lướt qua và biến mất hoàn toàn, tôi vẫn chưa thể hoàn hồn.
Lương Yến Thanh sẽ c.h.ế.t sao?
Tôi chưa từng nghĩ đến câu hỏi này.
Nhưng tôi không còn cơ hội để suy nghĩ về nó nữa rồi.
Thế cục đã nghiêng hẳn về một bên, không còn dư địa để cứu vãn.
Lương Yến Thanh đột ngột trở thành cái gai trong mắt của vạn người.