Cam bật cười thành tiếng: "Nguyễn Du Du ơi là Nguyễn Du Du, mày có tiền đồ chút đi được không, chỉ vì thế thôi mà bắt đầu yêu thầm người ta á?"
Tôi nhấp một ngụm trà lài nho xanh trong ly: "Mày còn có mặt mũi mà nói tao à? Hồi cấp ba mày cũng vì một anh khóa trên mặc áo khoác gió màu đen trông bảnh tỏn mà cứ đòi theo đuổi người ta bằng được đấy thôi."
"Kết quả là vào cái ngày định đi xin WeChat, vừa ra đến cổng trường thấy anh ta đang ngồi xổm ăn mì lạnh là mày vỡ mộng luôn còn gì."
Cam vội vàng chắp tay làm điệu bộ xin tha: "Chuyện hồi chưa thông suốt xin bệ hạ đừng nhắc lại nữa ạ."
Tôi xua xua tay, gắp hai miếng cánh gà nướng Orleans vừa mới bưng lên chia cho nó.
Cam chuyển sang chủ đề khác: "Nhưng mà sau ngày hôm đó, mày chưa từng nói hay ẩn ý gì với anh ấy à?"
Tôi cố gắng lục lọi ký ức: "Thực ra là có đấy."
Hồi đó, tên WeChat của Hứa Kim Mặc là "Ngủ sớm đi".
Tao đã phải đấu tranh tư tưởng suốt ba ngày trời, mới đổi tên WeChat của mình thành "Cõi lòng nhung nhớ".
Kết quả là anh chẳng có phản ứng gì cả.
Tôi chống cằm lắc đầu, giả vờ tiếc nuối thở dài: "Haizz!"
"Mối tình thầm kín thời thiếu nữ của tao cứ thế mà c.h.ế.t yểu không kèn không trống!"
Khóe mắt Cam giật giật: "Bậc thầy logic ơi, hai cái tên đó thì có liên quan gì đến nhau đâu?"
"Tất nhiên là có liên quan rồi."
Tôi cầm lấy tờ giấy ghi chú và chiếc b.út mà cửa hàng chuẩn bị cho khách check-in ở bên cạnh lên, bắt đầu viết:
[Ngủ sớm đi = zds = sdz = Ngủ khá sớm = sleep well = sweet dream = good night = GN = Cõi lòng nhung nhớ]
Cam nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O:
"Mấy đứa thuộc mệnh thổ bọn mày đều tư duy kiểu này hết à?"
Tôi bị biểu cảm phóng đại của nó làm cho buồn cười, quay người đem tờ giấy ghi chú dán lên bức tường bên cạnh.
"Dù sao thì tao là như thế đấy."
…
Gần đến ngày ba mươi Tết.
Mẹ gọi tôi và Hứa Kim Mặc cùng đi siêu thị sắm Tết.
Hôm đó trời vừa khéo đổ một trận tuyết nhỏ.
Tôi thay một bộ áo choàng dạ màu trắng, ngồi xổm ở trong sân dùng cành cây vẽ bậy lên nền tuyết.
Mẹ vốn đang định đi lấy xe, bỗng nhiên lùi lại hai bước, có chút ngạc nhiên lên tiếng: "Chà, hai đứa bay phim giả tình thật rồi đấy à?"
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Mẹ nói gì thế ạ?"
Mẹ cười hừ một tiếng: "Còn giả vờ với mẹ nữa, mặc cả đồ đôi rồi kìa."
Nói xong, bà liếc nhìn ra phía sau rồi bồi thêm một câu: "Được rồi, hai đứa tự lái một xe đi, vừa khéo lát nữa mẹ tiện đường đi đón bố con luôn."
Tôi quay đầu nhìn lại.
Hứa Kim Mặc mặc một chiếc áo khoác măng tô màu đen, vừa thay giày xong bước ra cửa, trên cổ còn quàng một chiếc khăn len màu xám trông vô cùng quen mắt.
Đừng nói chi, trông giống đồ đôi thật sự.
Lúc ngồi ở ghế phụ, tôi thuận miệng hỏi một câu: "Chiếc khăn này em thấy nhiều bạn nam quanh em đeo lắm, bộ giữ ấm tốt lắm hả anh?"
"Cũng bình thường."
Người ngồi ở ghế lái một tay xoay vô lăng, giọng điệu có chút lạnh lùng.
Tôi nhịn không được liếc nhìn anh vài cái.
Có chuyện gì thế nhỉ? Anh đang khó ở à?
Bên ngoài xe trời đông giá rét, ô cửa kính cạnh bên cũng bám đầy một lớp sương mù mờ ảo.
Ngay vào lúc tôi tưởng chủ đề này đã kết thúc ở đây…
Hứa Kim Mặc đột nhiên lại hỏi: "Bạn nam nào?"
Tôi ngẩn ra: "Dạ, cái gì cơ?"
Trong xe đang bật một bài nhạc rap nghe không rõ lời, suýt chút nữa đã át mất tiếng của tôi.
Anh dùng một tay bấm nút tắt nhạc đi rồi mới nói: "Vừa nãy chẳng phải em bảo quanh em có rất nhiều bạn nam đeo sao?"
"Làm gì có ạ, em chỉ nhìn thấy trên bảng tin của bạn bè."
Tôi khựng lại một chút, đầu óc bỗng chốc thông suốt.
"Anh, có phải anh đang… ghen đúng không?"
Hứa Kim Mặc bất ngờ nhướng mày một cái: "Du Du muốn anh ghen à?"
"Dạ…?"
Tôi bị câu hỏi này làm cho đứng hình.
Chút chiêu trò "đẩy đưa" này ập đến khiến tôi không kịp trở tay.
Phải làm sao bây giờ á á á á?
Trả lời thế nào được đây?
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại, chỉ hận không thể lập tức lên mạng đăng bài hỏi gấp:
[Crush hỏi có muốn anh ấy ghen không thì nên trả lời thế nào cho ngầu]
Hứa Kim Mặc nhìn phản ứng của tôi, khẽ cong khóe môi.
Anh khép hờ hàng mi, dịu dàng bảo: "Không sao đâu, không cần trả lời cũng được."
Mặt tôi hơi nóng lên, đành phải cứng nhắc chuyển sang chuyện khác: "Đúng rồi, lát nữa đi siêu thị xong em không về nhà đâu nhé."
Hứa Kim Mặc gặng hỏi: "Em có việc bận à?"
Tôi gật đầu, bấm sáng màn hình điện thoại lên xem giờ:
"Trần Mục bảo lần trước tụ tập không thành, nên lần này bắt em với Cam nhất định phải đi."
Cậu ấy còn bảo đây là buổi tụ tập quan trọng trước Tết, rồi có thêm mấy món mới gì đó.
Tóm lại là điệu bộ vô cùng sốt sắng, muốn tôi và Cam đi ăn cùng cho bằng được.