(Góc nhìn thứ ba)

Làm sao mà Hứa Kim Mặc lại chưa từng thấy cơ chứ.

Cái gã "cuồng Du Du" triệt để từ trong xương tủy này.

Từ cái hồi Nguyễn Du Du còn chưa biết mùi đời là gì, anh đã đem những tờ giấy nhỏ viết đầy họ tên của mình kẹp vào trong sách vở, trong ngăn khóa cặp của cô.

Đủ mọi thứ đồ vật mà Nguyễn Du Du chẳng bao giờ ngờ tới nhưng lại có liên quan đến cô, đều được dán kín cái tên "Hứa Kim Mặc".

Đó là thói quen được hình thành từ những ngày anh còn ở trong cô nhi viện thuở nhỏ.

Chỉ cần thứ gì được dán tên của mình lên, thì thứ đó hoàn toàn thuộc về riêng anh.

“Du Du cũng vậy.” Anh thầm nghĩ.

Anh còn âm thầm theo dõi tất cả các tài khoản mạng xã hội của Du Du.

Phát hiện ra cô đặc biệt hay nhấn thích mấy cái video của mấy anh chàng khoe cơ bụng.

Thế là anh cũng tự lập một tài khoản phụ, tài khoản đó chỉ kết bạn với duy nhất một mình Du Du mà thôi.

Cứ dăm bữa nửa tháng, anh lại học theo mấy cái video khoe dáng trên mạng để chụp ảnh, còn cố tình để lộ nốt ruồi nhỏ ngay sát bên hông ra nữa.

Hồi tốt nghiệp cấp ba, anh đã đặt bức thư tình viết đầy những lời yêu thương cùng một sợi dây chuyền vàng có khóa trường mệnh lên bàn học của cô.

Kết quả là lại bắt gặp cô cùng cậu bạn nam cùng lớp song ca tình ca, suýt chút nữa là đi chơi thâu đêm không về.

Cô từ chối sự quan tâm của anh, lại còn giống như đang muốn né tránh mà luôn đi vượt lên phía trước anh.

Thế là anh cũng chậm lại bước chân của mình.

“Hóa ra em ấy vẫn thích những người bằng tuổi hơn.”

Hứa Kim Mặc khẽ cười một tiếng, nhưng trong đáy mắt lại chẳng có chút hơi ấm nào.

Anh đã thu hồi lại bức thư tình đó trước khi Nguyễn Du Du tỉnh giấc, chỉ để lại sợi dây chuyền khóa trường mệnh kia, rồi nói với cô rằng đó chỉ là món quà chúc mừng cô tốt nghiệp mà thôi.

Sau đó, Hứa Kim Mặc vẫn tiếp tục sắm vai một người anh trai nhẫn nhịn, tự chủ và gần như hoàn hảo.

Mãi cho đến năm năm trước, khi Nguyễn Du Du học năm hai đại học.

Hứa Kim Mặc đứng giữa dòng người qua lại tấp nập trước cổng trường, nhìn thấy Trần Mục đưa cho Nguyễn Du Du một ly trà sữa, hai người không ngừng nói cười vui vẻ, thậm chí còn có những cử chỉ đụng chạm thân mật.

“Sao lại có người đàn ông khác đến quyến rũ em ấy rồi. Lại còn là người bằng tuổi nữa.”

Hứa Kim Mặc lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Lần này, anh quyết định ra nước ngoài.

Nếu như những người bằng tuổi có thể cho cô một tình yêu oanh liệt, thì lợi thế của anh chính là bệ phóng vững chãi phía sau.

Anh muốn thành công bằng mọi giá.

Anh muốn dốc hết tất cả những gì mình có để san phẳng mọi con đường trong tương lai cho Du Du.

Anh còn muốn Du Du phải tự nguyện sa vào lưới tình với mình.

(Hết góc nhìn thứ ba)

Lúc Hứa Kim Mặc đặt tôi xuống giường.

Cái đầu óc say khướt của tôi cũng đã tỉnh táo lại được mười phần.

Tôi chống tay định xoay người xuống giường đi uống nước, nhưng lại bị Hứa Kim Mặc ôm ngang hông kéo tuột trở lại giường.

Lực tay của anh có chút mạnh khiến tôi nhịn không được khẽ hừ nhẹ một tiếng.

Hứa Kim Mặc ôm trọn tôi vào lòng, một bàn tay nương theo hướng đi lên khẽ mơn trớn gò má tôi.

Hơi thở nóng rực của anh phả bên cổ, kéo theo một cảm giác ngứa ngáy khó tả nơi vành tai.

"Du Du."

"Hôm nay anh đã phải ăn hai hũ giấm chua mà chẳng có lấy một danh phận rồi đấy."

Tim tôi đập loạn cào cào, lý nhí đáp lại: "Em biết rồi mà."

Anh ghé sát vào vành tai tôi, khẽ c.ắ.n nhẹ lên thùy tai một cái, giọng nói mập mờ, khản đặc: "Ừ."

"Thế em có muốn cho anh một danh phận không?"

Tôi không trả lời.

Chỉ dùng hai tay nâng khuôn mặt anh lên, vụng về đón nhận nụ hôn của anh, khẽ nhấm nháp từng chút một.

Cuối cùng còn rụt rè đưa đầu lưỡi ra l.i.ế.m nhẹ một cái.

Hứa Kim Mặc cảm thấy cổ họng khô khốc đến lợi hại, gần như không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Anh bóp nhẹ cằm tôi, bật cười khẽ một tiếng: "Ai dạy em cái trò này thế hử?"

Nói rồi, nụ hôn của anh bắt đầu từ từ dời xuống phía dưới.

Ý thức của tôi bắt đầu dần dần phân tán.

Những lọn tóc mai bết dính bên thái dương được người đàn ông nhẹ nhàng vén sang một bên, những nụ hôn dày đặc như một sự ban phát ngọt ngào lần lượt rơi xuống má tôi.

"Bé ngoan của anh."

Tôi thút thít ra sức kháng cự: "Đừng mà… sẽ dính lên gương mất thôi."

Hứa Kim Mặc ôm c.h.ặ.t lấy tôi, hạ thấp giọng dỗ dành: "Không sao đâu, bảo bối."

Chương 8 - Kế Hoạch Trốn Xem Mắt Bại Lộ Rồi! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia