Tôi siết c.h.ặ.t chiếc USB trong túi áo, đầu óc hỗn loạn, bởi tôi nhận ra, có thể từ đầu tới cuối… không ai thật sự muốn công lý, mọi người chỉ đang tranh nhau quyền kiểm soát bí mật đó.

Tôi nhìn chiếc USB trong tay rất lâu, một vật nhỏ tới mức có thể giấu trong lòng bàn tay nhưng lại đủ sức phá hủy cả một giới, hoặc g.i.ế.c thêm rất nhiều người.

Lâm Hoằng quay sang tôi, mắt đỏ ngầu: “Không thể giao cho bà ta.”

“Vậy phải giao cho ai?”

Hắn im lặng cúi đầu vì cả hai đều biết, không còn ai đáng tin nữa.

Mưa ngoài trời càng lúc càng lớn, điện thoại bắt đầu rung liên tục, mạng xã hội đã hoàn toàn điên loạn.

[Cố Nhan thật sự còn sống?]

[Danh sách Thiên Nga là thật?]

[Thế lực nào đứng phía sau?]

Nhưng song song với đó, hàng loạt tài khoản tung video mới bắt đầu xuất hiện, clip cắt ghép, tin giả, nhân chứng, chuyên gia AI, cả internet biến thành một bãi chiến trường, không ai còn phân biệt nổi thật giả.

Đúng lúc đó, Lâm Hoằng nói một câu khiến tôi c.h.ế.t lặng:

“USB đó không phải bản duy nhất.”

Tôi quay phắt sang, đồng t.ử co rụt: “Cái gì?”

Hắn tựa đầu ra ghế, giọng mệt mỏi:

“Cố Nhan không tin ai cả. Cô ấy đã gửi bản sao cho rất nhiều người, trong đó có cảnh sát.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại mới sáng lên, một thông báo hiện ra.

[Cục điều tra trung ương mở chuyên án khẩn cấp liên quan đường dây giải trí - môi giới - chất cấm quy mô lớn.]

Kèm theo, danh sách bắt giữ đầu tiên, có rapper, có quản lý, có nhà đầu tư, và… Lam Thùy.

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện Lâm Hoằng lại không hề vui, anh ta chỉ cười nhạt:

“Quá muộn rồi.”

“Ý anh là sao?”

Hắn nhìn màn hình điện thoại, tin nóng mới vừa hiện lên:

[Chủ tịch tập đoàn Đông Hải để lại thư tuyệt mệnh.]

Bản scan lá thư lan khắp internet. Trong thư, ông ta nhận toàn bộ tội lỗi, từ tiệc chất cấm, môi giới, khống chế nghệ sĩ, mọi thứ hoàn hảo tới mức như một kịch bản kết thúc.

Tôi bỗng hiểu ra:

“Bọn họ đang tìm vật tế thần…”

Lâm Hoằng gật đầu:

“C.h.ế.t một người để cứu cả hệ thống.”

Và đúng lúc đó, màn hình LED ngoài đường bất ngờ đổi sang bản tin trực tiếp. Một chiếc xe cảnh sát đang rời khỏi biệt thự của Lam Thùy. MC đọc liên tục:

“Nghi phạm chính đã bị bắt giữ. Vụ án cơ bản được làm rõ.”

Dân mạng reo hò, fan thở phào, cả internet bắt đầu ăn mừng “công lý”, nhưng trong lòng tôi chỉ thấy lạnh bởi mọi chuyện kết thúc quá nhanh, quá sạch sẽ, giống như… có người đã quyết định sẵn ai sống, ai c.h.ế.t, ai chịu tội.

Lâm Hoằng mở cửa xe, trước khi đi xuống, anh ta nói:

“Em biết vì sao người ta thích thần tượng không?”

Tôi không trả lời, anh ta cười rất nhẹ, một nụ cười đầy châm biếm:

“Vì con người luôn muốn tin rằng thế giới có thứ sạch sẽ dù họ biết là giả.”

“Còn anh?”

Hắn đứng dưới mưa, ánh đèn đường chiếu lên gương mặt tái nhợt, anh ta nói câu cuối cùng:

“Bọn anh bán giấc mơ, mà giấc mơ thì không được phép có sự thật.”

Hắn quay lưng rời đi, biến mất trong màn mưa.

Một tháng sau, vụ án chính thức được khép lại. Lam Thùy bị kết án, một số nghệ sĩ biến mất khỏi giới giải trí, các công ty truyền thông thay m.á.u. Mọi thứ dường như đã kết thúc.

Vào mùa hè năm tiếp theo, một nhóm nhạc mới debut, một nữ idol nổi lên cực nhanh, hình tượng sạch sẽ, dịu dàng, chữa lành khiến cả internet phát cuồng vì cô.

Tôi đang lướt điện thoại thì bỗng khựng lại. Trong ảnh hậu trường bị leak, tôi thấy người phụ nữ mặc sườn xám màu đen đứng phía sau cô gái mới nổi, vẫn nụ cười đó, vẫn ánh mắt đó, không già đi chút nào.

Khoảnh khắc ấy tôi mới hiểu: Showbiz chưa từng thay đổi, những người ngã xuống chỉ là diễn viên, còn người viết kịch bản, vẫn luôn ngồi sau màn sân khấu.

HOÀN

6 - Kẻ Nắm Kịch Bản - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia