Trong lời kể của anh ta, tôi biến thành một người đàn bà rác rưởi, ngoại tình phản bội.

Không chỉ cố ý không cho con nhận cha ruột, còn cố tình khai gian tuổi của con.

Thậm chí còn bị bôi thành người mẹ tồi tệ, trì hoãn việc nhập học mẫu giáo của con.

Còn Lục Cảnh Thâm thì bị anh ta nói thành một kẻ không biết xấu hổ.

Phá hoại hôn nhân gia đình người khác.

Thậm chí còn “ham” làm bố kế cho con của người ta.

Dư luận trên mạng lập tức sôi trào.

Trong chốc lát, cổ phiếu của Tập đoàn Lục thị cũng chịu ảnh hưởng nhẹ, có d.a.o động giảm.

Cố Hoài An đắc ý hỏi tôi:

“Cô hối hận chưa?”

Nhưng tôi có gì phải hối hận?

Con gái tôi thông minh, lanh lợi.

Chồng tôi dịu dàng, chu đáo.

Sự nghiệp của tôi cũng đang phát triển ổn định.

Nếu không phải Cố Hoài An ngu xuẩn đột nhiên chen ngang, cuộc sống của tôi đã chẳng có thêm những chuyện phiền phức này.

Để cuộc sống trở lại yên ổn như trước, lần đầu tiên kể từ khi gặp lại, tôi nghiêm túc khuyên anh ta:

“Cố Hoài An, biết đủ thì dừng. Đừng để cuối cùng tự biến mình thành trò hề.”

Nhưng anh ta lại cho rằng tôi sợ.

Anh ta cười lạnh:

“Thẩm Thanh Huyền, lập tức ly hôn với gã đàn ông hoang kia. Nếu không, tôi sẽ khiến cô cả đời này không được gặp lại con gái.”

Tôi lạnh mặt nhìn anh ta.

Còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói khác đã chen vào:

“Chị Thanh Huyền, chị đừng giận dỗi trẻ con nữa. Anh Hoài An vì tìm chị mà mấy lần suýt mất mạng đấy.”

“Làm người thì đừng vô ơn như vậy. Huống hồ anh Hoài An còn là thanh mai trúc mã hai mươi năm của chị.”

“Dù chị có thích gã đàn ông hoang kia, chị cũng không thể hoàn toàn vứt bỏ tình nghĩa cũ được!”

Người vừa trách móc tôi một tràng chính là trợ lý của Cố Hoài An.

Giang Nguyệt Ảnh.

Lúc này, Giang Nguyệt Ảnh nước mắt như mưa.

Dáng vẻ yếu đuối đáng thương.

Một câu “anh Hoài An”, hai câu cũng “anh Hoài An”.

Cứ như tôi mới là kẻ ác cố tình bắt nạt anh ta.

Cố Hoài An cũng sa sầm mặt, chất vấn tôi:

“Thẩm Thanh Huyền, đến nước này rồi mà cô vẫn không chịu nhận sai?”

Cuối cùng tôi không nhịn được, bật cười lạnh.

“Cố Hoài An! Người phải cúi đầu xin lỗi là anh, không phải tôi.”

Nói xong, tôi quay người rời đi.

7

Dạo gần đây, cổ phiếu của Lục thị ít nhiều có biến động.

Nhưng với kinh nghiệm lăn lộn thương trường nhiều năm của Lục Cảnh Thâm, chút sóng gió dư luận này không thể tạo thành tổn thất không cứu vãn được.

Dù vậy, nhìn người đàn ông trước mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, tôi vẫn thấy đau lòng.

Khoảng thời gian này, không chỉ truyền thông liên tục bám theo Lục Cảnh Thâm.

Ngay cả con gái tôi cũng mấy lần bị người lạ theo dõi.

May mà Cố Hoài An tuy khốn nạn, nhưng vẫn chưa mất trí đến mức để “con gái ruột” trong tưởng tượng của anh ta gặp nguy hiểm.

Chỉ là anh ta không ngừng tìm cách tiếp cận Niệm Niệm.

Hết đòi thăm nom, lại còn định lén bế con tôi về nhà họ Cố.

Dù thế nào, chuyện này cũng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của chúng tôi.

Tôi nói với Lục Cảnh Thâm:

“Chúng ta làm xét nghiệm ADN đi. Để nhà họ Cố khỏi tiếp tục quấy rầy nữa.”

Trước đây, tôi không đề nghị xét nghiệm là vì sợ con gái bị tổn thương tâm lý.

Dù sao, có đứa trẻ nào lại muốn cha mẹ mình phải làm xét nghiệm ADN để chứng minh thân phận chứ?

Huống hồ, để bịt miệng Cố Hoài An, lần xét nghiệm này chắc chắn phải công khai và dùng phương pháp lấy m.á.u.

Ngay lúc tôi còn đang do dự, con gái đã chủ động ôm lấy cổ tôi.

“Mẹ, con không muốn gặp chú xấu kia nữa!”

“Con muốn làm xét nghiệm ADN để bảo vệ mẹ và bố!”

Trái tim tôi lập tức ấm lên.

Tôi ôm con bé, hôn liên tiếp mấy cái thật mạnh.

8

Việc xét nghiệm ADN được công khai trước toàn mạng.

Khi kết quả được công bố, Cố Hoài An lập tức kích động đến mất kiểm soát.

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể!”

“Nhất định là các người đã làm sai! Lục Cảnh Thâm sao có thể là cha ruột của Niệm Niệm?!”

Anh ta nhất quyết đòi xét nghiệm lại lần nữa.

Nhưng tôi không muốn để con gái chịu đau thêm một lần.

Chồng tôi chỉ lạnh lùng cười:

“Cố tiên sinh, bất kể anh tin hay không, Niệm Niệm là con gái ruột của tôi.”

“Là con của tôi và Thẩm Thanh Huyền.”

Cố Hoài An vẫn không chịu bỏ cuộc.

Anh ta lao lên, định chộp lấy con gái tôi.

Miệng còn lải nhải đòi xét nghiệm lần hai.

Nhưng vừa chạy được hai bước, một bàn tay từ phía sau đã giữ c.h.ặ.t anh ta lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn.

Là bà Cố.

Mẹ ruột của Cố Hoài An.

Bà ta mang vẻ mặt đau đớn, gần như gào khản giọng:

“Con à, đứa bé trong bụng Thẩm Thanh Huyền đã bị mẹ yêu cầu bỏ từ bảy năm trước rồi!”

“Con đừng mê muội nữa!”

“Giang Nguyệt Ảnh mới là người con nên cưới!”

Mặt Cố Hoài An lập tức tái nhợt.

“Mẹ… mẹ nói gì vậy?”

Bà Cố nhìn con trai đầy xót xa.

Nhưng bà ta vẫn muốn cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ giữa anh ta và tôi.

Trong mắt bà ta, tôi — Thẩm Thanh Huyền — vĩnh viễn không xứng với người con trai “ưu tú” của bà ta.

Giọng bà ta trầm xuống:

“Bảy năm trước, mẹ đưa cho cô ta ba triệu, yêu cầu cô ta bỏ đứa bé.”

Chương 5 - Kẻ Ngu Không Xứng Làm Cha - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia