Bùi Tố mặt đỏ bừng, hơi thở cũng nặng nề hơn vài phần, suýt chút nữa là đứng không vững.
Hắn vươn tay chộp lấy con b.úp bê trong tay tôi.
"Đừng sờ nữa."
"Trả lại cho tôi..."
"...của trợ lý tôi."
"Không trả, đâu phải của anh."
Tôi lùi lại vài mét, cảnh giác nhìn hắn.
Sau đó tôi quay sang trợ lý Lưu, nở nụ cười ngây thơ vô số tội.
"Trợ lý Lưu, chỉ là một con b.úp bê thôi mà, anh không keo kiệt đến thế chứ?"
Trợ lý Lưu lau mồ hôi liên tục: "Cái này, cô Kiều, đây là hàng đặt làm riêng, không tiện lắm..."
"Vậy tôi trả tiền nhé?"
Tôi thương lượng với anh ta.
Dù sao tôi cũng chẳng chắc tối nay mình có biến thành b.úp bê nữa hay không.
Tôi thực sự không muốn ngày nào cũng bị đối thủ một mất một còn ôm trong lòng đi ngủ và cũng chẳng chút hứng thú gì với cơ bụng sáu múi của hắn cả.
Đúng thế.
Không hứng thú.
...
Được thôi.
Trừ khi hắn cho tôi sờ thử xem thế nào.
7
"Vậy cũng không cho."
Bùi Tố giật lại con b.úp bê.
Vẻ đỏ ửng trên mặt hắn nhanh ch.óng tan biến.
Việc này hơi lạ.
Nhưng miệng tôi vẫn chẳng nể nang gì.
Cuối cùng cũng tìm được cơ hội để cười nhạo hắn một trận ra trò.
"Ơ kìa, ai đó không cứng miệng nữa à? Cuối cùng cũng chịu thừa nhận con b.úp bê là của mình rồi hả?"
"Của tôi thì đã sao?"
Bùi Tố thản nhiên thừa nhận.
Hắn bảo trợ lý Lưu ra ngoài trước.
Sau đó đóng cửa lại, tiến sát về phía tôi.
Tôi không còn đường lui, bị hắn ép vào góc tường.
"Còn không phải vì ban ngày cô chẳng chịu tha cho người khác nên tôi cũng phải làm con b.úp bê của cô khó chịu thôi. Đêm nào tôi cũng dùng b.úp bê của cô để làm vài chuyện chẳng tốt đẹp gì."
Tôi theo bản năng hỏi hắn: "Chuyện chẳng tốt đẹp gì là chuyện gì?"
Hắn cố tình ngân giọng, cười khẽ trong cổ họng.
"Cô muốn biết à?"
"Thì tất nhiên là dùng nó để..."
8
Tim tôi thắt lại, không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng.
Giây tiếp theo, hắn thốt lên: "Không nói cho cô biết!"
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa thấy cạn lời mà đảo mắt một cái.
Tôi ngây thơ quá.
Sao lại đi trông chờ hắn nói được câu gì hay ho chứ?
Bùi Tố hạ mắt nhìn tôi, một tay chống cằm, dáng vẻ như vô tình hỏi: "Sao thế, cô Kiều quan tâm dữ vậy? Không lẽ cô đối với tôi..."
"Anh nghĩ nhiều rồi…"
Tôi cắt ngang lời hắn rồi cong mắt cười nhạt với hắn.
"Anh quên rồi sao? Tôi sắp kết hôn rồi mà."
Nụ cười trên môi Bùi Tố cứng đờ, vẻ chua chát thoáng qua nhưng ngay giây sau, khóe miệng hắn ại nhếch lên.
Hắn nhún vai như thể chẳng hề bận tâm.
"Vậy thì chúc mừng cô nhưng tôi phải nhắc nhở cô một câu…"
Hắn nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy ẩn ý.
"Đối tượng liên hôn của cô không phải loại tốt lành gì đâu."
9
Mi mắt tôi vô thức giật giật.
Vậy nên… Mảnh đất đó, quả nhiên là có vấn đề.
Tôi và Bùi Tố quen biết nhiều năm, dù chẳng ưa gì nhau.
Nhưng trên thương trường, hắn trước nay không hề khinh khỉnh dùng những thủ đoạn hèn hạ.
Lần này hắn lại bất thường chấp nhận chi số tiền lớn để tranh giành mảnh đất đó với tôi, chắc chắn không chỉ để chọc tức tôi đơn thuần.
Huống hồ, tôi mới vừa biết được hình như hắn đã thầm mến tôi từ lâu?
Tôi không hề nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của hắn.
Dù sao thì tôi tốt thế này cơ mà.
Thích tôi cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Nhưng cuộc hôn nhân giữa tôi và Thẩm Luân là do bề trên hai nhà định đoạt, hắn ta không có lý do gì để hại tôi cả.
Trong thời điểm nhạy cảm này, người không muốn tôi sống tốt nhất chỉ có đứa con riêng mà bố tôi mới nhận về chưa được mấy tháng kia thôi.
Chỉ là vẫn chưa biết Thẩm Luân đóng vai trò gì trong chuyện này.
10
Tôi nghĩ đến đây thì mỉm cười nhìn hắn: "Anh nói đúng, nhìn hắn ta quả thật không giống người tốt."
Hắn ngẩng phắt đầu lên, mang theo vẻ hơi vội vàng mà kéo theo cả mấy sợi tóc chỉa trên đầu cũng lắc lư theo.
"Vậy cô còn định cùng hắn ta..."
"Anh gấp rồi à, Bùi Tố."
Tôi chống cằm, không nhịn được mà nhếch môi.
Đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
Hắn nhất thời á khẩu.
Một lúc lâu sau, mới khô khốc đáp lại: "Làm gì có, dọa c.h.ế.t tôi rồi, suýt nữa tôi tưởng cô ế cả đời không gả đi được đấy.”
“Chỉ là, Kiều Ý Tiện, chúng ta dù sao cũng quen biết hơn 20 năm rồi, có một việc tôi để trong lòng suy nghĩ mãi, cảm thấy vẫn nên trò chuyện với cô một chút.”
“Tất nhiên cô cũng không cần phải tin tôi, dù sao tôi cũng không biết nhiều, chỉ loáng thoáng nghe được vài lời đồn đại về quá khứ của ngài Thẩm, còn cụ thể thật giả thế nào thì tôi không rõ nhé.”
“Tôi chủ yếu là hơi lo lắng, nhỡ những lời đồn này sau này khiến cô chịu thiệt thòi hoặc gặp rắc rối thì làm sao bây giờ?”
“Tất nhiên, dù cô có chịu thiệt thòi thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả, tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không đau lòng đâu!”
“Thật đấy, chẳng liên quan gì cả!”
“Dĩ nhiên, tôi biết chắc chắn cô có suy tính của riêng mình, cũng chắc chắn là đã nhìn thấy điểm rất tốt ở anh ta mới đưa ra quyết định này. Tôi thực ra chẳng hề để tâm chút nào!”
“Cô… Cô nhìn tôi như vậy làm gì? Kết hôn với ai là chuyện của cô, tôi thật sự không hề để tâm chút nào! Cô cũng không cần phải suy nghĩ đến cảm nhận của tôi đâu!”
“Buồn cười c.h.ế.t mất, cô không thật sự tưởng là tôi rất để tâm đấy chứ!”
“Dù cô có kết hôn rồi, tôi cũng sẽ không đau lòng, không mượn rượu giải sầu, càng không lén lút lau nước mắt!"
Tôi: ...
"Bùi Tố, lúc đầu tôi còn không tin, giờ thì thật sự nghi ngờ có phải anh thích tôi không nhỉ?"
Tôi đẩy hắn ngã ngồi vào ghế, cười tủm tỉm tiến lại gần hắn.
Hắn quay mặt đi, hàng mi khẽ run rẩy.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm như không đáy nay lại lóe lên vẻ quẫn bách và xấu hổ.
Kéo theo cả mấy sợi tóc chỉa trên đầu cũng vểnh lên vểnh xuống.
"Cô, cô định làm gì tôi?”
“Kiều Ý Tiện, tôi là đối thủ không đội trời chung của cô đấy, cô đừng có làm bậy!”
“Tôi sẽ không bao giờ làm kẻ thứ ba vì tình yêu đâu!"
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, đến vành tai cũng đỏ bừng.
Trông thật ngon mắt.
Tôi bỗng thấy cổ họng hơi khô khốc.
Thế là tôi khẽ đứng dậy nhưng hắn lại nắm c.h.ặ.t hơn.
Cố tình kéo tôi về phía hắn.
"Đừng có làm bậy!"
"Đừng làm bậy!"
"Cứ làm bậy đi!"
"Làm bậy đi!"
"Đến đây!"
11
Yết hầu của Bùi Tố lăn lên lăn xuống, hàng mi khẽ run rẩy.
Gương mặt hắn đỏ bừng như thể bị ai bắt nạt tơi bời vậy.
Nhưng tôi chỉ khẽ vò đầu hắn, làm mái tóc vốn đã lộn xộn của hắn lại càng rối tung lên.
"Ây chà, nhìn anh kìa, tóc rối hết rồi.”
“Sao tôi nỡ lòng nào làm anh đau lòng chứ?"
Tôi bắt gặp ánh mắt có chút tiếc nuối của hắn thì cười càng thêm ác ý: "Không phải chứ Bùi Tố, vừa rồi anh sẽ không nghĩ là tôi định hôn anh đấy chứ?"
Hắn mím môi, đáy mắt nhuốm chút bối rối và xấu hổ rồi lập tức quay mặt đi, dứt khoát không nhìn tôi nữa.
"Bùi Tố, thích một người thì phải đường đường chính chính, chỉ có đồ ngốc mới nói ngược thôi."
Tôi xoay đầu hắn lại mà nhìn chằm chằm hắn.
"Anh chắc không phải là tên ngốc đâu nhỉ?"