"Hóa ra em thích cái cảm giác yêu đương lén lút kích thích thế này sao?"  

"Cố Trầm Chu rũ mắt nhìn tôi, trong ánh mắt ngập tràn sự cưng chiều dung túng."  

"Tôi rùng mình vội vàng đẩy anh ta ra, đứng thẳng người lại."  

"Đồ điên, cậu ăn nói hàm hồ cái gì đấy?"  

"Rõ ràng là tôi thấy cậu lén la lén lút núp sau gốc cây nên mới ra đây xem sao."  

"Tôi chủ động cái gì?"  

"Bớt tự biên tự diễn ba cái thứ ái tình ngang trái đi."  

"Tôi thì nghiêm túc muốn nổi đóa."  

"Còn Cố Trầm Chu lại cười rạng rỡ như một tên ngốc."  

"Anh ta kéo tay tôi lại ủ gọn trong lòng bàn tay to lớn của mình."  

"Thật không thể tin nổi, anh ta không thèm phản bác."  

"Lại còn hùa theo một cách vô liêm sỉ."  

"Đúng, đúng, là tôi thích lén lút, là tôi bám đuôi."  

"Chuyện này vốn dĩ trái luân thường đạo lý không vẻ vang gì."  

"Em không muốn công khai, tôi hoàn toàn hiểu mà."  

"Lần sau tôi hứa sẽ cẩn thận hơn, không để nó phát hiện."  

"Tôi chỉ hy vọng em có thể bớt chút thời gian dành cho tôi."  

"Dù tôi không có danh phận nhưng tôi cũng biết buồn."  

"Cũng cần được yêu thương chứ."  

"Anh ta đang tụng cái Kinh Thánh gì vậy?"  

"Sao tôi ngửi thấy nồng nặc mùi trà xanh tỏa ra từ người tên này thế?"  

"Chẳng lẽ để dấn thân vào con đường làm người thứ ba."  

"Anh ta còn phải lấy tôi ra làm người đá để diễn tập trước."  

"Trời Phật ơi, anh ta điên thật rồi."  

"Đang diễn cái kịch bản văn học trừu tượng gì thế này?"  

"Tôi bực dọc giật tay về, lườm anh ta cháy máy rồi quay lưng bỏ đi."  

"Khổ nỗi chân đang chật khớp, bước đi khập khiễng chậm như rùa bò."  

"Chưa lết được ba bước, Cố Trầm Chu đã tiến tới."  

"Vòng tay bế thốc tôi lên kiểu công chúa."  

"Anh ta quay gót ôm tôi chạy như bay về hướng ngược lại với ký túc xá."  

"Này này, sắp đến giờ giới nghiêm đóng cửa rồi."  

"Tên điên này lại định diễn thêm vở gì nữa đây?"  

"10 phút sau, tôi và Cố Trầm Chu đứng được mặt trước cửa phòng khám khoa phụ sản."  

"Bốn mắt nhìn nhau trân."  

"Cố Trầm Chu mặt đỏ như quả cà chua chín, ấp úng nói."  

"Tôi tôi không có kinh nghiệm xử lý mấy chuyện này."  

"Với lại tôi cũng không muốn nghe chi tiết chuyện của em với cái thằng đó."  

"Nhược Hi, em tự vào đi, tôi sẽ ngồi ngoài này canh chừng cho em."  

"Mặt tôi đen lại như đ.í.t nồi."  

"Cậu bế tôi chạy bán sống bán c.h.ế.t đến khoa phụ sản giữa đêm hôm khuya khoắt thế này để làm cái quái gì?"  

"Đầu cậu bị úng nước à?"  

"Tôi chỉ bị chật khớp chân thôi, đưa tôi đến đây làm chi?"  

"Cố Trầm Chu gãi đầu, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa ngậm ngùi chua xót."  

"Nhược Hi, chuyện đã đến nước này rồi, em còn cố chấp giấu giếm làm gì?"  

"Cái thằng khốn đó ăn ốc không đổ vỏ."  

"Bỏ mặc em thành ra nông nỗi này mà còn dám vứt em lại dưới ký túc xá."  

"Thôi được rồi, tôi không chê em đâu, tôi sẽ cùng em vào trong."  

"Cùng lắm thì tôi chịu khó nghe rát tai một chút."  

"Nhược Hi, đừng sợ, tôi đã tinh tế đăng ký khám bác sĩ nữ cho em rồi."  

"Lát nữa vào trong, em cứ thành thật kể hết mọi chuyện xảy ra tối nay cho bác sĩ nghe."  

"Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt đau khổ pha lẫn bao dung vĩ đại của Cố Trầm Chu."  

"Trông không có vẻ gì là đang đùa cợt."  

"Cứ thế, tôi bị anh ta đẩy lơ ngơ bước vào phòng khám."  

"Khi ngồi đối diện với vị bác sĩ nữ bị ánh mắt dò xét quét từ trên xuống dưới."  

"Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng."  

"Tôi là ai?"  

"Đây là đâu?"  

"Tôi phải bắt đầu câu chuyện từ đâu?"  

"Thấy tôi cứ há miệng mắc quai, bác sĩ thở dài."  

"Đứng dậy, đeo găng tay cao su y tế vào, ra lệnh."  

"Lên giường nằm đi, cởi quần ra để tôi kiểm tra trước đã."  

"Tôi hoảng hồn nhảy dựng lên như lò xo."  

"Không không chị ơi, em thề là em chỉ bị chật khớp cổ chân thôi."  

"Khám mắt cá chân bây giờ cũng phải cởi quần ạ?"  

"Bác sĩ nhíu mày nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ."  

"Mắt cá chân?"  

"Tôi cuống quýt gật đầu, vén ống quần lên cho bác sĩ xem cái mắt cá sưng vù."  

"Em thề với trời đất, em chỉ đi dạo trong sân trường."  

"Vô ý vấp ngã chật chân, tuyệt đối không có phát sinh cái chuyện mờ ám nào khác đâu ạ."  

"Ngoài hành lang bệnh viện, Cố Trầm Chu đang nửa quỳ nửa ngồi trước mặt tôi."  

"Cẩn thận đặt bàn chân tôi lên đùi anh ta, dùng t.h.u.ố.c xoa bóp nhẹ nhàng."  

"Anh ta ngước mắt lên nhìn tôi, khóe miệng không sao giấu nổi nụ cười toe toét."  

"Vậy là tối nay em và thằng đó không có làm cái chuyện bậy bạ kia."  

"Chỉ đi dạo đơn thuần thôi đúng không?"  

"Sao em không nói sớm?"  

"Làm tôi cứ tưởng."  

"Tôi cạn cmn lời."  

"Tôi không nói sớm lúc nào."  

"Rõ ràng là cái màng lọc não yêu đương của anh ta tự bóp méo sự thật đấy chứ."  

"Thử hỏi có ai bình thường thấy người ta đi khập khiễng vì ngã."  

"Lại liên tưởng ngay đến cái chuyện giường chiếu mờ ám không?"  

"Một lần nữa, lối tư duy đột phá của Cố Trầm Chu lại đạp đổ mọi thứ của tôi về nhân loại."  

"Khi con người ta quá cạn lời, tự nhiên sẽ phát ra tiếng cười chua chát."  

"Cố Trầm Chu này, tiện đang ở bệnh viện hay là cậu đăng ký luôn một suất khám bên Khoa Tâm Thần đi."  

"Tôi thấy từ lúc cậu thất tình đến giờ, dây thần kinh của cậu chập cheng nặng lắm rồi đấy."  

"Tôi đã bóng gió mắng mỏ đến mức này rồi, thế mà Cố Trầm Chu vẫn nhăn nhở cười."  

"Ai tung tin đồn tôi thất tình thế?"  

"Ông đây đang chìm đắm trong một tình yêu cuồng nhiệt, xe đắm ngọt ngào."  

"Chỉ là cái hình thức nó hơi phi truyền thống một chút thôi."  

"Nói xong, anh ta còn cúi đầu, cười bẽn lẽn như thiếu nữ e ấp."  

"Nhìn bộ dạng Cố Trầm Chu vì yêu mà mụ mẫm cả đầu óc, tôi thực sự thấy ái ngại cho tiền đồ của anh ta."  

"Tôi không kiềm được đành phải lên tiếng giáo huấn."  

"Cố Trầm Chu, tình yêu đúng là thứ đáng để người ta hy sinh."  

"Nhưng cái trò đi làm người thứ ba, làm trà xanh chen chân vào tình cảm của người khác là vi phạm nghiêm trọng đạo đức xã hội đấy."  

"Cậu thông minh thế chẳng lẽ không hiểu?"  

"Hay là cậu đổi đối tượng đi?"  

"Tình yêu đích thực là phải khiến cả hai cùng nhau tiến bộ."  

"Cậu nhìn lại bộ dạng rớt hết liêm sỉ của cậu bây giờ xem."  

"Tôi còn chưa kịp niệm chú xong, Cố Trầm Chu đã giơ tay làm động tác stop."  

"Anh ta cúi đầu cẩn thận xỏ lại giày cho tôi."  

"Sau đó đứng thẳng người dậy."  

"Dưới ánh đèn hành lang nhợt nhạt, dáng người cao lớn của anh ta bao trùm lấy tôi."  

"Tôi ngước mắt nhìn lên, sợ hãi mình vừa lỡ mồm nói chạm nọc khiến anh ta hắc hóa."  

"Thì lại thấy viền mắt Cố Trầm Chu từ từ đỏ rực lên."  

"Một giọt nước mắt trong vắt bất ngờ rơi cái tí tách xuống mu bàn tay tôi."  

"Tôi hoàn toàn đóng băng."  

"Cố Trầm Chu hức hức khóc, giọng nói mang theo muôn vàn tủi thân."  

"Tống Nhược Hi, tôi vì em mà chấp nhận làm người thứ ba rồi."  

"Tôi còn cần cái thứ đạo đức rách nát đó làm gì nữa?"  

"Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để gánh chịu miệng lưỡi thế gian c.h.ử.i rủa rồi."  

"Em bảo tôi đổi người là đổi thế nào?"  

"Chẳng lẽ em vô tâm đến mức không nhìn thấu trái tim tôi sao?"  

"Tôi không cần cùng nhau tiến bộ gì sất, chỉ cần em vui vẻ là được."  

"Thế không được sao?"  

"Từng lời từng chữ của Cố Trầm Chu nghe chẳng khác nào một lời tỏ tình sướt mướt."  

"Người anh ta thầm thương trộm nhớ, chẳng lẽ là tôi?"  

"Không thể nào."  

"Rõ ràng bạn cùng phòng bảo anh ta tỏ tình thất bại mới hắc hóa thành bộ dạng này."  

"Cố Trầm Chu đã mở miệng tỏ tình với tôi câu nào đâu mà gọi là thất tình."  

"Nhưng nhìn cái dáng vẻ như bức tượng thủy tinh sắp vỡ vụn của anh ta, tôi không đành lòng ép anh ta từ bỏ nữa."  

"Tôi dướn người đứng dậy, kiễng chân lên."  

"Vươn tay xoa xoa mái tóc xoăn của anh ta như dỗ dành một chú Golden Retriever."  

"Thôi được rồi, được rồi, vậy cậu cố lên nhé."  

"Được, tôi xoa đầu."  

"Cố Trầm Chu lập tức nín khóc, khóe miệng cong lên cười ngốc nghếch."  

"Nước mắt trên hàng mi vẫn chưa khô, đôi mắt ướt át long lanh ấy cứ chớp chớp nhìn tôi."  

"Có một khoảnh khắc, tôi cảm giác như mình sắp c.h.ế.t chìm trong đôi mắt tuyệt đẹp đó."  

"Tôi giật mình lắc đầu, lần này đến lượt tôi muốn khóc."  

"Tống Nhược Hi, mày tỉnh táo lại đi."  

"Cố Trầm Chu, người ta đang si tình cô gái khác, mày phải giữ vững lý trí, cấm được rung rinh."  

"Tôi vội vàng thu ánh mắt lại, quay người tập tễnh bước đi."  

"Cố Trầm Chu lật đật chạy theo sau lưng, giọng nói ngập tràn hy vọng lanh lảnh vang lên."  

"Em yên tâm, tôi nhất định sẽ nỗ lực cướp được em."  

"Đợi mãi, cuối cùng chiếc điện thoại của tôi cũng được sửa xong."  

"Vừa lắp sim khởi động máy, tôi suýt ngất."  

"Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tin nhắn dội b.o.m làm máy tôi đơ mất mấy giây."  

"Nhìn thấy biểu tượng thông báo đỏ ch.ót 99 trên Wechat, đầu tôi ong."  

"Tôi nhấn vào khung chat của Cố Trầm Chu nằm chễm chệ trên cùng."  

"Con số hiển thị là 999+."  

"Tôi tò mò lướt lên tận tin nhắn đầu tiên và rồi tôi hóa đá tại chỗ."  

"Tối thứ sáu tuần trước, Cố Trầm Chu đã nhắn."  

"Tống Nhược Hi, ban ngày cô nói cái quái gì thế hả?"  

"Cô bảo ai nhỏ?"  

"Cô có biết chỉ vì một câu nói lỡ mồm của cô."  

"Mà tôi biến thành trò cười cho cả phòng ký túc xá Nam không?"  

"Nói mau, đừng tưởng giả c.h.ế.t là thoát tội."  

"Lại còn dám đi bêu giếu chuyện tôi thích ôm gấu bông đi ngủ cho người khác biết."  

"Giờ cả phòng chê cười tôi, tôi không có gấu bông thì ngủ kiểu gì."  

"Ngay sau đó là cái tin nhắn thoại tôi gửi nhầm."  

"Gọi một tiếng ba đi, chị đây sẽ ôm cư ngủ."  

"Hai phút sau, Cố Trầm Chu bùng nổ."  

"Cô còn chưa thu hồi à?"  

"Cô định sỉ nhục ai ở đây hả?"  

"Đừng tưởng gửi cái tin nhắn mờ ám này là tôi sẽ tha thứ."  

"Cơ mà sao cô biết tôi đang mất ngủ?"  

"Tối nay sang nhà tôi hay ra khách sạn?"  

"Có cần tôi mang theo giấy tờ gì không?"  

"Trả lời mau và đừng có hoang tưởng là tôi sẽ gọi cô là ba ba nhé."

Chương 4 - Kẻ Thừ Thích Thầm Thích Thầm Tôi Từ Bé - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia