"Thấy Cố Trầm Chu, Hứa Sâm thân thiện cười chào."  

"Còn tiện miệng hỏi thăm khi nào anh ta mới chịu gặp tôi giải quyết ân oán."  

"Cố Trầm Chu nghe xong lập tức bùng nổ."  

"Tiến lên túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Hứa Sâm, nắm đ.ấ.m giơ cao giữa không trung."  

"Thằng khốn, mày còn dám nhắc đến tên Nhược Hi trước mặt tao?"  

"Mày có biết cô ấy vì mày mà vứt bỏ tao không?"  

"Vậy mà giờ mày dám công khai nắm tay con gái khác đi lại nhởn nhơ trong trường."  

"Nhược Hi mà thấy cảnh này, cô ấy sẽ đau lòng c.h.ế.t mất."  

"Đồ cặn bã, mày không bao giờ hiểu được cái cảm giác bị phản bội nó đau đớn như ngàn nhát d.a.o đ.â.m đâu."  

"Nắm đ.ấ.m của Cố Trầm Chu cứ lơ lửng trên không mãi không chịu giáng xuống."  

"Hứa Sâm và cô bạn gái đứng hình mất 5 giây."  

"Tôi vội vàng lao từ bụi cây ra, kéo tay Cố Trầm Chu lôi sang một bên."  

"Cố Trầm Chu, cậu dừng lại đi, hiểu lầm hết rồi."  

"Cố Trầm Chu quay mặt lại, dù bị cặp kính dâm che khuất, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt ai oán của anh ta đang ghim c.h.ặ.t vào mình."  

"Giọng anh ta nghẹn ngào, tràn ngập sự phẫn uất và tủi thân tột độ."  

"Tống Nhược Hi, em mù quáng vì cái thằng này đến thế sao?"  

"Em không thấy nó đang tay trong tay với đứa khác à?"  

"Sao em vẫn còn cố sống cố c.h.ế.t bảo vệ nó?"  

"Nó chỉ trẻ hơn tôi một chút thôi."  

"Nó có cái gì tốt đẹp chứ?"  

"Nó đẹp trai bằng tôi không?"  

"Tỉ lệ cơ thể chuẩn bằng tôi không?"  

"Cơ bụng sáu múi khỏe mạnh bằng tôi không?"  

"Tôi bị một tràng s.ú.n.g liên thanh của anh ta làm cho á khẩu."  

"May mà tính Hứa Sâm ôn hòa."  

"Cô bạn gái kia trước đó cũng đã biết mặt tôi."  

"Nếu không tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội."  

"Tôi gượng cười, vội vã ra hiệu, xua tay tiễn đôi tình nhân trẻ đi trước."  

"Cố Trầm Chu nhăn mặt, biểu cảm dưới cặp kính dâm vô cùng vặn vẹo."  

"Tống Nhược Hi, ngoài cái mác trẻ trâu ra, nó chẳng có điểm nào qua mặt được tôi."  

"Một tên nhãi ranh ba không, không tiền, không tài, không nhan sắc."  

"Thế mà em lại sống c.h.ế.t bám lấy nó."  

"Em bị trúng ngải à?"  

"Tôi thở dài bất lực, kéo tay Cố Trầm Chu lôi về phía bồn hoa ven đường."  

"Ấn vai bắt anh ta ngồi phịch xuống mép gạch."  

"Cố Trầm Chu hậm hực vắt chéo chân, ngoảnh mặt sang một bên."  

"Nhất quyết không thèm nhìn tôi, miệng vẫn lầm bầm c.h.ử.i rủa tên cặn bã Hứa Sâm."  

"Tôi bước tới, đứng chen vào giữa hai chân anh ta."  

"Vươn tay dịu dàng vuốt phẳng những lọn tóc đang dựng đứng lên vì tức giận."  

"Cố Trầm Chu ngơ ngác ngẩng đầu lên."  

"Từ góc độ này nhìn xuống, tôi bắt gặp đôi mắt màu hạt dẻ ửng đỏ qua khe hở của chiếc kính dâm trễ xuống."  

"Cố Trầm Chu lạnh lùng hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác."  

"Đừng tưởng vuốt tóc tôi vài cái là xong chuyện nhé."  

"Tôi đã hạ quyết tâm làm người thứ ba, nhưng tôi cũng có giới hạn và lòng tự trọng của trà xanh."  

"Cho nên dù em có ôm hôn tôi ngay giữa Thanh Thiên Bạch Nhật lúc này."  

"Tôi cũng tuyệt đối không tha thứ cho em đâu."  

"Chụt."  

"Tôi vô cùng phối hợp, cúi người xuống in một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lên môi anh ta."  

"Cả người Cố Trầm Chu hóa đá, rồi ngay lập tức từ cổ đến mang tai anh ta đỏ bừng lên như tôm luộc."  

"Anh ta giật nảy mình đứng phắt dậy, hai tay bụm c.h.ặ.t lấy miệng."  

"Lùi liên tiếp ba bước về phía sau."  

"Tống Nhược Hi, tôi không phải loại con trai tùy tiện dễ dãi đâu nhé."  

"Em, em đã cưỡng hôn tôi rồi."  

"Em phải chịu trách nhiệm, phải cho tôi một danh phận đàng hoàng."  

"Tôi phì cười, không ngờ cái tên Ngạo Kiều này lúc lúng túng lại đáng yêu đến vậy."  

"Tôi mạnh dạn bước tới, chủ động nắm lấy tay anh ta, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau."  

"Cố Trầm Chu nghe cho kỹ đây."  

"Hứa Sâm không phải bạn trai tôi, cậu ấy là em trai ruột của Mộc Mộc."  

"Cô gái lúc nãy mới chính là bạn gái của cậu ấy."  

"Đêm hôm đó ở khách sạn, thực ra tôi đi tiệc tùng với Mộc Mộc."  

"Chỉ là sáng hôm sau Mộc Mộc bay ra nước ngoài nên nhờ Hứa Sâm đến đón tôi về."  

"Còn cái chữ ba ba mà cậu nghe thấy là do Hứa Sâm đang gọi điện thoại báo cáo với bố cậu ấy."  

"Và lý do mấy ngày nay tôi bặt vô âm tín là vì cái điện thoại của tôi bị rơi vào bồn tắm hỏng mất rồi."  

"Cố Trầm Chu đứng bất động, não bộ load dữ liệu mất tròn 3 phút để tiêu hóa hết lượng thông tin khổng lồ tôi vừa cung cấp."  

"Sau đó anh ta chớp chớp mắt nhìn tôi."  

"Vậy tôi không phải là người thứ ba?"  

"Tôi gật đầu chắc nịch."  

"Đúng."  

"Tôi không phải người thứ ba."  

"Thế mà em dám ngang nhiên hôn tôi?"  

"Tôi trợn mắt cạn lời."  

"Tống Nhược Hi, bớt trợn mắt đi."  

"Em nói thẳng xem bây giờ tôi rốt cuộc là cái gì của em?"  

"Tôi thừa biết cái đuôi của Cố Trầm Chu đang vểnh lên tận trời."  

"Anh ta chỉ muốn ép tôi phải tự miệng nói ra ba chữ bạn trai tôi."  

"Nhưng bảo tôi nói thẳng thế thì mất giá quá."  

"Tôi c.ắ.n môi, hơi nhón chân lên, thì thầm vào tai anh ta."  

"Cậu là con ch.ó nhỏ của tôi."  

"Tưởng anh ta sẽ xù lông."  

"Ai dè nghe xong hai chữ ch.ó nhỏ, mặt mũi Cố Trầm Chu sáng bừng lên như bắt được vàng."  

"Chó nhỏ thì ch.ó nhỏ."  

"Tôi thấy người ta nuôi cún cưng toàn ôm hôn hít suốt ngày."  

"Nhược Hi, em có muốn hôn cún cưng của em thêm cái nữa không?"  

"Hôn đi, hôn rách môi tôi ra luôn cũng được."  

"Ngay ngày hôm sau, Cố Trầm Chu đi là thẳng lại mái tóc."  

"Ảnh đại diện Wechat thay lại bằng hình siêu ngầu."  

"Trạng thái cực quang Iceland ỷ ôi cũng bị xóa sạch sẽ."  

"Và bài hát khách mời chính thức bị anh ta tiễn vào danh sách đen vĩnh viễn."  

"Mỗi ngày đi lại trong trường, anh ta vênh váo như một con công xòe đuôi."  

"Hễ có ai đi ngang qua, tiện miệng hỏi Cố Trầm Chu ăn cơm chưa?"  

"Anh ta sẽ lập tức cao giọng đáp trả."  

"Ủa sao cậu biết Tống Nhược Hi là bạn gái tôi, tụi tôi vừa ăn chung này."  

"Với cái tốc độ lan truyền này, chỉ trong nửa ngày, chuyện Cố Trầm Chu thoát ế đã vang danh khắp cõi đại học."  

"Mặc dù cái kiểu khoe khoang này hơi rớt liêm sỉ, nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác an toàn tuyệt đối."  

"Có một lần tôi hỏi Cố Trầm Chu, hôm đó ở dưới ký túc xá Nam, tại sao nắm đ.ấ.m của anh ta đã giơ lên rồi mà cuối cùng lại không nện xuống mặt Hứa Sâm?"  

"Cố Trầm Chu ôm c.h.ặ.t tôi, ấp úng thú nhận."  

"Lúc đó anh cứ nghĩ nó là chân ái của em."  

"Anh sợ nếu anh đ.á.n.h nó sứt đầu mẻ trán, nó sẽ mách lẻo với em."  

"Thế là anh mất luôn cái suất làm người thứ ba."  

"Em sẽ ghét bỏ anh, không thèm để ý đến anh nữa."  

"Sự chân thành có phần ngốc nghếch của anh ấy làm tim tôi mềm nhũn."  

"Yêu anh ấy đến c.h.ế.t mất thôi."  

"Tôi không nhịn được dướn người hôn anh ấy một cái thật kêu."  

"Sau một nụ hôn nồng nàn đến tắt thở, Cố Trầm Chu nắm lấy tay tôi."  

"Đặt nhẹ lên yết hầu đang cuộn trào của anh ấy."  

"Chỗ này cún cưng cũng muốn được hôn."  

"Tôi ngoan ngoãn hôn một cái, anh ấy lại nắm tay tôi trượt dần xuống phía dưới l.ồ.ng n.g.ự.c."  

"Ánh mắt Cố Trầm Chu bỗng chốc tối sầm lại, hừng hực một ngọn lửa mà tôi chưa từng thấy."  

"Giọng nói khàn đặc ma mị."  

"Nhược Hi, chỗ này cũng phải hôn."  

"Tối hôm đó, tôi nằm lăn lộn trên giường ký túc xá như nướng bánh."  

"Trằn trọc mãi không ngủ được."  

"Trong đầu toàn lặp đi lặp lại hình ảnh Cố Trầm Chu."  

"Mặt mũi đỏ bừng, giọng khàn khàn đòi chỗ này cũng phải hôn lúc chiều."  

"Càng nghĩ mặt càng nóng bừng bừng."  

"Tôi vừa cầm điện thoại định nhắn tin cho Cố Trầm Chu thì tin nhắn của anh ấy đã nhảy đến trước."  

"Cố Trầm Chu: cô tê lại chính cái tin nhắn thoại định mệnh tôi gửi nhầm dạo trước."  

"Nhắn kèm một câu: Chó ngốc yêu thương của em báo cáo."  

"Bây giờ gọi ba thì có được thị tẩm ngủ chung không?"  

"Tôi phì cười lập tức bắt sóng ngượng ngùng thả một cái emoji gật đầu cái rụp."  

"Ừ ừ."  

"Rất nhanh sau đó một đoạn tin nhắn thoại của Cố Trầm Chu gửi tới."  

"Nhưng lần này anh ấy không gọi là ba ba mà đổi thành giọng điệu trêu chọc."  

"Chất giọng trầm ấm, gợi cảm của Cố Trầm Chu vang lên xuyên qua tai nghe."  

"Cuộn thẳng vào tim tôi."  

"Cục cưng, xuống lầu đi, anh đang đứng dưới sảnh đợi em rồi."  

"Đêm đó, tôi và Cố Trầm Chu ngồi xếp bằng trên chiếc giường kingsize của khách sạn."  

"Bốn mắt nhìn nhau ngượng ngùng."  

"Anh ấy cầm chiếc hộp nhỏ xíu phòng hộ vừa mua ở cửa hàng tiện lợi trên tay."  

"Lúng túng cầu cứu tôi."  

"Phải làm sao đây bảo bối?"  

"Anh anh chưa thực hành thao tác cái này bao giờ, tháo ra kiểu gì vậy?"  

"Loay hoay đổ mồ hôi hột mới xử lý xong, Cố Trầm Chu lại nhăn nhó mặt mày nhìn tôi đầy bất lực."  

"Tôi sốt ruột, lại có chuyện gì nữa thế?"  

"Tổ tông."  

"Cố Trầm Chu đỏ mặt tía tai."  

"Lí nhí."  

"Anh mải luống cuống lỡ lấy nhầm size nhỏ nhất rồi."  

"Sau khi c.ắ.n răng đợi thêm nửa tiếng để giao hỏa tốc đến, Cố Trầm Chu hào hứng lật tôi đè xuống giường."  

"Nhược Hi, anh có thể bắt đầu chưa?"  

"Tôi nhắm mắt, gật đầu nhẹ."  

"Ừ."  

"Cố Trầm Chu cúi xuống, hôn lên trán tôi trước."  

"Rồi hôn lên ch.óp mũi."  

"Cuối cùng dừng lại ở môi."  

"Nụ hôn vừa dịu dàng vừa run rẩy."  

"Anh ôm c.h.ặ.t tôi như sợ tôi sẽ biến mất."  

"Nhược Hi, anh thích em lâu lắm rồi."  

"Lâu đến mức anh tưởng anh sẽ thích em cả đời mà không dám nói."  

"Đồ ngốc, giờ nói cũng chưa muộn."  

"Cố Trầm Chu bật cười, cọ cọ ch.óp mũi vào cổ tôi."  

"Vậy từ nay về sau anh không làm ch.ó nhỏ nữa."  

"Anh làm bạn trai em nhé?"  

"Được, bạn trai."  

"Đêm hôm đó, ánh đèn khách sạn vàng ấm."  

"Ngoài cửa sổ là gió đêm tháng chín."  

"Trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng tim đập."  

"Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, Cố Trầm Chu đã ôm tôi từ bao giờ."  

"Anh ta mở mắt trước, nhìn tôi chằm chằm."  

"Chào buổi sáng, bạn gái."  

"Chào buổi sáng, bạn trai."  

"Cố Trầm Chu hôn tôi một cái."  

"Đói không? Anh đi mua đồ ăn sáng."  

"Ăn gì cũng được, miễn anh mua."  

"Ok, chờ anh 20 phút."  

"Trước khi ra cửa, anh ta còn quay lại dặn."  

"Không được đi với thằng nào khác đấy."  

"Đã bảo là ch.ó nhỏ mà, ghen kinh khủng."  

"Cố Trầm Chu đứng ở cửa, nghiêm túc gật đầu."  

"Đúng, anh là ch.ó nhỏ của em."  

"Chó nhỏ chỉ thuộc về một mình em."  

"Nói xong anh ta đóng cửa chạy biến."  

"Tôi nằm trên giường, ôm gối cười ngốc."  

"Hóa ra oan gia nhiều năm."  

"Cuối cùng lại thành người yêu."  

"Đúng là ông trời trêu người."  

"Nhưng mà tôi thích."