Phó Tư Đằng nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt thâm trầm khó đoán, "Người bạn thân sau đó trêu chọc con, con thực sự không muốn tốn quá nhiều tâm trí cho người lạ nên chỉ bảo không quen biết, không muốn phí lời."
"Họ lại cứ tưởng con vì chuyện cậu ta ra nước ngoài, tiếc nuối vì chưa bắt đầu nên mới không muốn nhắc lại chuyện đó nữa. Con rất xin lỗi vì đã không kịp thời nhận ra, đính chính và cảnh cáo, mới để chuyện này khiến người con thực sự thích hiểu lầm rồi bỏ đi."
"Con hối hận thì đã muộn, nhưng hy vọng sự bù đắp của con chưa quá trễ."
Bà ngoại nghe nghe một hồi thì phát hiện ra điều bất thường. Cụ nheo mắt lại, nhìn nhìn tôi đang cúi đầu thẫn thờ, rồi lại nhìn nhìn Phó Tư Đằng ánh mắt chưa từng rời khỏi người tôi. Nghe được một nửa, cụ liền tùy tiện tìm một cái cớ để đi ra ngoài.
Tôi bấm bấm đầu ngón tay, có chút không dám nhìn Phó Tư Đằng. Cũng không phải là có tật giật mình, chỉ là cảm thấy hơi ngượng ngùng. Bởi vì nhìn lại thì tôi của lúc trước, người cứ khăng khăng đòi chia tay, quả thực có chút ngốc nghếch.
Anh chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt tôi rồi ngồi xổm xuống. Anh ngước nhìn tôi từ dưới lên, đáy mắt gợn sóng thứ tình cảm nồng đậm không thể hòa tan: "Rõ ràng anh đã sớm biết em ấy là vì người khác mới tiếp cận mình, nhưng anh cũng không nỡ trách em ấy nửa phân, càng không nỡ chia tay với em ấy."
"Anh càng sợ em ấy chỉ dừng lại ngắn ngủi rồi lại bay đến bên người khác, sợ em ấy không còn thuộc về anh nữa."
"Dù sao sự tốt đẹp của em ấy, anh là người rõ nhất, hiểu nhất, càng không muốn buông tay."
"Ngày thường em ấy đã nhõng nhẽo chịu không nổi, anh sợ bản thân không khống chế được mình, cho nên những ngày sau khi biết được sự thật đều ngủ lại công ty, không dám chạm vào em ấy."
Hốc mắt tôi trong nháy mắt đỏ bừng. Tôi không kìm được nước mắt, một giọt lệ rơi xuống, chệch khỏi hàng mi rơi trên mu bàn tay anh.
Anh giơ tay lên, dùng phần thịt ở đầu ngón tay gạt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Tôi nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Anh còn nói em không hỏi anh, chẳng phải anh cũng không hỏi em đó sao?"
Ngón tay lau nước mắt của anh dừng lại bên má tôi, không rút về. Tôi mím mím môi: "Cả hai chúng ta đều không hé răng nửa lời, vậy coi như hòa nhau nhé?"
Nghĩ nghĩ một lát, tôi lại bới ra một lỗi sai mà anh phạm phải: "Hơn nữa anh sớm không từ chối, muộn không từ chối, cứ cố tình chọn đúng lúc ai đó vừa về nước mới từ chối chuyện liên hôn. Em chia tay với anh cũng là cái giá anh đáng phải nhận."
"Bảo bối nói cái gì cũng đúng."
"Nhưng mà chuyện liên hôn, anh đã nói rõ với ông nội ngay sau khi ở bên em rồi, là vì có một dự án hợp tác với nhà họ Thẩm nên đến lúc đó mới công khai thôi. Hơn nữa vào thời điểm ấy, toàn bộ sự chú ý của anh đều đặt vào việc chuẩn bị cầu hôn em..."
Phó Tư Đằng ghé sát vào tôi, nghiêm túc nói: "Từ nhỏ anh đã bị đóng khung trong cái khuôn khổ mà một người thừa kế nên có, không thể đi sai một bước, không thể tổn hại đức hạnh, không thể làm bất kỳ chuyện gì vượt quá giới hạn hay nguy hiểm. Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy em là giây phút đầu tiên anh mất đi trật tự của mình, là anh không khống chế được bản thân mà muốn đến gần, muốn chạm vào em, muốn có được em."
Anh khựng lại một chút, ánh mắt rực cháy: "Kỷ Tinh Hòa, xin hỏi em có đồng ý cùng anh..."
Tôi nheo nheo mắt, giơ tay vỗ nhẹ lên mặt anh một cái: "Phó Tư Đằng, anh đang nói mê sảng cái gì thế, em còn chưa đồng ý quay lại với anh đâu, anh còn muốn nhảy cóc mấy bậc liền à?"
15.
Trước đây tôi thấy Phó Tư Đằng là đóa hoa trên núi cao không nhiễm bụi trần, bây giờ tôi chỉ thấy anh đúng là một tên văn nhã bại hoại!
Thấy chưa đạt được mục đích của mình, anh liền bắt đầu lên kế hoạch "quyến rũ" tôi mỗi ngày. Chỉ cần tôi ở trên ban công tầng hai tập Bát Đoạn Cẩm, anh liền ở dưới lầu bơi lội. Lần nào tôi cũng vô thức bị thu hút ánh nhìn.
Đường nét cơ bắp săn chắc nơi vai và lưng của người đàn ông nhấp nhô dưới mặt nước, rẽ ra những vệt nước mượt mà, lưu loát. Bơi được vài vòng, anh đổi sang bơi ngửa. Cơ n.g.ự.c săn chắc, cơ bụng tám múi cùng đường nhân ngư hiện lên rõ mồn một ngay trước tầm mắt của một mình tôi. Cái này thì ai mà chịu cho thấu?
Tôi cất máy tính bảng đi xuống lầu. Lúc đi đến bên bờ bể bơi, anh đang tựa vào thành bể, hai cánh tay dang rộng gác trên mép đá, ngước đầu nhìn lên tôi. Trên hàng mi vẫn còn đọng lại những giọt nước, men theo cằm trượt xuống. Anh khẽ cong môi, dùng giọng điệu khàn đặc đầy vẻ dụ dỗ: "Kỷ Tinh Hòa, xuống nước không?"
Tôi không nói gì, chỉ cúi người ngồi trên thành bể, thả hai chân vào trong bể bơi để cảm nhận nhiệt độ của nước một chút. Hơi lành lạnh.
Không nhận được câu trả lời, Phó Tư Đằng tự động áp sát lại gần. Bàn tay với những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng nương theo dòng nước trượt đến, nắm lấy cổ chân tôi rồi không nhanh không chậm di chuyển lên trên.
Tôi nhíu mày, duỗi chân đạp đạp vào khuôn n.g.ự.c săn chắc của anh: "Làm gì đấy Phó Tư Đằng, em đã cho phép anh đâu."
Anh nắm c.h.ặ.t lấy bắp chân tôi, ngước đầu nhìn tôi, ánh mắt tối sầm lại trong một thoáng: "Thì làm."