Anh ta mặc một chiếc áo khoác gió màu xanh đậm, kéo ghế xếp ra, dựng cần, chỉnh phao, trộn mồi. Sau đó ngồi xuống bắt đầu câu cá, mọi động tác đều lưu loát, dứt khoát. Anh ta chẳng thèm ban phát lấy một ánh mắt cho những người xung quanh.

Tôi chống cằm quan sát anh ta một lúc rồi mới móc mồi quăng cần.

Suốt ba tiếng đồng hồ, thành quả của Phó Tư Đằng vô cùng t.h.ả.m hại nhưng anh ta vẫn ung dung tự tại, ngay cả tư thế cũng chẳng thay đổi mấy lần. Còn tôi tuy thu hoạch khá khẩm nhưng câu đến mức sắp buồn ngủ luôn rồi.

Đang định thu cần ra về thì cần câu bỗng nhiên trĩu nặng xuống. Tôi khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Con cá lớn quá!"

Không hổ là công thức mồi câu độc quyền mà tôi đã chi một số tiền lớn để mua. Rất nhanh, một con cá trắm đen nặng gần 5 cân đã bị tôi kéo lên.

Tôi lập tức cười đến híp cả mắt. Tôi chụp liên tục mười mấy tấm ảnh, sau đó gỡ lưỡi câu rồi thả nó đi.

Lúc cúi người rửa tay, vạt áo không cẩn thận bị dính nước. Tôi tiện tay lấy khăn giấy lau lau, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng ánh mắt phía sau lưng cứ bám theo như hình với bóng, vô cùng rõ rệt.

Phó Tư Đằng đang nhìn tôi. Ánh mắt anh ta thâm trầm, nhìn từ con cá vừa được phóng sinh, đến những đầu ngón tay còn ướt nước của tôi, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tôi.

Mãi cho đến khi tôi dọn dẹp xong đồ đạc bước đi, ánh mắt dò xét trên lưng tôi mới chịu dời đi chỗ khác.

03.

Sau hai tuần sau đó tôi không đến hồ chứa nước nữa, nhưng việc đ.á.n.h golf thì vẫn duy trì như cũ.

Đánh xong, tôi không rời đi ngay mà thường ngồi ở khu vực nghỉ ngơi để ngắm nhìn Phó Tư Đằng. Bất ngờ là lần này anh vừa quay đầu nhìn thấy tôi liền trực tiếp đi thẳng về phía này. Sau vài câu chào hỏi ngắn gọn, anh chậm rãi lên tiếng: "Lần nào cậu cũng chỉ đ.á.n.h chín lỗ đầu thôi sao?"

Đây là lần đầu tiên anh chủ động bắt chuyện với tôi trên sân golf.

"Chào buổi chiều, Phó tiên sinh." Tôi ngước đầu mỉm cười nhạt với anh. "Chín lỗ đầu ít người, vả lại lần nào cũng vừa vặn gặp được anh ở đây, sẵn tiện lén học lỏm vài chiêu."

Ánh mắt Phó Tư Đằng lướt qua chiếc cổ trắng ngần của tôi, chạm vào rồi lập tức dời đi. Anh hờ hững hỏi lại: "Học lỏm?"

Tôi chớp chớp mắt với anh: "Vâng, tôi thuộc phái tự phát, nhìn anh vung gậy nên mới sửa được không ít động tác đấy."

Phó Tư Đằng cụp mắt nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm mang theo vài phần dò xét. Người có thể nắm bắt chính xác hành tung của anh vốn không nhiều. Tôi quả thực đã thu hút sự chú ý của anh ở mức độ rất lớn, hơn nữa còn để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Anh thu hồi tầm mắt, đưa cây gậy golf trong tay qua: "Vung gậy cho tôi xem thử."

Tôi ngoan ngoãn làm theo. Anh đứng ngay sau lưng tôi, những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng nắm lấy cổ tay tôi để điều chỉnh góc độ. Anh cố ý giữ khoảng cách, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả vào sau tai, rất nhẹ, cũng rất nóng.

Điều chỉnh xong, anh nhanh ch.óng buông tay. Thế nhưng tôi vẫn bắt trọn được khoảnh khắc ánh mắt của Phó Tư Đằng dừng lại vài giây trên đoạn eo thon trắng nõn lộ ra do tôi vung gậy. Sau đó, hầu kết của anh khẽ lăn lông lốc.

Ồ, một người đàn ông cấm d.ụ.c ngầm. Rất đúng gu của tôi rồi!

Tôi vờ như không biết, mỉm cười nói lời cảm ơn: "Cảm ơn Phó tiên sinh đã chỉ dẫn, tôi mời anh uống cà phê nhé?"

"Không cần." Anh dừng lại một chút, ánh mắt quay trở lại gương mặt tôi. "Kỷ tiên sinh, tôi có thể hỏi cậu một câu được không?"

"Được chứ ạ." Tôi ngước mắt, vừa vặn chạm thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh.

"Nửa tháng trước, tôi tình cờ gặp cậu đang câu cá rồi phóng sinh ở hồ chứa nước, có thể hỏi cậu dùng loại mồi câu nào không?"

Tôi cứ ngỡ Phó Tư Đằng đã nhận ra mánh khóe quyến rũ của mình và sẽ thẳng thắn vạch trần. Nhưng thật không ngờ... Tôi cong môi, cá đã c.ắ.n câu rồi.

04.

Tôi và Phó Tư Đằng thiết lập mối quan hệ một cách rất tự nhiên. Thứ Tư hằng tuần cùng nhau đ.á.n.h golf, Chủ Nhật đến hồ chứa nước câu cá, vô cùng ăn ý và tự nhiên.

Kết thúc buổi hẹn, thỉnh thoảng anh sẽ mời tôi dùng bữa tối, lần nào cũng rất lịch lãm tiễn tôi về nhà nhưng tuyệt đối không bước chân vào cửa.

Anh trả lời tin nhắn không mấy thường xuyên, công việc của tập đoàn bận rộn, thường phải cách một hai tiếng mới nhắn lại cho tôi.

Nhưng mà kỹ năng trò chuyện dỗ dành người khác của tôi đạt điểm tuyệt đối, cộng thêm bảng sở thích chi tiết trong tay, chúng tôi có rất nhiều chủ đề chung. Lịch sử trò chuyện với anh cứ thế dài thêm hết trang này đến trang khác. Thế nhưng trông anh vẫn luôn thanh lãnh cấm d.ụ.c, đối xử với tôi không nóng không lạnh.

Vì vậy, tôi quyết định chủ động xuất kích.

Lại là một ngày Chủ Nhật. Lúc đang câu cá thì thời tiết trong núi bỗng nhiên thay đổi, trận mưa xối xả ập xuống không một điềm báo trước, những hạt mưa to như hạt đậu đập vào mặt nước kêu lộp bộp.

Phó Tư Đằng dứt khoát cởi chiếc áo khoác gió trùm lên đầu tôi, rồi nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi chạy về phía chiếc xe địa hình. Mưa quá lớn, chỉ vỏn vẹn mười mấy bước chân mà cả hai người đều đã ướt sũng.

Lúc lên xe, tôi nhìn chằm chằm vào những múi cơ gồ lên do bị nước mưa làm ướt của người đàn ông mà có chút thẫn thờ. Một phút không chú ý, chân tôi trượt một cái, cả người ngã nhào vào người anh.

Chương 2 - Kẻ Văn Nhã Bại Hoại Đã Đưa Tôi Vào “bẫy” - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia