Nàng muốn giành lại quyền kiểm soát thân thể, nhưng lại không thể chống lại linh hồn đã xuyên vào cơ thể mình.

Ta và Mục Cẩm Nhu trao đổi ánh mắt.

Trong lòng cả hai đều đã có cùng một quyết định.

Chúng ta nhất định phải giúp Phùng Diệu Tư đoạt lại cơ thể của mình.

Phùng Diệu Tư cuối cùng bị đ.á.n.h đến ngất đi.

Lúc này, Sở Cảnh Diệu mới cho người dừng tay rồi dẫn ta rời khỏi Phùng phủ.

Túy Tiên Cư.

Trong căn phòng riêng trên tầng hai, Sở Cảnh Diệu đứng bên cửa sổ.

Chàng quay đầu nhìn ta rồi hỏi.

"Cô đã lấy được khế bán thân."

"Tiếp theo cô có dự định gì?"

Sau những chuyện xảy ra tại Phùng phủ, ta đã nhìn rõ phần nào tính tình của Sở Cảnh Diệu.

Chàng lạnh lùng và tàn nhẫn, không thích nói nhiều, nhưng lại đặc biệt bao che người của mình.

Nếu có thể dựa vào một chỗ dựa vững chắc như vậy, sau này ta sẽ không dễ dàng bị người khác bắt nạt.

Thế nhưng trước đó, ta đã hứa với chàng rằng mình sẽ không dây dưa hay bám lấy chàng.

Con đường sau này vẫn nên do chính ta tự mình bước đi.

Ta cung kính đáp.

"Dân nữ hiện có một ít trang sức."

"Ta định đem chúng đi cầm, lấy tiền thuê một gian cửa hàng để bán son phấn."

"Vậy Cô sẽ đứng phía sau, góp vốn cho nàng."

Sở Cảnh Diệu cất giọng ra lệnh.

"Phi Minh."

"Có thuộc hạ."

Phi Minh lập tức lấy túi tiền ra, cung kính dùng hai tay dâng lên cho Sở Cảnh Diệu.

Chàng nhận lấy rồi đặt cả túi ngân phiếu vào tay ta.

"Nếu không đủ, cứ đến tìm Cô."

Ta vừa nhận lấy đã cảm thấy túi tiền nặng trĩu.

Nhìn độ dày của xấp ngân phiếu bên trong, đừng nói mở một cửa hàng son phấn, e rằng mua cả một con phố cũng vẫn còn dư.

Quả nhiên, Thái t.ử điện hạ ra tay chẳng hề nhỏ.

"Điện hạ, như vậy nhiều quá rồi."

"Mở một tiệm son phấn vốn không cần nhiều bạc đến thế."

"Nhiều sao?"

Sở Cảnh Diệu khẽ cười.

Chàng vòng tay ôm lấy eo ta, cúi người xuống, giọng nói mang theo vài phần chiều chuộng.

"Đã là nữ nhân của Cô, tầm mắt cũng phải rộng hơn một chút."

Hơi thở của chàng phả bên vành tai khiến ta bất giác thấy tê dại.

Những hình ảnh thân mật của đêm qua lập tức hiện lên trong đầu.

Hai má ta nóng bừng.

Sở Cảnh Diệu thấy vậy mới hài lòng buông tay.

Khóe môi chàng cong lên thành một nụ cười.

"Phi Minh."

"Bãi giá hồi cung."

Một tháng sau, cửa hàng son phấn của ta chính thức khai trương.

Ta đặt tên cho cửa hàng là Khuynh Thành Các.

Tấm biển hiệu cũng chính tay Sở Cảnh Diệu đề chữ.

Mặc dù chàng đã trả lại tự do cho ta, nhưng giữa chúng ta vẫn thường xuyên qua lại.

Ta có việc gì cần giúp, chàng gần như đều không từ chối.

Thậm chí chàng còn âm thầm phái thị vệ thân cận đến bảo vệ ta.

Khuynh Thành Các khai trương chưa đầy ba ngày, bên ngoài đã xảy ra chuyện.

Một nam nhân dẫn theo hai cô gái tìm đến gây rối.

Gã đập nát biển hiệu trước cửa, sau đó lớn tiếng quát tháo.

"Son phấn của các người bôi lên mặt khiến người ta lở loét thành thế này."

"Mau gọi chủ tiệm ra đây."

"Nếu hôm nay các người không cho ta một lời giải thích, ta sẽ đưa tất cả đến quan phủ."

Nghe thấy tiếng ồn ào, người đi đường nhanh ch.óng tụ tập lại.

Chẳng mấy chốc, trước cửa Khuynh Thành Các đã có một đám đông đứng xem náo nhiệt.

"Hai cô gái kia chẳng phải ca kỹ của Xuân Quang Lâu sao?"

"Nhìn mặt họ kìa, sao lại lở loét nghiêm trọng như vậy?"

"Chẳng lẽ thật sự do dùng son phấn của Khuynh Thành Các?"

"Thứ bôi lên mặt quả nhiên không thể tùy tiện mua."

"Xem ra sau này ta cũng không dám mua son phấn ở đây nữa."

"Chậc, cửa hàng mới mở được ba ngày đã có người đến đập biển hiệu."

"Phụ nữ muốn làm ăn bên ngoài quả nhiên chẳng dễ dàng."

Ta bước ra khỏi Khuynh Thành Các.

Chỉ liếc mắt một cái, ta đã nhìn thấy Phùng Diệu Tư đang ngồi tại trà lâu đối diện, vẻ mặt đầy hứng thú quan sát cảnh náo nhiệt trước mắt.

Nam nhân dẫn đầu đám người gây chuyện kia cũng không xa lạ gì với ta.

Hắn là Tạ Cửu Niên, kẻ nổi danh phong lưu trong Kinh thành.

Cũng chính là người đã giả mạo Thái t.ử, hẹn Phùng Diệu Tư đến Thúy Ngọc Hồ tư tình vào đêm hôm đó.

Sau khi mất đi trinh tiết trong đêm ấy, Phùng Diệu Tư vốn vô cùng căm hận Tạ Cửu Niên.

Nhưng ngày hôm sau, Thái t.ử lại đứng về phía ta.

Cha mẹ nàng cũng không chịu giúp nàng.

Điều đó khiến lòng Phùng Diệu Tư hoàn toàn nguội lạnh.

Sau đó, nàng thay đổi thái độ với Tạ Cửu Niên, tiếp tục qua lại với hắn, thậm chí còn thu phục hắn để làm việc cho mình.

Hai người này đúng là cấu kết với nhau để làm chuyện xấu.

Ta bước đến trước mặt hai cô gái.

"Hai vị cô nương, phiền hai vị nói rõ xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra."

“Vì sao gương mặt lại biến thành thế này?”

Hai cô gái lần lượt là Xuân Lan và Thu Hoa.

Xuân Lan lên tiếng trước.

"Hôm qua ta mua hai hộp son phấn ở cửa hàng các người."

"Ta mang một hộp tặng cho Thu Hoa."

"Sáng nay sau khi chúng ta dùng xong, cả hai đều bị lở mặt."

Thu Hoa lập tức phụ họa.

"Trước đây chúng ta dùng son phấn của những cửa hàng khác chưa từng xảy ra chuyện như vậy."

"Có phải son phấn của các người đã trộn thêm thứ gì gây hại cho da hay không?"

Ta lập tức cao giọng nói để những người xung quanh đều có thể nghe rõ.

"Son phấn của Khuynh Thành Các đều được làm từ cánh hoa tự nhiên, không chứa thứ gì gây tổn hại đến làn da."

"Muốn biết tình trạng trên mặt hai vị có thật sự do son phấn gây ra hay không cũng rất đơn giản."

"Da phía sau tai và vùng quanh mắt vốn mỏng manh hơn da ở hai bên má."

"Bây giờ chúng ta thử son phấn ở những vị trí ấy là có thể biết ngay."

Nói rồi, ta bảo nha hoàn lấy son phấn đến.

Nha hoàn lần lượt thoa lên vùng sau tai và quanh mắt của Xuân Lan cùng Thu Hoa.

Sau một lúc, làn da ở những nơi ấy vẫn hoàn toàn bình thường.

Đừng nói lở loét, ngay cả dấu hiệu dị ứng cũng không hề xuất hiện.

Những người đứng xem lập tức bắt đầu bàn tán.

"Chẳng lẽ hai người này cố tình đến gây chuyện?"

"Vu oan hãm hại người khác là phải ngồi tù đấy."

Đúng lúc ấy, vị đại phu của y quán bên cạnh bước tới.

Ông cẩn thận quan sát gương mặt của Xuân Lan và Thu Hoa một lúc rồi lên tiếng.

"Hai vị cô nương đã dùng nước vôi để lau mặt đúng không?"

"Nếu không chữa trị kịp thời, chỉ sợ sau này gương mặt sẽ bị hủy dung."

Xuân Lan và Thu Hoa nghe xong lập tức hoảng loạn.

Hai người không còn quan tâm đến việc che giấu, đồng loạt quay sang trừng mắt nhìn Tạ Cửu Niên.

"Tạ công t.ử, thứ ngươi đưa cho chúng ta dùng là bột vôi sao?"

"Sao ngươi có thể độc ác đến vậy?"

"Chúng ta chỉ đồng ý giúp ngươi đến gây chuyện, đâu có đồng ý để ngươi hủy dung chúng ta."

"Ngươi phải đền lại gương mặt cho chúng ta."

Đám đông lập tức xôn xao.

"Quả nhiên là cố tình đến phá rối."

"Không chỉ đập nát biển hiệu của Khuynh Thành Các mà còn khiến hai cô gái này bị hủy dung."

"Rốt cuộc bọn họ có thù oán gì mà phải làm đến mức này?"

Tạ Cửu Niên bị mọi người vây quanh, có miệng cũng không thể nào giải thích nổi.

Chương 5 - Kẻ Xuyên Sách Cướp Mệnh, Ta Đoạt Lại Nhân Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia