Xuất phát điểm của người đàn ông là vì muốn tốt cho cô, Giang Tiện đương nhiên ghi nhận tấm lòng này. Cô cũng không phải là kiểu phụ nữ thích gây sự vô cớ. Lúc riêng tư gọi vài tiếng là để tạo tình thú. Nếu gọi Lục Bân là chồng trước mặt mọi người, thì chẳng phải là tự rước lấy rắc rối cho mình sao. Phong tục làng quê thời đại này so với đời sau bảo thủ hơn nhiều, Giang Tiện mới không ngốc đến mức tự chuốc lấy bực mình.
Lục Bân vì cứu mạng cô mà hô hấp nhân tạo cho cô, một chuyện đứng đắn như vậy mà bị người trong thôn bắt gặp, còn bị đồn thổi, bàn tán rằng Lục Bân và cô đã có da thịt kề thân. Giả sử lại để người ta nghe thấy cô gọi Lục Bân là chồng, không chừng sau lưng lại nói cô lẳng lơ thế nào nữa.
Bên phía Lục Bân, sau khi nghe Giang Tiện nói vậy, anh khẽ "ừ" một tiếng rất nhẹ. Anh hài lòng gật đầu. Giang Tiện nghe tiếng "ừ" của anh, thầm nghĩ người đàn ông này đúng là cái hũ nút, chỉ một chữ như vậy là trả lời xong, cũng không biết nói thêm vài câu. Ít lời quá đi mất! Nhưng nể tình anh biết suy nghĩ cho cô, dứt khoát tha thứ cho anh vậy.
Ngay lúc Giang Tiện tưởng rằng Lục Bân sẽ không nói thêm gì nữa, cô vừa định mở miệng đề nghị hai người mau ch.óng vào nhà anh. Kết quả, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông:
“Khụ…”
“Cái đó… nếu em thích gọi, lúc riêng tư có thể gọi thêm vài tiếng, anh không để tâm đâu.”
Dù sao danh xưng "chồng" này, nghe thôi đã có một cảm giác sảng khoái khó tả. Anh nghe xong thấy rất thụ dụng. Thích nghe, bằng lòng nghe, muốn nghe nhiều hơn. Nhưng, Lục Bân đương nhiên sẽ không thừa nhận! Giọng điệu của người đàn ông vô cùng đứng đắn, mặt không đỏ tim không đập mà thốt ra câu nói này. Chỉ là, vành tai hơi ửng đỏ đã tố cáo cảm xúc thật của anh. Thật là muộn tao quá đi!
Giang Tiện nghe xong, đầu óc ong ong, quả thực không dám tin vào tai mình. Cô ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lục Bân, tuy hai người ở chung chưa lâu, nhưng Giang Tiện cũng coi như phát hiện ra, người đàn ông này hễ xấu hổ là gốc tai sẽ đỏ bừng. Ánh mắt Giang Tiện dời sang phải, nhìn về phía tai Lục Bân, quả nhiên, đã đỏ rực lên rồi.
Trong lòng Giang Tiện đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười. Người đàn ông này rốt cuộc làm sao mà giả vờ được cái dáng vẻ thản nhiên này vậy! Cứng miệng không chịu nổi, rõ ràng là anh muốn nghe cô gọi anh là chồng, kết quả lại c.h.ế.t sống không thừa nhận. Nhưng nghe cái giọng điệu kia của anh, người không biết còn tưởng anh vì muốn chiều chuộng cô, vì muốn thỏa mãn ham muốn được gọi anh là chồng của cô cơ đấy. Trong lòng người đàn ông này chắc sướng điên lên rồi nhỉ.
Giang Tiện không nhịn được, phụt cười thành tiếng. Cười một lúc lâu, thấy sắc đỏ trên mặt người đàn ông dần lan rộng, Giang Tiện không kìm được muốn trêu chọc Lục Bân. Cô vừa cười duyên, vừa bóp giọng, gọi một tiếng bên tai Lục Bân: “Vâng ạ, chồng ơi~”
Giọng nói đó khỏi phải nói là nũng nịu đến mức nào, mị hoặc đến tận xương tủy, giống như yêu tinh câu dẫn người ta, khiến lòng người ngứa ngáy. Lục Bân bị câu dẫn đến mức hồn xiêu phách lạc. Từ khoảnh khắc ánh mắt Giang Tiện nhìn thẳng vào anh, anh đã nín thở, xóa đi sự mất tự nhiên khi bị nhìn thấu. Trên mặt Lục Bân xẹt qua một tia ửng đỏ. Anh nhắm mắt lại, đè nén tạp niệm trong lòng, thầm nghĩ, từ lúc Giang Tiện gọi xong tiếng "chồng ơi" kia, anh ngày càng không giữ nổi bình tĩnh nữa rồi.
Thấy thời gian cũng hòm hòm, đã đến trước cửa nhà rồi, không có lý nào cứ đứng ngoài cửa lề mề không vào. Nàng dâu xấu xí cũng phải ra mắt bố mẹ chồng. Lục Bân thở dài, nghĩ bụng phải sớm định ngày cưới mới được. Anh vừa định mở miệng bảo Giang Tiện vào sân, kết quả miệng vừa hé ra. Đã nghe thấy trong sân truyền đến một giọng nói âm dương quái khí.
“Ây dô, tôi nói sao chú ba cứ lảng vảng bên ngoài không chịu về nhà, hóa ra là đang hẹn hò à!”
“Hai vợ chồng son này ngọt ngào thật đấy.”
“Chỉ không biết là cô gái thế nào, lại có phúc phận được gả vào cửa nhà chúng ta!”
“Có cái thời gian cưới vợ đó, chi bằng nghiên cứu xem làm thế nào để lo hậu sự cho hai lão già sắp c.h.ế.t trong nhà đi.”
Những lời lẽ cay nghiệt đó, nghe thôi đã thấy vô cùng khó chịu. Sắc mặt Lục Bân lập tức đen kịt. Giang Tiện nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên trông khoảng bốn mươi tuổi, đang đứng trong sân nhà Lục Bân, nhìn về phía họ. Người phụ nữ khoanh tay trước n.g.ự.c, đang đ.á.n.h giá họ. Dáng vẻ khinh khỉnh, trông có vẻ khá hống hách.
Còn về tướng mạo, cũng cay nghiệt y như những lời bà ta thốt ra. Một đôi mắt tam giác ngược, nhìn là biết tinh ranh hay tính toán. Sống mũi rất tẹt, chắc không ảnh hưởng đến việc hít thở. Đôi môi rất mỏng, lời nói thốt ra lại độc địa đến vậy. Rõ ràng bố mẹ Lục Bân chỉ mắc bệnh nặng, vậy mà bà ta lại c.h.ử.i bố mẹ chồng mình là lão già sắp c.h.ế.t, không những thế, còn trù ẻo hai ông bà c.h.ế.t sớm. Đây phải là thâm thù đại hận cỡ nào chứ. Mới có thể hận đến mức này! Dù thế nào đi nữa, cũng không thể trù ẻo người ta c.h.ế.t được, huống hồ còn là bậc trưởng bối.
Thông qua những lời bà ta nói, trong lòng Giang Tiện đã đoán được, người phụ nữ này chắc hẳn là một trong hai người chị dâu của Lục Bân.
Bên phía Lục Bân, sau khi nghe những lời của người phụ nữ kia, anh trực tiếp nổi trận lôi đình. Nhưng dù sao cũng đang ở nhà, lại là ngày đại hỷ thế này, Lục Bân cũng không muốn làm ầm ĩ quá khó coi, anh kìm nén cơn giận, giọng điệu lạnh lẽo nói: “Đại tẩu nếu không biết nói chuyện thì đừng nói.”
“Chị biết tôi là người có tính khí thế nào rồi đấy, giả sử hôm nay, những lời này lại thốt ra từ miệng chị lần thứ hai, tôi không ngại động kim chỉ, khâu cái miệng của chị lại đâu.”
“Lục Bân tôi nói được làm được, không tin chị cứ thử xem.”
Lục Bân nói xong, Giang Tiện đứng bên cạnh nghe mà nổi hết cả da gà. Một Lục Bân như vậy, là người cô chưa từng thấy bao giờ. Có chút sợ hãi, lại có chút sùng bái khó hiểu là sao nhỉ. Bảo vệ người nhà, trông cũng ngầu phết.
Người phụ nữ được Lục Bân gọi là đại tẩu kia, sau khi nghe những lời của Lục Bân, cả người giống như rơi vào hầm băng. Lạnh thấu xương. Ít nhiều cũng có chút rén. Bà ta lập tức ngậm miệng lại, đến một câu phản bác cũng không dám. Tuy trong cái nhà này, bà ta lớn tuổi hơn Lục Bân, là chị dâu cả của anh, nhưng đối với người em chồng này, Lưu Linh vẫn rất e dè. Dù sao, sự tàn nhẫn của Lục Bân, bà ta đã từng được chứng kiến rồi. Bà ta thực sự sợ Lục Bân nói được làm được, lấy kim khâu miệng bà ta lại.
Những lời bà ta vừa nói, cũng chỉ là múa mép khua môi, cho sướng miệng mà thôi. Ngày thường, bà ta và chồng mình đã bị Lục Bân chèn ép đủ t.h.ả.m rồi. Bà ta chẳng qua chỉ muốn tìm lại chút thể diện trên cửa miệng thôi mà. Ngày thường giở trò, bà ta đều lén lút làm sau lưng, sợ Lục Bân phát hiện. Hôm nay chuyện Lục Bân cứu người, nhặt không được một cô vợ đã đồn khắp thôn rồi. Cô con dâu mới này bước vào cửa, bà ta liền muốn ra oai phủ đầu với Giang Tiện. Để thể hiện uy phong của người làm chị dâu cả. Kết quả ra oai không thành, lại còn rước họa vào thân.
Lưu Linh càng nghĩ càng tức, buông lại một câu: