Người phụ nữ này quả nhiên biết giả vờ.
Mộ Trừng tức đến không chịu nổi, cũng chẳng thèm để ý việc mình ra tay lúc này có khiến người khác đ.â.m chọc sau lưng hay không, cô sải bước tiến lên định đẩy cậu trai đang chắn trước mặt ra.
Thế nhưng không đợi cô ra tay, Đường Nặc đã tiến lên nắm lấy tay Mộ Trừng.
"Anh." Mộ Trừng ngẩng đầu nhìn Đường Nặc, tức giận hỏi:"Ngay cả anh cũng không tin em sao?"
Không đợi Đường Nặc nói, Quách Giai Giai đã kéo cậu trai trước mặt nói:"Tiểu Trí, cậu tránh ra đi, đừng quan tâm đến tớ, Đường Nặc ở trong quân đội Thủ Đô, bố anh ấy còn là quan lớn, chúng ta không thể đắc tội với anh ấy, nếu không đợi tớ đến Căn cứ Thủ Đô, chắc chắn sẽ sống rất t.h.ả.m."
Nói xong Quách Giai Giai cũng không cần biết cậu trai có đồng ý hay không, liền từ phía sau đi ra, chen vào giữa cậu ta và Mộ Trừng, đỏ mắt nói:"Mộ Trừng, cậu có ý kiến với tớ thì cứ nhắm thẳng vào tớ, đừng liên lụy đến người khác."
Con đàn bà c.h.ế.t tiệt, chắc chắn là cố ý lôi anh vào chuyện này, nhưng lúc này, anh đã bị lôi vào rồi, cho dù cô vì anh mà nuốt cục tức này, cô và anh vẫn sẽ bị người ta nói là cậy thế h.i.ế.p người.
"Quách Giai Giai, cô cũng giỏi thật, nhưng có một điều cô tính sai rồi." Vương Hân Đồng bước ra, vẻ mặt chế giễu nhìn cô ta:"Tiểu Trừng vì anh Đường mà không dám động đến cô, nhưng tôi, Vương Hân Đồng, không có chỗ dựa, cũng không cần kiêng dè ai, cô dám động đến chị em của tôi, hôm nay tôi dám lấy mạng của cô."
Nói xong Vương Hân Đồng lập tức định xông lên xé nhau với Quách Giai Giai.
"Đủ rồi." Đường Nặc nghiêm giọng quát một tiếng, dọa cho những người xung quanh đều im bặt.
Tiếng quát này của Đường Nặc cũng triệt để dập tắt chút do dự cuối cùng của Mộ Trừng, cô không biết anh không tin cô, hay là không muốn vì cô mà bị người khác chỉ trỏ, tóm lại dù vì lý do gì, cô cũng không muốn vì anh mà nhẫn nhịn thêm nữa.
Cô trọng sinh trở về, tuyệt đối sẽ không để mình phải chịu bất kỳ ấm ức nào, nếu Quách Giai Giai muốn mạng của cô, vậy thì cô sẽ lấy mạng đổi mạng.
Nghĩ vậy, Mộ Trừng đột ngột giằng tay ra khỏi tay Đường Nặc, sải bước tiến lên túm lấy tóc Quách Giai Giai, dùng sức giật mạnh.
"A!" Quách Giai Giai hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, bắt đầu la lớn:"G.i.ế.c người, Mộ Trừng muốn g.i.ế.c người."
"Quách Giai Giai, sao cô lại tiện thế." Nghe Quách Giai Giai đến giờ vẫn còn ăn nói bẩn thỉu, Vương Hân Đồng mắng một câu, cũng lập tức định ra tay.
"Tất cả dừng tay cho tôi." Đường Nặc quát lên, dọa cho Vương Hân Đồng vừa chạm vào tay Quách Giai Giai đã lập tức rụt về.
Mà Mộ Trừng đã sớm nổi điên, hơn nữa lúc này cô cảm thấy Đường Nặc chỉ lo danh tiếng của mình bị tổn hại nên mới lên tiếng ngăn cản, vì vậy hoàn toàn không để ý đến Đường Nặc, vẫn dùng cả hai tay túm tóc Quách Giai Giai giật mạnh.
"Tiểu Trừng." Đường Nặc rất bất đắc dĩ, anh bước tới nắm lấy hai tay Mộ Trừng, giọng điệu cực kỳ dịu dàng nói:"Ngoan, buông ra trước đã, chuyện này để anh xử lý."
Mộ Trừng chỉ cảm thấy ấm ức, giọng điệu vô cùng khó chịu nói:"Anh còn không tin em..." thì xử lý thế nào.
Thế nhưng cô vừa mới mở miệng, Đường Nặc đã cười bất đắc dĩ với cô:"Đồ ngốc, anh lúc nào cũng sẽ tin em, vì anh biết Tiểu Trừng tuyệt đối sẽ không nói dối."
Anh tin mình, đã tin rồi mà còn không giúp cô, vậy là lo lắng tổn hại đến hình tượng của anh rồi.
Mộ Trừng vẫn không chịu buông tay, trong lòng còn vì sự ngăn cản của Đường Nặc mà rất bức bối, giống như có thứ gì đó đè nặng trong lòng, rất ngột ngạt, rất đau, rất khó chịu.
Đường Nặc thấy Mộ Trừng vẫn không chịu buông tay, tiếp tục dịu dàng nói:"Ngoan nào, có được không, anh sẽ không để em chịu ấm ức, cũng sẽ không để bất kỳ ai hiểu lầm em."
Có lẽ là giọng nói của anh quá dịu dàng, có lẽ là anh nói sẽ không để cô chịu ấm ức, không để cô bị hiểu lầm, cô ngoan ngoãn buông tay.
Đường Nặc kéo Mộ Trừng về bên cạnh, đưa tay xoa đầu cô, rồi quét mắt nhìn những người xung quanh:"Đêm qua tuy trời rất tối, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tin rằng vẫn có người nhìn thấy, không biết có ai bằng lòng đứng ra nói rõ tình hình lúc đó không."