Đường Nặc dùng khóe mắt nhìn cô gái bên cạnh. Cô trông thật bình tĩnh, thật điềm nhiên, nhưng thực sự không sợ sao?
Hay là vì đã sớm nhìn thấy những con tang thi này ở khoảng cách gần, nên đã có sức đề kháng.
Nhưng dù là lý do nào, anh cũng thấy đau lòng.
Cô từng là một cô gái đơn thuần, đáng yêu như vậy, mà lúc này lại buộc bản thân phải trưởng thành, buộc phải giữ vẻ mặt bình tĩnh đối mặt với tang thi.
Một Mộ Trừng như vậy, khiến anh nảy sinh khao khát bảo vệ mãnh liệt.
Anh nhất định phải thay T.ử Ngộ bảo vệ cô thật tốt, không để cô chịu chút tổn thương nào.
Có lẽ để thể hiện quyết tâm của mình, Đường Nặc hạ cửa kính xe xuống, thò tay ra ngoài. Trong tay anh xuất hiện một tia sét, tia sét bay về phía tang thi, xuyên thủng thẳng vào đầu nó.
Tang thi ngay cả tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng không kịp phát ra, trực tiếp ngã gục xuống đất.
"Lợi hại quá." Ba cô gái ngồi ghế sau hai mắt sáng rực nhìn Đường Nặc. Đường Nặc còn lợi hại hơn cả Trình Giang, vậy mà chỉ một chiêu đã giải quyết xong tang thi.
Qua hơn hai mươi phút, những chiếc xe phía sau bắt đầu lùi lại rời đi. Tang thi nghe thấy tiếng động, toàn bộ lần theo âm thanh đuổi theo.
Lập tức tang thi bị dẫn đi hơn phân nửa.
Mộ Trừng liếc nhìn phía sau, thấy vẫn đang tắc đường, liền cầm bộ đàm lên nói:"Chính là lúc này, g.i.ế.c ra ngoài."
Tiếp tục đợi nữa, những người bị c.ắ.n c.h.ế.t trên mặt đất cũng biến thành tang thi, bọn họ muốn đi, sẽ càng không có cơ hội.
Mọi người cũng phát hiện tang thi đã ít đi, toàn bộ lao xuống xe. Người có dị năng thì dùng dị năng g.i.ế.c tang thi, người không có dị năng thì nấp sau lưng người có dị năng hoặc cầm v.ũ k.h.í g.i.ế.c tang thi.
Nhưng rõ ràng bọn họ không biết điểm yếu của tang thi, nên g.i.ế.c rất tốn sức.
Còn Mộ Trừng và Đường Nặc mỗi lần đều tấn công vào đầu tang thi, g.i.ế.c tang thi dễ như trở bàn tay, vô cùng thuận lợi.
Thấy bọn họ g.i.ế.c tang thi bên ngoài, những người trong xe cũng bước xuống gia nhập đội ngũ g.i.ế.c tang thi. Như vậy mọi người nhẹ nhõm hơn rất nhiều, chẳng mấy chốc đã mở ra một con đường m.á.u xông ra ngoài.
Chạy thục mạng một mạch, cho đến khi không còn nhìn thấy tang thi nữa, mọi người mới dừng lại.
Tất cả mọi người đều trở nên vô cùng thê t.h.ả.m, trên người ai nấy đều dính đầy m.á.u đen ngòm, quần áo cũng rách rưới.
Mọi người ngã ngồi trên mặt đất, thở hổn hển, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn phía sau, sợ tang thi sẽ xuất hiện.
Một người đàn ông vạm vỡ lên tiếng hỏi:"Các người cũng đến Căn cứ Dương Thành sao?"
Dương Phàm cười gật đầu:"Ừ! Cũng đến Căn cứ Dương Thành."
Ánh mắt người đàn ông vạm vỡ lại rơi vào Mộ Trừng và Đường Nặc:"Vậy hai vị đó cũng đi cùng các người sao? Bọn họ lợi hại quá, gần như lần nào cũng một chiêu giải quyết tang thi."
Nhắc đến Mộ Trừng và Đường Nặc, sắc mặt Dương Phàm trở nên hơi khó coi. Hắn trừng mắt nhìn Mộ Trừng, có chút không vui nói:"Mộ Trừng, có phải cô biết gì không."
Mộ Trừng nhàn nhạt liếc nhìn Dương Phàm, không nói gì.
"Tại sao các người có thể một đao giải quyết tang thi." Hỏi xong, Dương Phàm lại bổ sung thêm một câu:"Mọi người đi cùng nhau, chính là người trên cùng một con thuyền, sao cô có thể ích kỷ không nói gì cho chúng tôi biết."
Mộ Trừng vẻ mặt kinh ngạc nhìn mọi người:"Thì ra các người không biết điểm yếu của tang thi là cái đầu. Tôi thấy các người cũng không hỏi tôi, lại mang vẻ mặt cái gì cũng biết, cứ tưởng không cần tôi phải nói."
Thực ra cô có thể không nói, nhưng nhìn những người xung quanh, cô vẫn nói. Nhóm người Trình Giang có thù với cô, nhưng những người khác thì không. Nếu nói cho họ biết điểm yếu của tang thi, có thể giúp họ có thêm cơ hội sống sót, cũng coi như là một việc công đức.
Đường Nặc mỉm cười hiểu ý. Cô nhóc này, miệng thì nói mình không phải người tốt, nhưng thực chất nội tâm vẫn rất lương thiện.
Dương Phàm nghẹn họng, vậy mà không nói được lời nào. Bọn họ quả thực chưa từng hỏi Mộ Trừng, cũng chưa từng nghĩ Mộ Trừng biết nhiều hơn bọn họ.
Những người cùng trốn thoát biết được điểm yếu của tang thi, ai nấy đều vô cùng kích động, còn có người trực tiếp tiến lên cảm ơn Mộ Trừng.
Đối với những người này, Mộ Trừng cũng sẽ thân thiện mỉm cười với họ. Những người biết ơn, xứng đáng được tôn trọng.