Sáng sớm hôm sau, mấy người dậy từ rất sớm. Vương Thục Phương dẫn hai cô gái đi nấu cơm, những người khác cũng đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa, sau đó đứng bên ngoài hóng gió.
Ăn tạm chút mì sợi, mọi người liền lái xe xuất phát.
Hôm nay điểm đến của bọn họ là thị trấn phía trước. Thị trấn có bệnh viện, bọn họ muốn đến bệnh viện lấy chút t.h.u.ố.c men, để phòng trường hợp bất trắc. Còn về lý do tại sao không đến bệnh viện ở thành phố Giang lấy t.h.u.ố.c, chỉ vì thành phố Giang quá đông người, bệnh viện lại chật ních, phần lớn những người này đã biến thành tang thi, chạy đến thành phố Giang chẳng khác nào nộp mạng.
Thị trấn thì khác, ít người hơn một chút, muốn vào bệnh viện, chắc không có vấn đề gì lớn.
Dọc đường đi khá suôn sẻ đến được thị trấn. Trên thị trấn đã không còn thấy một bóng người, tang thi dường như cũng rất ít, chỉ lác đác thấy vài con.
Thông qua bản đồ, nhóm người rất nhanh đã tìm thấy bệnh viện. Bên ngoài bệnh viện chỉ có vài con tang thi đang lảng vảng, hơn nữa bên trong cũng rất yên tĩnh.
Sau khi xuống xe, bọn họ giải quyết mấy con tang thi bên ngoài, liền xông vào bệnh viện.
Trong sảnh bệnh viện không có một ai, một con tang thi cũng không có, tỏ ra đặc biệt yên tĩnh. Sự yên tĩnh này quá mức quỷ dị, Mộ Trừng bước chậm lại, luôn cảm thấy trong sự yên tĩnh này ẩn chứa nguy cơ không thể lường trước.
Đường Nặc cũng phát hiện nơi này không bình thường, thế là bước lên hai bước đến bên cạnh Mộ Trừng, thì thầm vào tai cô:"Cẩn thận một chút, bên trong không đơn giản đâu, tang thi rất nhiều, còn có kẻ khủng."
Kẻ khủng.
Mộ Trừng không hiểu:"Tang thi cấp cao?"
Đường Nặc lắc đầu:"Anh không biết, chỉ là cảm giác có một thứ rất lợi hại tồn tại."
Mộ Trừng trầm ngâm một lát mới lên tiếng:"Chúng ta cẩn thận một chút, nhóm Trình Giang chỉ lấy t.h.u.ố.c tây, em tìm cơ hội lấy thảo d.ư.ợ.c Đông y. Nếu thấy tình hình không ổn, mấy người chúng ta tự tìm cách phá vây, không đi cùng bọn họ."
Thuốc tây rất nhanh sẽ tiêu hao hết, đến lúc đó thảo d.ư.ợ.c Đông y sẽ trở lại thành d.ư.ợ.c liệu quan trọng. Nếu đã vào đây rồi thì không lấy không được. Còn về sống c.h.ế.t của nhóm Trình Giang, cô không quan tâm, thậm chí còn mong bọn họ c.h.ế.t thêm vài người.
Đường Nặc gật đầu lại nói:"Ừ! Để Tiểu Cửu theo sát em không rời nửa bước."
Nhóm người đi thẳng đến phòng t.h.u.ố.c tây. Sau khi vào phòng t.h.u.ố.c tây, lập tức ra tay tập trung tất cả t.h.u.ố.c lại một chỗ, để Lý Duyệt mang đi cùng.
Đường Nặc biết Mộ Trừng muốn đi lấy t.h.u.ố.c Đông y, ra hiệu cho nhóm Tần T.ử Hành giúp che khuất tầm nhìn.
Mộ Trừng dẫn theo Tiểu Cửu đến phòng t.h.u.ố.c Đông y đối diện, thu toàn bộ thảo d.ư.ợ.c Đông y cùng với tủ t.h.u.ố.c vào không gian. Tốc độ của cô rất nhanh, d.ư.ợ.c liệu của một căn phòng chỉ trong vòng hai phút đã thu sạch sẽ. Thu xong cô lại lặng lẽ không một tiếng động quay trở lại phòng t.h.u.ố.c tây.
Nhóm người vẫn đang thu t.h.u.ố.c tây. Lý Duyệt phụ trách cất những loại t.h.u.ố.c tây mọi người thu thập được vào không gian của mình. Cô ta chỉ là dị năng giả không gian cấp một, số lần sử dụng không gian mỗi lần đều có hạn. Đây này, mới qua vài phút, cô ta đã cảm thấy kiệt sức, bắt đầu hoa mắt ch.óng mặt.
"Không được rồi." Lý Duyệt lắc lắc đầu, cả người sắc mặt trắng bệch ngã ngồi xuống ghế.
Thấy Lý Duyệt không có cách nào tiếp tục thu t.h.u.ố.c, mọi người cũng không muốn từ bỏ số t.h.u.ố.c này, thế là có người tìm đến một tấm vải rất lớn để t.h.u.ố.c vào trong, sau đó buộc hai nút thắt làm thành tay nải, rồi cõng tay nải trên lưng.
"Đi mau." Đợi làm xong xuôi, Trình Hoành Vĩ lên tiếng nói một câu, mọi người dìu Lý Duyệt lập tức chạy ra ngoài.
Tuy nhiên vừa chạy ra đến hành lang, đã nhìn thấy tang thi đông nghịt đang lảo đảo đi về phía bọn họ.
"Mẹ kiếp, đi cửa sau." Trình Giang c.h.ử.i thề một câu, gọi mọi người đi từ phía sau.
Mọi người theo Trình Giang chạy ra phía sau, nhưng chưa chạy được bao lâu hành lang phía trước lại bị tang thi bịt kín.
Nhìn thấy trước sau đều có tang thi, số lượng còn rất nhiều, Trình Giang theo bản năng dẫn mọi người xông lên lầu.