"Á!"
"G.i.ế.c người rồi, g.i.ế.c người rồi."
"Cứu mạng, á! Cứu mạng với!"
Màn đêm tĩnh lặng bị phá vỡ bởi những tiếng la hét ch.ói tai truyền đến từ khắp nơi.
Mộ Trừng vốn đã chìm vào giấc ngủ bị tiếng la hét bên ngoài làm cho bừng tỉnh. Cô mở mắt nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng la hét không ngừng vang lên bên ngoài, bình tĩnh nhìn lọ hoa ở đằng xa. Lọ hoa bị một bàn tay vô hình nâng lên, sau đó "xoảng" một tiếng rơi xuống bàn vỡ tan tành.
Cô vẫn là dị năng giả hệ tinh thần, nhưng lần này có vẻ như vì nửa năm nay luôn sử dụng nước suối, nên thời gian thức tỉnh dị năng đã được đẩy lên sớm hơn.
"Xin chào! Mạt thế, tôi tin rằng lần này tôi nhất định sẽ sống rất tốt."
Nói xong cô nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ. Mặc dù bên ngoài rất ồn ào, nhưng cô nhanh ch.óng chìm vào giấc mộng.
Tang thi hiện tại đều mới chỉ là sơ sinh tang thi, sơ sinh tang thi không hề đáng sợ, cho nên đêm nay cô chỉ cần ở trong phòng là an toàn.
*
Cùng lúc đó, bên trong một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô thành phố Giang, một nhóm tội phạm và một đội cảnh sát đang diễn ra một cuộc đọ s.ú.n.g kinh hồn bạt vía.
Bên phía cảnh sát có năm quân nhân mặc quân phục, họ xông lên phía trước dẫn theo một nhóm cảnh sát đ.á.n.h cho đám tội phạm chạy trốn tán loạn. Mấy người này đến từ Đại đội Đặc chiến Phi Ưng của Thủ Đô, người dẫn đầu là Đại đội trưởng Đại đội Đặc chiến Phi Ưng - Đường Nặc.
Dưới sự dẫn dắt của năm người Đường Nặc, cuộc chiến chỉ kéo dài khoảng hai mươi phút, đám tội phạm đã phải giao nộp v.ũ k.h.í đầu hàng.
Trong quá trình bắt giữ những kẻ này, có người đột nhiên phun ra m.á.u tươi, ngã lăn ra đất co giật liên hồi.
Tần T.ử Hành bực bội đá tên đó một cái:"Giả vờ cái gì, đứng dậy."
"Được rồi, xem thử có chuyện gì." Tề Phi kéo Tần T.ử Hành ra, ngồi xổm xuống định kiểm tra xem người đó rốt cuộc bị làm sao. Ngay khoảnh khắc đó, lại có thêm mười mấy người phun ra m.á.u tươi, sau đó "bịch" một tiếng ngã xuống đất, trong đó còn có cả hai viên cảnh sát.
"Tiểu Tề, đừng chạm vào hắn." Đội trưởng đội đột kích vội vàng tiến lên nắm lấy tay Tề Phi, vẻ mặt căng thẳng nói:"Chiều nay bệnh viện đã tiếp nhận rất nhiều bệnh nhân nôn ra m.á.u kiểu này. Phía bệnh viện đã chẩn đoán những người này mắc bệnh cúm, đợt cúm lần này đặc biệt nghiêm trọng, hiện tại đã có rất nhiều người c.h.ế.t. Bệnh viện đặc biệt dặn dò, không được chạm vào họ để tránh bị lây nhiễm."
Tề Phi vội vàng rụt tay lại:"Nghiêm trọng vậy sao?"
Đội trưởng đội đột kích nhìn mười mấy người đang ngã dưới đất xung quanh, nghiêm túc gật đầu:"Quả thực rất nghiêm trọng, trước tiên đưa những người khác đi, chỗ này để bệnh viện đến xử lý."
Bốn người Tề Phi đều nhìn về phía Đường Nặc nãy giờ vẫn không lên tiếng. Đường Nặc gật đầu, họ mới tản ra chuẩn bị đưa những người không sao ra ngoài.
Thế nhưng không ai ngờ tới, đúng lúc này, hai t.h.i t.h.ể bị b.ắ.n c.h.ế.t trên mặt đất lại từ từ bò dậy.
"Á!" Trong nhà xưởng vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết, tất cả mọi người đều nhìn sang.
Một gã đàn ông đầu đầy m.á.u me đang ôm c.h.ặ.t một gã đàn ông bị còng tay từ phía sau, điên cuồng c.ắ.n xé cổ của người đó.
Máu tươi đỏ ch.ót, tiếng nhai nuốt sột soạt khiến những người xung quanh đều sững sờ.
"Á!" Lại một tiếng hét t.h.ả.m nữa vang lên, chân của một tên tội phạm khác bị một kẻ đã c.h.ế.t trước đó tóm lấy, đang bị gặm nhấm rôm rốp.
"Cứu người." Đường Nặc hét lớn một tiếng, lập tức lao tới. Những người khác cũng phản ứng lại, cùng nhau xông lên. Bọn họ ôm lấy đầu kẻ đó, hoặc dùng nắm đ.ấ.m tấn công, cố gắng ngăn cản hắn tiếp tục ăn thịt người. Thế nhưng mặc cho bọn họ làm gì, thứ đó vẫn mặc kệ tất cả mà c.ắ.n xé.
Mà lúc này, mười mấy người đang co giật trên mặt đất cũng ngừng co giật, từ từ bò dậy đi về phía những người xung quanh.
Khung cảnh trong nháy mắt trở nên hỗn loạn. Trong lúc Đường Nặc đang ngăn cản những kẻ đó tấn công người khác, anh bị một kẻ đột nhiên lao tới c.ắ.n phập một cái vào cánh tay. Máu tươi lập tức đầm đìa, một miếng thịt bị c.ắ.n đứt lìa một cách tàn nhẫn.