Gần trưa ngày hôm sau Lý Hiểu Mẫn và Tưởng Minh Nguyệt đi đến Chiến đội Liệp Ưng.
Lúc hai người bước vào cửa mọi người đang đan lưới lớn.
Mộ Trừng nhìn thấy hai người lập tức đứng dậy tháo găng tay trên tay ra:"Dì Lý, chị dâu sao hai người lại qua đây."
Lý Hiểu Mẫn cười chỉ chỉ vào trong nhà:"Trừng Nhi, chúng ta vào nhà nói chuyện."
"Vâng." Mộ Trừng dẫn hai người đi vào, cô rót trà cho hai người.
Lý Hiểu Mẫn có chút sốt ruột hỏi:"Trừng Nhi, cháu và Tiểu Nặc có phải là vì chúng ta mà cãi nhau rồi không, hôm qua cháu nói muốn ở lại Chiến đội Liệp Ưng vài ngày, tối qua Tiểu Nặc cũng không về nhà nữa."
"Dì Lý, chúng cháu..."
Không đợi Mộ Trừng nói tiếp, Lý Hiểu Mẫn lại tiếp tục nói:"Chú Đường của cháu nói với dì rồi, dì biết Tiểu Nặc quả thật không xuất hiện vấn đề gì, Trừng Nhi sau này dì sẽ không bao giờ nhắc lại vấn đề này nữa, cháu về ở được không? Nhìn thấy hai đứa như vậy, trong lòng dì khó chịu."
Mộ Trừng lên tiếng giải thích:"Dì Lý, dì nghĩ nhiều rồi cháu và A Nặc không có cãi nhau, vì vài ngày nữa chúng cháu phải ra khỏi căn cứ làm nhiệm vụ, nhiệm vụ này cần dùng đến lưới lớn đan, cho nên cháu mới ở lại bên này cùng mọi người tăng ca thêm giờ làm gấp, còn A Nặc tối qua anh ấy không về nhà là vì anh ấy đến bên này ở rồi."
Lý Hiểu Mẫn có chút không tin, lại hỏi một câu:"Tối qua nó ở lại bên này?"
"Vâng!" Mộ Trừng gật gật đầu.
Lý Hiểu Mẫn cũng gật gật đầu, lại hỏi:"Cháu và Tiểu Nặc thật sự không sao chứ?"
"Thật sự không có ạ." Mộ Trừng đi đến bên cạnh Lý Hiểu Mẫn ngồi xuống:"Dì Lý, dì yên tâm đi, tình cảm trước kia của cháu và A Nặc rất ổn định, hai chúng cháu cũng sẽ không vì dỗi nhau mà tách ra, không để ý đến đối phương đâu."
Nghe Mộ Trừng nói như vậy, Lý Hiểu Mẫn hoàn toàn yên tâm rồi.
Đợi hai người trò chuyện xong, Tưởng Minh Nguyệt cười tủm tỉm hỏi:"Trừng Nhi, khi nào chúng ta ra khỏi căn cứ?"
Xong rồi cô quên mất Tưởng Minh Nguyệt rồi.
Vị chị dâu này của cô một lòng muốn đi theo cô rời khỏi căn cứ, vừa nãy mình nói như vậy, chị dâu chắc chắn sẽ bám lấy cô, bắt cô dẫn chị ấy ra ngoài.
Mộ Trừng trong lòng buồn bực, nhưng ngoài mặt vẫn cười tủm tỉm nói:"Thời gian vẫn chưa định xong, phải đợi lưới lớn của chúng em làm xong mới có thể xác định được."
Tưởng Minh Nguyệt cũng không truy hỏi, chỉ cười nói:"Được, vậy lúc em ra ngoài, thông báo cho chị một tiếng nhé."
Chị dâu, chị không thể như vậy được.
Mộ Trừng trong lòng buồn bực, nhưng lại không thể từ chối, chỉ có thể cười gật gật đầu.
Biết hai người không cãi nhau, mà Mộ Trừng còn phải bận rộn đan lưới lớn này, Lý Hiểu Mẫn cũng không làm phiền cô nữa, đứng dậy cáo từ.
Tưởng Minh Nguyệt nói muốn ở lại giúp đỡ, liền không rời đi.
Tiễn Lý Hiểu Mẫn đi, Tưởng Minh Nguyệt bưng một cái ghế đẩu ngồi xuống bên cạnh Mộ Trừng:"Trừng Nhi, cái này phải làm thế nào, em dạy chị trước đi."
Mộ Trừng rất bất đắc dĩ:"Chị dâu, những dây thép này rất thô, hơn nữa cần sức lực rất lớn mới có thể làm được."
"Bọn họ đều có thể làm được, chị cũng có thể làm được." Tưởng Minh Nguyệt cầm lấy dây thép, đáng thương nói:"Trừng Nhi em cứ dạy chị đi! Chị biết trong mắt mọi người chị chính là một đại tiểu thư cái gì cũng không biết làm, thật ra chị quả thật chính là như vậy, ở nhà bố mẹ cái gì cũng không cho chị làm, ngay cả lúc học đại học, đều có người chuyên môn hầu hạ."
Nói đến đây Tưởng Minh Nguyệt dừng một chút lại mới tiếp tục nói:"Vì từ nhỏ đến lớn đều sống như vậy, chị cũng quen với cuộc sống như vậy rồi, nhưng sau mạt thế mọi thứ liền thay đổi, chị bắt đầu có cảm giác nguy cơ, bắt đầu sợ hãi."
"Chị thường xuyên nghĩ nếu chị không quen biết chồng chị, nếu không phải vì địa vị của bố chị, người như chị vĩnh viễn đều không thể có được tình yêu đích thực, cũng không có cách nào sống sót trong mạt thế, hoặc chỉ có thể giống như những người phụ nữ kia bán rẻ thân xác của mình để lấy lòng đàn ông, sống không ra người ngợm không ra ngợm."
"Nhưng mà, thế sự vô thường sau này sẽ biến thành cái gì, bất kỳ ai trong chúng ta đều không biết, bố chị có thể tiếp tục ngồi ở vị trí hiện tại hay không, chồng chị sau này có thể trở thành người thừa kế của bố chị hay không, đều là chúng ta không thể dự đoán, không thể phần trăm phần trăm xác định được."
"Chị không muốn đợi đến lúc cả nhà chúng ta cái gì cũng không còn, chỉ có thể chạy trốn, chị lại một chút bận rộn cũng không giúp được, hơn nữa còn phải trở thành gánh nặng của mọi người."
------------