Xe tải chạy trên đường hơn hai tiếng đồng hồ, phía trước xuất hiện một trạm kiểm soát. Cạnh trạm kiểm soát là một căn nhà cấp bốn màu trắng, trước cửa căn nhà, hai con tang thi đang cố gắng vượt qua thanh chắn nâng hạ, lao về phía chiếc xe tải đã dừng lại bên ngoài.
Quần áo trên người chúng đã mục nát, nhưng vẫn có thể nhìn ra một số mảnh vải màu xanh quân đội. Hai con tang thi này là quân nhân.
Nhìn thấy hai con tang thi này, biểu cảm trên mặt Đường Nặc và Tô T.ử Ngộ càng thêm nặng nề.
Mộ Trừng ngẩng đầu nhìn lên trên, xuyên qua ánh đèn xe yếu ớt có thể thấy trên đỉnh đầu là một vùng cây cối rậm rạp. Nhờ có những tán cây rậm rạp này che chắn, chim biến dị có lẽ sẽ không đột ngột xuất hiện tấn công bọn họ.
Ba người cùng nhảy xuống xe, Mộ Trừng đi đầu xông tới giải quyết hai con tang thi. Đây là quân nhân, Mộ Trừng biết Tô T.ử Ngộ và Đường Nặc sẽ không nỡ ra tay, nên để cô giải quyết thì hơn.
Nhưng cô đã nhầm, nhìn thấy chiến hữu của mình biến thành tang thi, bất luận là Đường Nặc hay Tô T.ử Ngộ đều sẽ không nương tay. Bọn họ sẽ không cho phép chiến hữu của mình sống dở c.h.ế.t dở, hơn nữa còn ra ngoài làm hại những người dân mà trước đây họ luôn bảo vệ.
Giải quyết xong hai con tang thi, ba người cùng bước vào căn nhà cấp bốn. Trong nhà ngoại trừ một chiếc bàn viết, hai chiếc ghế gỗ, một chiếc giường khung sắt, một chiếc điện thoại bàn thì không còn vật gì khác.
Từ trạm kiểm soát đi ra, bọn họ mở thanh chắn nâng hạ, quay lại xe tiếp tục tiến về phía trước. Sau khi tiến vào khu quân sự, là một con dốc rất dài và cao, xe tải chạy lên có chút khó khăn.
Lái lên con dốc, bọn họ men theo đường núi, dọc đường đều là dốc xuống.
Mộ Trừng nắm lấy tay cầm trên nóc xe, ổn định thân hình, có chút buồn bực nói:"Xưởng quân sự sao lại xây ở cái nơi thế này." Hết lên dốc lại xuống dốc, đồ đạc bên trong làm sao vận chuyển ra ngoài?
Đường Nặc giải thích:"Để che mắt người đời, trong mắt người ngoài nơi này chỉ đóng quân một đội bộ đội bình thường, đồ đạc trong xưởng quân sự được vận chuyển ra ngoài bằng một con đường khác."
Cô biết ngay mà!
Cái nơi leo dốc lội đèo thế này, làm sao vận chuyển vật tư ra ngoài được.
Đường Nặc nhìn lướt qua bản đồ, lại nhìn máy theo dõi:"Chim biến dị chắc là gần đây rồi."
Lái thêm khoảng nửa tiếng nữa, từ xa đã có thể nhìn thấy doanh trại quân đội.
Tô T.ử Ngộ dừng xe, ba người nhảy xuống xe, những người phía sau biết sắp đến nơi cũng đều nhảy xuống. Mộ Trừng cầm ống nhòm bắt đầu quan sát tình hình doanh trại.
Trên bức tường bao quanh doanh trại còn được đắp thêm một bức tường đất cao hai mét. Ở giữa bức tường là một cánh cửa sắt lớn màu đen tuyền, trên đó có vài vết m.á.u loang lổ. Mặt đất ngoài cửa cũng vương vãi một ít vết m.á.u, nhưng không có t.h.i t.h.ể hay tang thi.
Bên trong cổng lớn có một tòa tháp rất cao, trên tháp không có người, cũng không có tang thi, chỉ dựng ba khẩu s.ú.n.g máy rất lớn.
Đường Nặc đột nhiên kích động nói:"Người bên trong vẫn còn sống."
Mộ Trừng bỏ ống nhòm xuống nhìn Đường Nặc, đám người Tô T.ử Ngộ cũng đều nhìn về phía Đường Nặc.
Đường Nặc cầm ống nhòm chỉ vào tòa tháp cao:"Thiết bị camera giám sát trên tháp cao vẫn đang xoay, điều này chứng tỏ vẫn có người đang thao tác nó, hơn nữa trong doanh trại chắc chắn vẫn còn điện."
Tiêu Vân Sướng lên tiếng:"Vậy chúng ta có phải đều nằm trong tầm giám sát của bọn họ không? Nếu bọn họ tưởng chúng ta là kẻ xấu nào đó, nổ s.ú.n.g b.ắ.n chúng ta thì sao?"
Tô T.ử Ngộ lên tiếng:"Sẽ không đâu, bên trong đều là những quân nhân được huấn luyện bài bản, bọn họ sẽ không dễ dàng nổ s.ú.n.g. Nhưng sau khi cảnh cáo mà chúng ta vẫn cố tình xông vào, bọn họ tất nhiên sẽ nổ s.ú.n.g."
Đường Dã chỉ vào khẩu s.ú.n.g máy ở giữa nói:"Đó không phải là s.ú.n.g máy bình thường, đó là một khẩu pháo máy mini. Đạn pháo nạp vào trông to xấp xỉ viên đạn bình thường, nhưng uy lực không thua kém gì tên lửa, đại pháo. Bọn họ ngay cả loại v.ũ k.h.í này cũng mang ra rồi, chắc chắn là gặp rắc rối lớn."
"Chim biến dị ở ngay ngọn núi đối diện." Mộ Trừng chỉ vào ngọn núi lớn đối diện doanh trại:"Thứ đe dọa bọn họ chắc chắn là chim biến dị, thứ khiến bọn họ không thể rời khỏi đây cũng là chim biến dị."
Đường Nặc bỏ ống nhòm xuống lên tiếng:"Trừng Nhi, đưa đèn pin cho anh."
Mộ Trừng lập tức đưa đèn pin cho Đường Nặc.
Đường Nặc cầm đèn pin bật lên hướng về phía camera, bật rồi tắt, thời gian mỗi lần bật không giống nhau, nhưng dường như lại có một quy luật nào đó.