Khai Cục Mạt Thế Với Trùm Cuối Thi Vương

Chương 507: Hôn Lễ Bị Người Ta Phá Đám

Hôn lễ của Tô T.ử Ngộ và Âu Dương Tư Tư diễn ra trong sự bận rộn. Khách mời lần này đến vẫn rất đông, những người ở vị trí cao đều có con mắt rất tinh tường. Sự kiện khu vui chơi lần này, về cơ bản đều do Tô gia điều tra xử lý, hơn nữa Tô T.ử Ngộ lần này còn lập công lớn, ai cũng biết Tô gia e rằng sắp phất lên rồi.

Sau khi hôn lễ bắt đầu, đến phần dâng trà, người dẫn chương trình vừa nói mời ba vị trưởng bối lên sân khấu, bên ngoài liền có sáu người bước vào.

Tất cả mọi người nghi hoặc nhìn những người này, trong đó có bốn người sải bước lên sân khấu.

Nhìn thấy họ, sắc mặt Âu Dương Tư Tư trở nên rất khó coi.

Một người trong số đó cười nói:"Tiểu Tô, cậu có chút không phúc hậu rồi, dâng trà cho trưởng bối, cha mẹ của Tư Tư nhà chúng ta tuy không còn, nhưng hai người bác vẫn còn đây, sao có thể chỉ mời ba vị trưởng bối lên được."

Tô T.ử Ngộ chưa từng gặp các trưởng bối khác của Âu Dương gia, nhưng đã nghe vợ mình kể lại, hai người bác này đã vứt bỏ Âu Dương Tư Tư và ông nội như thế nào, thế nên đối với hai người này anh cũng sẽ không khách sáo.

Tất nhiên anh không phải là kẻ bốc đồng, sẽ không chạy đến cãi vã ầm ĩ với người ta:"Tư Tư, em còn có bác sao? Sao anh không biết, ông nội không phải nói bọn họ đã qua đời trên đường đi rồi sao?"

Tô T.ử Ngộ cười tủm tỉm nhìn Âu Dương Tư Tư. Từ ánh mắt của anh, Âu Dương Tư Tư nhìn ra được điều gì đó, thế là lên tiếng nói:"Em chỉ có hai người bác, nhưng trên đường đến Căn cứ Thủ Đô, hai người bác cùng người nhà đều đã qua đời rồi."

Bị nói thẳng vào mặt là đã c.h.ế.t, tất cả người của Âu Dương gia đều nổi giận. Lão nhị nhà Âu Dương chỉ vào Âu Dương Tư Tư lớn tiếng quát mắng:"Âu Dương Tư Tư, mày nói cái gì?"

Vợ ba nhà Âu Dương cũng chỉ vào Âu Dương Tư Tư c.h.ử.i ầm lên:"Cái đồ lỗ vốn này, mày lại dám nguyền rủa bọn tao."

Con gái của lão nhị nhà Âu Dương ở nhà vốn đã ngang ngược vô lối, ngày thường đối với Âu Dương Tư Tư cũng đủ kiểu mỉa mai, nghe Âu Dương Tư Tư nói vậy cũng lập tức nhảy lên sân khấu chỉ vào Âu Dương Tư Tư đ.á.n.h c.h.ử.i:"Con tiện nhân, mày muốn c.h.ế.t có phải không, dám nguyền rủa bọn tao như vậy, mày sống..."

Chị họ của Âu Dương Tư Tư còn chưa nói dứt lời, một cây kim băng đã phóng ra, găm thẳng vào vai cô ta.

"Á!" Cô ta ôm vai trừng mắt nhìn Tô T.ử Ngộ:"Mày dám đ.á.n.h tao."

"Tôi không đ.á.n.h phụ nữ, nhưng kẻ nào dám bất kính với vợ tôi, tôi cũng không cần phải coi cô ta là phụ nữ nữa."

Tô T.ử Ngộ ném lại câu này, lớn tiếng nói:"Người đâu, đuổi những kẻ phá đám này ra ngoài."

Vài tên lính lập tức bước tới.

Lão đại nhà Âu Dương cũng lên tiếng hét lên:"Mày dám, Tô T.ử Ngộ, bọn tao đều là trưởng bối của Tư Tư, mày dám đối xử với bọn tao như vậy?"

Tô T.ử Ngộ nhìn về phía Âu Dương Sùng Minh đang ngồi dưới đài chưa kịp lên sân khấu, lên tiếng hỏi:"Ông nội, ông có quen biết những người này không?"

"Không quen." Âu Dương Sùng Minh không chút do dự đáp lại một câu. Từ câu đầu tiên Tô T.ử Ngộ nói, ông đã hiểu được dụng ý của anh.

Hôm nay nếu thừa nhận hai thằng ranh con này là con trai ông, hôm nay cho dù không tiếp nhận bọn chúng, sau này bọn chúng cũng sẽ nghĩ đủ mọi cách ép Tô gia phải bảo vệ cho bọn chúng, thậm chí mượn danh nghĩa của Tô gia để làm càn bên ngoài.

Hai thằng ranh con này tuy là con trai ông, trong lòng ông cũng sẽ có chút không đành lòng, nhưng so ra thì vị trí của Tư Tư trong lòng ông quan trọng hơn. Bởi vì không có Tư Tư, ông sống sót còn khó, cho nên để sau này Tư Tư không khó xử, không tự trách, ông tuyệt đối sẽ không thừa nhận hai thằng ranh con này là con trai ông nữa.

Âu Dương Sùng Minh vừa mở miệng, đám người Âu Dương gia đều sững sờ. Vợ của lão đại nhà Âu Dương phản ứng nhanh nhất, bà ta "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, lê lết đến trước mặt Âu Dương Sùng Minh khóc rống lên:"Bố ơi! Bố bị làm sao vậy, sao ngay cả chúng con bố cũng không nhận nữa."

Vợ lão nhị cũng phản ứng lại, gục xuống đất khóc lóc bò tới ôm lấy chân Âu Dương Sùng Minh gào khóc:"Bố, có phải Tô gia bọn họ không muốn nhận chúng con, cho nên ép bố không được nhận mặt chúng con không."

"Ông nội, ông thật sự không cần chúng cháu nữa sao?"

"Ông nội, lúc trước sau khi chúng ta thất lạc, cháu luôn rất lo lắng cho ông, bây giờ vất vả lắm mới tìm được ông và Tư Tư, chúng cháu còn đang nghĩ sẽ đón ông qua để báo hiếu, sao ông có thể nhẫn tâm không nhận chúng cháu."

Chương 507: Hôn Lễ Bị Người Ta Phá Đám - Khai Cục Mạt Thế Với Trùm Cuối Thi Vương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia