Tất nhiên nhóm người bọn họ khác với những người bên ngoài, bọn họ đã quen với việc sinh tồn trong nghịch cảnh, cũng quen với việc bất cứ lúc nào cũng có thể nhanh ch.óng điều chỉnh tốt cảm xúc của mình.
Tề Phi cười híp mắt vỗ vỗ Vương Hân Đồng đang mang vẻ mặt lo âu:"Đi nào, Tiểu Đồng, anh dẫn mọi người đi tham quan chiếc xe chúng ta đã cải tạo."
Vương Hân Đồng hoàn hồn, mỉm cười gật đầu:"Được thôi!"
Thế là hai người đứng dậy bước đến trước xe.
Chiếc xe mà nhóm Tần T.ử Hành cải tạo là một chiếc Lincoln Navigator bản dài màu đen. Chiếc xe này nhìn từ bên ngoài rất cao cấp, sang trọng, hơn nữa lại đủ dài, đủ lớn.
"Xem nội thất đi, bọn anh đã tốn không ít tâm tư để cải tạo đấy." Đường Lỗi cũng cười ha hả bước tới mở cửa xe.
Nhìn thấy nội thất, mắt Vương Hân Đồng sáng rực lên, nhịn không được lẩm bẩm:"Nhìn từ bên ngoài thì cao cấp sang trọng, bước vào trong lại có cảm giác như hàng nhái vậy."
Chiếc xe này nguyên bản hẳn là có ba hàng ghế, tất cả ghế đều là ghế da cao cấp, mà giữa ba hàng ghế da đều có bệ tỳ tay trung tâm bọc da. Kết quả bây giờ hai hàng ghế phía sau, bệ tỳ tay trung tâm đều bị tháo bỏ, thay bằng ghế băng dài.
Mặc dù cũng là ghế da, mặc dù nhìn cũng là đồ tốt, nhưng nhìn thế nào cũng thấy không hợp với chiếc SUV cao cấp này.
"Hợp hay không không quan trọng, quan trọng nhất là chỗ ngồi đủ nhiều, ngồi thoải mái. Tám người chúng ta chỉ cần đi một chiếc xe là đủ rồi, hơn nữa phía sau còn có không gian rất lớn có thể để được không ít đồ." Tề Phi cười ha hả nói một câu, lại ấn một cái dưới gầm ghế.
Ghế tự động trượt, hạ phẳng, hai hàng ghế phía sau lập tức biến thành một chiếc giường lớn.
Hai mắt Vương Hân Đồng sáng lên:"Thao tác này, đỉnh thật!"
Haha! Đúng vậy, hợp hay không không sao, chỉ c.ầ.n s.au này không phải chen chúc chịu khổ trong xe, thì còn quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Tề Phi cười ha hả nói:"Đỉnh chứ! Đây đều là do Tiểu Lỗi thiết kế đấy."
Vương Hân Đồng không có hứng thú với việc những chỗ khác của xe được cải tạo thế nào, chỉ vô cùng hứng thú với việc ghế biến thành giường. Cô ấy bám lấy Tề Phi hỏi:"Anh Lỗi thực sự chỉ là lính thôi sao, sao anh ấy giỏi thế, lại có thể cải tạo chiếc xe này thành xe RV."
Tề Phi cười đáp:"Cậu ấy là lính, nhưng là nhân tài xuất sắc mà lão đại đào góc tường từ Học viện Kỹ thuật Cơ khí về đấy."
Vương Hân Đồng bừng tỉnh đại ngộ:"Thảo nào giỏi thế."
Cứ như vậy, bầu không khí giữa nhóm người lại được khôi phục. Mọi người cũng không suy nghĩ nhiều nữa, trò chuyện một lúc, lại ăn chút bánh quy, rồi ai nấy tự đi ngủ.
*
Trong đêm, Mộ Trừng cảm thấy có người kéo mình. Cô mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy Tiểu Cửu đang đứng bên cạnh. Trên người Tiểu Cửu ướt sũng, nhìn là biết vừa dầm mưa bên ngoài về.
Sắc mặt Mộ Trừng biến đổi. Trước đó chỉ lo cho Đường Nặc, hoàn toàn không để ý đến Tiểu Cửu, lúc này nhìn thấy Tiểu Cửu mới nhớ ra hai ngày nay Tiểu Cửu đều không xuất hiện, tên nhóc này hai ngày nay rất có thể đều dầm mưa bên ngoài.
Cô không biết Tiểu Cửu sau khi dầm mưa có bị biến dị giống như những động vật khác hay không, nhưng để Tiểu Cửu không xảy ra chuyện, Mộ Trừng lập tức chui ra khỏi chăn, muốn ra tay đưa Tiểu Cửu vào không gian.
Tiểu Cửu né tránh cô, c.ắ.n lấy ống tay áo của cô, kéo cô ra ngoài.
Theo kinh nghiệm trước đây, Tiểu Cửu muốn đưa cô đi đâu đó.
Mộ Trừng vỗ vỗ đầu Tiểu Cửu:"Buông ra trước đã, tao dậy ngay đây."
Tiểu Cửu buông Mộ Trừng ra, ngoan ngoãn ngồi sang một bên.
Mộ Trừng rón rén chui ra khỏi chăn, khoác áo khoác vào. Tiểu Cửu chạy đến trước cửa sổ phía sau phòng sửa xe, Mộ Trừng cũng đành đi theo. Bên ngoài loáng thoáng có thể nghe thấy một số âm thanh, cô đẩy cửa sổ ra một chút, lờ mờ có thể nhìn thấy hai người đang đứng sát tường.
------------