Đêm ngủ, nàng ôm ngài c.h.ặ.t cứng làm con chặn lưng, khiến vị Thiếu Chủ cao quý suýt chút nữa vì nghẹt thở mà tán loạn nguyên thần.
Ngày ngồi học, nàng lấy đầu ngài ra làm cục chặn giấy, làm dính mực Tàu lem luốc khắp mặt ngài.
Trời nắng gắt, nàng quăng ngài ra xó bếp gác cổng đuổi chuột.
Mỗi lần ngài định bộc phát âm khí để hù cho nàng sợ, nàng lại vô tư ôm ngài vào lòng vì... "hút hơi mát thích quá".
Cái sự vô tư đến mức vô tình của nàng khiến Giang Khuyết vừa tức, vừa bất lực, lại vừa... thương.
Đến khi nguyên thần hồi phục hoàn toàn, ngài buộc phải rút về Âm Phủ để bế quan tiếp nhận vương vị.
Trong suốt tám năm bế quan, ngài luôn tự hỏi:
Liệu nàng có nhận ra hình nhân cốt đen đó chính là vị hôn phu của mình?
Liệu nàng có nhớ đến hơi mát mà ngài đã tỏa ra nâng niu giấc ngủ cho nàng mỗi đêm?
Thế rồi, ngày kế vị rực rỡ đến.
Lẽ ra ngài sẽ hạ giáng kiệu hoa tám người khiêng, rước nàng xuống Phong Đô làm Minh Hậu.
Nhưng cái sự tự ái ngầm của một đấng nam nhi cao quý lại nổi lên.
Ngài muốn thử lòng nàng.
Ngài muốn xem nếu không có cuộc liên hôn ép buộc này, liệu trong lòng nàng có chút vương vấn nào với ngài hay không.
Ngài cố tình để Vô Thường Sứ mang trát hủy hôn lên cõi dương, kèm theo túi vàng mã đền bù siêu khủng.
Ngài đinh ninh nàng sẽ hốt hoảng, sẽ tiếc nuối, sẽ tìm cách dò hỏi về vị Minh Vương cao ngạo này.
Kết quả thì sao?
Nàng cầm tiền đi mua nhà năm mẫu!
Nàng dẫn cả họ đi ăn ngon mặc đẹp!
Nàng thong dong ngồi nhâm nhi trà hoa cúc và ăn bánh đậu xanh bên cửa sổ!
Hoàn toàn không có một tẹo luyến tiếc nào!
"Chủ nhân..."
Vô Thường Sứ quỳ dưới sàn, run rẩy ngẩng đầu lên hỏi khẽ:
"Hay là... thuộc hạ lại lên cõi dương, đòi lại túi vàng mã đó ạ?"
"Đòi cái gì mà đòi?!"
Giang Khuyết lườm Vô Thường Sứ một cái muốn cháy mặt.
"Bản Vương xuất ra sính lễ đền bù, có đâu lại đi đòi lại? Truyền ra ngoài còn gì là uy danh của Phong Đô?"
Ngài đứng dậy, vạt áo xích phục tung bay tạo thành một luồng quỷ khí lấp lánh như ngàn vì sao đêm.
Đôi mắt dài hẹp chớp nhẹ, hiện lên một nụ cười vừa ma mị vừa cay đắng:
"Lạc Dao... nàng giỏi lắm."
"Nàng tưởng nhận tiền của Bản Vương rồi là có thể êm xuôi sống đời nhàn hạ sao?"
"Hủy hôn rồi... thì Bản Vương lại tự đi theo đuổi nàng!"
"Để xem lần này, nàng còn giả vờ không biết ta là ai nữa hay không!"
04.
Hội chợ Âm Dương lớn nhất năm, còn gọi là Hội Mạn Đà La, được tổ chức ngay ranh giới giữa hai cõi.
Đây là nơi giới âm dương sư, đạo sĩ và cả những phàm nhân giàu có quy tụ về để trao đổi pháp bảo, mua bán linh vật.
Cầm trong tay khối tài sản khổng lồ vừa hoán đổi, ta đương nhiên không thể bỏ qua một sự kiện náo nhiệt như thế này.
Ta diện một bộ váy lụa màu xanh trúc nhã nhặn, thong dong dạo bước qua các gian hàng tỏa ngát hương trầm.
Không khí xung quanh nhộn nhịp vô cùng, đèn l.ồ.ng đỏ treo cao suốt hàng dặm.
Đang tung tăng ngắm nghía mấy viên ngọc trừ tà, phía sau ta đột nhiên vang lên giọng nói chua lè của một người quen.
"Ô kìa, đây chẳng phải là Lạc Dao, đứa con gái xui xẻo của dòng họ Lạc sao?"
Ta quay đầu lại, hóa ra là Lâm Tuyền, tiểu thư nhà giàu cùng làng, kẻ từ nhỏ đã luôn đố kỵ với ta.
Đi bên cạnh cô ta là một gã đạo sĩ mặc áo đạo bào màu vàng kim, tay cầm quạt giấy, mặt vênh lên tận trời.
Lâm Tuyền liếc nhìn vết bớt đen trên cổ tay ta, cười nhếch môi đầy khinh bỉ.
"Mọi người ra mà xem nè!"
"Đứa con gái bị Âm Phủ gạt phắt đi, vừa bị Tân Minh Vương phát trát hủy hôn đuổi về kia kìa!"
"Mất mặt chưa chứ, bị cả cõi Âm vứt bỏ mà vẫn còn mặt dầy đến Hội Mạn Đà La này xun xoe?"
Mấy đạo sĩ và khách mua hàng xung quanh lập tức xúm lại, chỉ trỏ bàn tán.
Gã đạo sĩ đi cùng Lâm Tuyền khè quạt ra, giả vờ thở dài thán khí:
"Tiểu thư nói đúng lắm."
"Trên người cô ta toàn là t.ử khí bị ruồng bỏ."
"Kẻ mang số mệnh xui xẻo thế này mà bước vào hội chợ, chỉ làm ô uế linh khí nơi đây mà thôi!"
Lâm Tuyền nghe vậy thì khoái chí, khoanh tay đứng nhìn ta bằng nửa con mắt, chờ đợi cảnh ta ngượng ngùng khóc lóc bỏ chạy.
Nhưng cô ta nhầm to rồi.
Ta nhai nốt miếng kẹo hồ lô ngọt lịm, thản nhiên liếc nhìn gã đạo sĩ dỏm kia một cái.
"Ủa, gã đạo sĩ này, ông xem phong thủy bằng mắt hay bằng ngón chân vậy?"
"Ngươi... ngươi nói cái gì?!" Gã đạo sĩ tức đến nghẹn lời.
"Ta nói ông mắt mù đó!"
Ta bĩu môi, tiến lại gần một bước.
"Minh Vương hủy hôn là do ngài ấy thấy ta quá ngầu, không muốn gông cổ ta dưới Âm Phủ."
"Còn ông, đạo hạnh thì chẳng có bao nhiêu, trên trán lại đen thui một mảng, rõ ràng là sắp gặp hạn nặng đến nơi mà còn ở đây nheo nhẽo!"
Dân tình xung quanh bắt đầu xì xào, có người còn bật cười thành tiếng trước sự đốp chát không kiêng nể của ta.
Gã đạo sĩ dỏm tức xì khói lên đầu, giơ tay chỉ thẳng vào mặt ta:
"Đồ phàm nhân xấc xược!"
"Hôm nay ta phải thay cõi Âm dạy dỗ lại cái loại bị vứt bỏ như ngươi!"
Gã vừa định vận linh lực trong tay để ra chiêu uy h.i.ế.p ta, thì...
Đột nhiên!
Bầu trời quang đãng của cõi dương trong một chớp mắt chuyển sang màu tím sẫm.
Toàn bộ đèn l.ồ.ng trong hội chợ đồng loạt dập tắt.
Gió lạnh gầm hú xé rách không gian, quỷ khí cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ từ trên tầng mây cao.
Nhiệt độ không khí tụt xuống đến mức những người xung quanh run cầm cập, hơi thở đóng thành băng tuyết ngay lập tức.
"Á... Á..."
Gã đạo sĩ dỏm biến sắc, linh lực trong tay gã vừa nén lại đã bị một lực lượng vô hình nghiền nát thành mây khói.