Mùng Bảy tháng Giêng âm lịch, vùng Đông Bắc lạnh đến cắt da cắt thịt. Hơi thở phả ra ngoài trời lập tức hóa thành từng làn sương trắng, thậm chí còn đọng thành một lớp sương mỏng trên hàng mày khóe mắt. Bảy, tám giờ sáng là lúc màn đêm còn chưa tan, trời vẫn chưa hửng, cũng là khoảng thời gian lạnh nhất trong ngày. Nhưng hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của năm mới, rất nhiều người trẻ về quê ăn Tết đều chọn khởi hành quay lại thành phố vào thời điểm này. Bến xe chật kín người, trong sảnh bán vé từng hàng người xếp dài nối đuôi nhau.
Giang Thiến Hề kéo vali bước ra khỏi bến xe. Tối qua cô tụ tập với bạn bè, uống quá chén nên sáng nay lỡ chuyến. Vào đúng cao điểm xuân vận thế này, vé các khung giờ sau gần như không còn hy vọng mua được.
May mà quanh bến xe thường có xe tư nhân nhận chở khách. Giá vừa rẻ hơn vé trong bến một chút, lại tiện, nên những ai lỡ chuyến hoặc muốn tiết kiệm tiền thường chọn đi loại xe này.
Hồi còn học đại học ở thành phố B, để tiết kiệm vài chục tệ tiền xe, Giang Thiến Hề cũng thường xuyên đi xe dù. Nhưng từ khi quen Cố Trì, anh nhất quyết không cho cô ngồi loại xe này nữa, lúc nào cũng bảo xe dù không an toàn. Có lần cô ham rẻ lén đi, bị anh cằn nhằn suốt mấy ngày liền.
Sau khi Cố Trì tốt nghiệp thạc sĩ, hai người lập tức đăng ký kết hôn. Vội đến mức chưa kịp tổ chức hôn lễ đã đi lĩnh giấy chứng nhận, cứ như sợ chậm một bước là đối phương sẽ chạy mất. Họ là cặp đôi cùng nhau đi từ đồng phục học sinh đến váy cưới, tình cảm trước giờ vẫn luôn rất mặn nồng. Bình thường chỉ hận không thể dính lấy nhau cả ngày. Nếu không phải phòng thí nghiệm của Cố Trì thật sự không thể vắng người, chắc chắn anh đã cùng cô về quê ăn Tết rồi.
Nghĩ đến cuộc điện thoại tối qua, khi Cố Trì liên tục giục cô mau trở về, lòng Giang Thiến Hề ngọt ngào đến khó tả. Chắc chắn anh đang nhớ cô lắm.
Cô vừa kéo vali chưa ra khỏi sảnh bán vé, bất ngờ bị một tài xế xe tư nhân gọi lại.
"Em gái, đi thành phố B không? Tám mươi tệ một người."
Giang Thiến Hề quan sát người đàn ông trước mặt. Anh ta chừng hơn ba mươi tuổi, gương mặt ngay ngắn, nhìn cũng không giống người xấu.
"Bao giờ xe chạy?"
"Lên xe là đi luôn."
Người đàn ông vừa nói vừa vẫy tay dẫn cô về phía bãi đỗ.
Giang Thiến Hề do dự. Cô sợ đi xe dù rồi bị Cố Trì biết sẽ lại bị anh mắng. Nhưng cô cũng nhớ anh đến cồn cào.
Thấy cô chần chừ, tài xế lập tức hạ giá: "Bảy mươi lăm tệ! Giảm cho em năm tệ luôn!"
"Được!"
Giang Thiến Hề gật đầu đồng ý. Dù sao về đến nhà cô không nói, Cố Trì làm sao biết cô đi xe gì chứ?
Cô kéo vali lặng lẽ đi theo người tài xế, không nói thêm lời nào.
Đến nơi, trước mặt là một chiếc xe khách cỡ nhỏ màu đen. Giang Thiến Hề đưa mắt nhìn vào trong, thấy xe đã ngồi quá nửa chỗ. Ai nấy đều mặc áo bông dày cộm, co ro vì giá rét.
Cô bước nhanh lên xe, chọn chỗ ngồi ở hàng đầu vì sợ say. Chỗ này nằm ngay phía sau ghế lái. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy trên gương chiếu hậu treo một khung ảnh pha lê nhỏ, bên trong là bức ảnh của một cậu bé. Có lẽ là con trai của tài xế. Cậu bé có khuôn mặt mũi bầu bĩnh, khỏe khoắn, trông vô cùng đáng yêu.
Để tiết kiệm xăng, tài xế đến cả điều hòa trên xe cũng không bật. Vừa lên xe, Giang Thiến Hề đã cảm thấy hơi lạnh phả vào người, cả khoang xe chẳng khác nào một hầm băng.
Ngồi yên vị tại chỗ, cô lấy điện thoại ra định báo với Cố Trì. Vừa nhìn màn hình, Giang Thiến Hề mới phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ đều là của anh. Chắc lúc nãy trong bến xe quá ồn nên cô không nghe thấy.
Cô bấm phím gọi nhanh số 1, gọi lại cho anh. Chuông reo đến bảy, tám tiếng mà vẫn không có người bắt máy.
Giang Thiến Hề nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ sáng. Đoán rằng Cố Trì chắc đang lên lớp hoặc ở trong phòng thí nghiệm nên đành cúp máy, chuyển sang nhắn tin:
【Ông xã, chắc khoảng bốn, năm giờ chiều là em về đến nhà. Tối nay em muốn ăn KFC, một bánh burger gà nướng New Orleans, hai phần cánh gà, thêm bốn cái bánh tart trứng nữa nhé. Yêu anh! Hôn một cái! Hôn hai cái! Hôn ba cái! Hôn thật nhiều thật nhiều cái!】
Nhắn xong tin, khuôn mặt Giang Thiến Hề ngập tràn vẻ hạnh phúc. Cô chỉ ước gì bây giờ có thể về đến nhà thật nhanh để ôm lấy Cố Trì mà hôn tới tấp.
Chỉ cần nghĩ đến Cố Trì nhã nhặn, tuấn tú, cuốn hút, hai má cô đã nóng bừng, tim đập loạn nhịp, cả người tê dại vì rung động.
Thứ tình cảm ấy đã khắc sâu tận xương tủy.
Giang Thiến Hề luôn cảm thấy đời này mình có thể theo đuổi được Cố Trì từ thời đại học, nhất định là vì kiếp trước đã tích rất nhiều rất nhiều phúc đức.
Xe bắt đầu lăn bánh, điều hòa cũng được bật lên. Những ngón tay và bắp chân đã tê cóng của Giang Thiến Hề cuối cùng cũng dần ấm lại.
Cô nhắm mắt, định tranh thủ chợp mắt một lát. Nghĩ đến lúc về đến nhà sẽ được ăn đôi cánh gà nóng hổi thơm phức, miệng lại bất giác nuốt nước miếng.
Cố Trì không thích cô ăn mấy món đồ ăn nhanh này. Sau khi kết hôn, anh luôn bảo hai vợ chồng tự nấu cơm ở nhà. Thế nhưng cả hai đều chẳng biết nấu ăn.
Lúc đầu, Giang Thiến Hề cứ bám lấy Cố Trì bắt anh vào bếp. Nhưng Cố Trì lại sống lành mạnh như một ông cụ non, nấu ăn không bỏ bột ngọt, không cho nhiều muối, không bỏ ớt, không cho nước tương, đến cả dầu ăn cũng dùng rất ít. Món nào món nấy nhạt nhẽo đến mức khó nuốt.
Giang Thiến Hề cố chịu được nửa tháng, sau đó thật sự không trụ nổi, cuối cùng đành tự mình xuống bếp.
Có những lúc nhìn nụ cười đầy vẻ gian xảo của Cố Trì, cô còn nghi ngờ người này cố tình làm vậy.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài và đôi mắt đẹp vô tội của anh, cô lại chẳng nỡ vạch trần chút mưu mẹo ấy.
Thôi, cực một chút cũng được. Chồng là do chính mình theo đuổi về, còn biết làm sao nữa? Chỉ có thể cưng chiều anh thôi.
Mơ màng nghĩ ngợi như vậy, hơi men tối qua vẫn chưa tan hết. Chiếc xe vừa xóc vài cái, Giang Thiến Hề đã nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ. Cô hoàn toàn không hay biết chiếc điện thoại trong túi đã cạn sạch pin, tự động tắt nguồn.
Càng không biết rằng người tài xế xe dù này cực kỳ keo kiệt. Để tiết kiệm phí cao tốc, anh ta cố tình chạy đường làng đường huyện. Quãng đường vốn chỉ mất tám tiếng, vậy mà đối phương ì ạch lái suốt mười tiếng vẫn còn ở giữa đường.
Chiếc xe lần lượt đi qua mấy đường hầm.
Trong đó có một đường hầm dài đến lạ thường.
Ánh đèn bên trong vô cùng kỳ quái, rực rỡ đủ mọi màu sắc, khiến người ta hoa cả mắt. Dường như ngay cả mặt đường và vách hầm cũng đang méo mó, vặn vẹo vào nhau.
Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ xe vang lên một tiếng rít ch.ói tai, lập tức đ.á.n.h thức Giang Thiến Hề khỏi giấc ngủ.
Vừa mở mắt, cảm giác đầu tiên của cô là một áp lực khủng khiếp từ bốn phương tám hướng đè ép lên toàn thân, khiến màng nhĩ ong ong như sắp nổ tung.
Sau một luồng sáng ch.ói lòa cùng tiếng gầm rền chấn động, toàn bộ hành khách trên xe đều bị chấn ngất. Ngay cả người tài xế cũng mất ý thức, gục thẳng lên vô-lăng.
Trong luồng sáng méo mó ấy, chiếc xe khách cỡ nhỏ giống hệt một con thuyền giữa cơn sóng dữ. Khi thì bị kéo lao vùn vụt về phía trước, khi thì lật nhào rồi trôi ngược trở lại.
Tấm ảnh pha lê của cậu bé treo trên gương chiếu hậu cũng theo từng cú lắc dữ dội của chiếc xe mà không ngừng đung đưa…
Cùng với một luồng sáng dữ dội quét qua, chiếc xe khách cỡ nhỏ đột ngột lao vọt về phía trước. Tựa như bị b.ắ.n văng khỏi một vòng xoáy ánh sáng kỳ dị, chiếc xe phóng thẳng ra khỏi đường hầm. Bánh xe trượt điên cuồng mấy vòng trên mặt đường, cuối cùng đ.â.m sầm vào dải lan can bên vệ đường.
Sau cú va chạm dữ dội, thân xe bốc lên từng làn khói.
Chẳng mấy chốc, người dân xung quanh đã ùn ùn kéo đến.
"Có t.a.i n.ạ.n giao thông rồi!"
"Mau báo cảnh sát!"
"A lô, 110 phải không? Ở đây xảy ra t.a.i n.ạ.n xe, ngay ngoài đường hầm ××. Là xe khách cỡ nhỏ, trên xe có rất nhiều người!"
"Trên xe còn có cả trẻ con nữa!"
"Cảnh sát đến rồi! Cảnh sát đến rồi!"
Chẳng bao lâu sau, cảnh sát phong tỏa toàn bộ khu vực. Chiếc xe khách cùng toàn bộ hành khách nhanh ch.óng được xe cứu thương đưa đến bệnh viện.
Trong khi đó, trên mạng đã dậy sóng.
Có người chứng kiến hiện trường chụp ảnh chiếc xe rồi đăng lên mạng. Chẳng bao lâu sau, cư dân mạng đã đào lại được thông tin, chiếc xe khách này vốn đã biến mất một cách bí ẩn từ hơn hai mươi năm trước. Mười chín hành khách cùng một tài xế trên xe cũng mất tích không dấu vết. Vụ án này từng được xếp vào một trong mười vụ mất tích bí ẩn lớn nhất cả nước suốt hơn hai mươi năm qua.
Năm ấy, thành phố B còn từng thành lập tổ chuyên án để truy tìm chiếc xe và những người mất tích, nhưng cuối cùng vẫn không thu được bất cứ manh mối nào.
Có người suy đoán chủ chiếc xe dù này là một kẻ buôn người, cũng có người cho rằng chiếc xe đã gặp t.a.i n.ạ.n ở một nơi nào đó.
Thế nhưng, bất kể chân tướng ra sao, nó đã biến mất hơn hai mươi năm, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện!
Rốt cuộc chiếc xe này đã trải qua chuyện gì?
Bí ẩn ấy lập tức khiến hàng loạt cơ quan truyền thông đổ xô kéo đến. Phóng viên túc trực trước cổng đồn cảnh sát, ai nấy đều muốn giành được thông tin đầu tiên.
Thế nhưng, mặc cho bên ngoài náo động đến đâu, hơn chục người trên xe lúc này đều ngơ ngác như vừa biết được một sự thật không thể tưởng tượng nổi.
Quãng đường vốn chỉ mất tám tiếng, hóa ra không phải vì gã tài xế tham tiền cố tình đi đường vòng nên thành mười tiếng...
Mà là anh ta đã lái suốt hai mươi mốt năm!
Xe đã chạy thẳng từ năm 2000 đến tận năm 2021!