1
Khi chiếc Lexus đó dừng lại trước mặt, tôi lập tức quay đầu bỏ chạy.
Chạy không thoát, tôi bị mấy gã mặc vest đen chặn ngay đầu hẻm, đè nghiến xuống đất.
Cửa xe mở ra, một đôi giày da mới cóng bước tới trước mặt tôi.
Ống quần phẳng phiu, vẫn còn giữ nguyên nếp gấp mới tinh.
Chủ nhân của nó trông vô cùng tươm tất.
Giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông không nhanh không chậm vang lên từ trên cao.
"Bùi Đông?"
Tôi phá sản chưa bao lâu, người tìm đến tôi nhiều đếm không xuể.
Không phải tới tìm báo thù thì cũng là đòi nợ.
Dù sao thì cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
Tôi chẳng dám nhận, mặt không đổi sắc nói dối: "Đại ca, anh nhận nhầm người rồi, tôi không phải là Bùi Đông."
"Nhận nhầm sao?"
Hắn ngồi xổm xuống, đôi găng tay da lướt qua trước mặt tôi.
Da đầu chợt nhói lên, tôi bị hắn túm tóc giật ngược ra sau, đụng ngay phải một đôi mắt phẳng lặng và lạnh lẽo.
"Tôi là Chu Vân Sinh, anh từng gặp tôi rồi."
"Nhớ không?"
Nhìn thấy mặt Chu Vân Sinh, tim tôi lạnh đi một nửa.
Hai tháng trước, chính cái thằng ranh này đã xông vào biệt thự của tôi, bế Chúc Thính Phong đi mất.
Nửa năm trước, ba mẹ nhà họ Chúc bị tố cáo phải vào tù, tài sản bị niêm phong, đứa con trai duy nhất – tiểu thiếu gia Chúc Thính Phong phải lưu lạc đầu đường xó chợ.
Tôi đã thèm khát tiểu thiếu gia nhà họ Chúc từ lâu, dưới sự che mờ của sắc d.ụ.c, tôi nửa dỗ dành nửa lừa gạt đưa cậu ta về nhà.
Tiểu thiếu gia mỗi ngày đều hỏi tôi làm cách nào để cứu ba mẹ cậu ta, còn tôi mỗi ngày chỉ quan tâm đến việc làm sao để đưa cậu ta lên giường.
Chúc Thính Phong không hề ngốc, sau khi nhìn thấu tâm tư của tôi thì muốn bỏ trốn, thà c.h.ế.t chứ không chịu khuất phục, kết quả bị tôi dùng xích sắt trói trong phòng ngủ để "dạy dỗ" suốt một tháng trời.
Trơ mắt nhìn miếng thịt đã dâng đến tận miệng lại bị Chu Vân Sinh phá đám cướp mất.
Lúc Chu Vân Sinh dẫn người xông vào biệt thự, tôi đã cởi sạch sành sanh, quần còn chưa kịp mặc đã bị hắn tung một cước đá bay.
Nhìn Chúc Thính Phong thương tích đầy mình trên giường, hai mắt hắn đỏ ngầu.
Tôi vừa mới lồm cồm bò dậy từ dưới đất đã lại bị hắn đá thêm một phát, gãy luôn hai cái xương sườn.
Nếu lúc đó không có Chúc Thính Phong can ngăn, với cái tư thế kia của Chu Vân Sinh thì chắc hắn đã đá c.h.ế.t tôi rồi.
Thế nên bây giờ cứ hễ nhìn thấy thằng ôn con này là xương sườn tôi lại nhức nhối.
"Nhớ ra chưa?"
Bàn tay túm tóc tôi của Chu Vân Sinh siết c.h.ặ.t thêm một chút, hắn bình thản nói: "Một tháng trước, tôi bị người ta chặn đ.á.n.h ở hẻm Bắc, anh đoán xem ai là kẻ chủ mưu?"
Là tôi.
Chu Vân Sinh cướp mất Chúc Thính Phong, còn đ.á.n.h tôi một trận, tôi nuốt không trôi cục tức này nên liều mạng tìm cách gây khó dễ cho hắn.
Sau khi phá sản, tôi chẳng còn tư cách gì để đấu với Chu Vân Sinh nữa.
Nhìn hắn và Chúc Thính Phong thành đôi thành cặp, tôi vừa chua xót vừa căm hận, bị sự ghen tuông làm cho mờ mắt nên đã giở chút thủ đoạn bẩn thỉu.
Tôi tìm một đám lưu manh, muốn chúng nó tẩn cho Chu Vân Sinh một trận.
Đáng tiếc là đám phế vật đó quá vô dụng, không những để Chu Vân Sinh chạy thoát, bản thân còn bị đ.á.n.h bầm dập, cuối cùng lại còn khai luôn tôi ra.
Đúng là xui xẻo đến tận mạng.
Giọng nói lạnh nhạt của Chu Vân Sinh vang lên từ trên đỉnh đầu: "Tôi còn chưa nghĩ ra cách xử lý anh thế nào, may nhờ Bùi tổng đây cung cấp ý tưởng cho tôi."
Chu Vân Sinh vứt tôi ra, đứng dậy, bình thản ra lệnh cho đàn em: "Lột sạch đi, để Bùi tiên sinh sướng một chút."
Hắn còn chu đáo dặn dò thêm một câu.
"Cẩn thận chút, đừng để chảy m.á.u."
Mấy gã vệ sĩ nhận lệnh, đè c.h.ặ.t lấy tôi, bắt đầu xé rách quần áo trên người tôi.
Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng, trở nên trống rỗng trắng toát.
Mẹ kiếp, sáu thằng đàn ông to cao lực lưỡng, nếu bọn nó cùng lên thật thì chẳng phải tôi sẽ bị chơi nát bét sao?
Tôi thực sự sợ rồi.
Vừa giãy giụa, tôi vừa van xin: "Chu tổng, tôi biết sai rồi, tôi không bao giờ dám nữa..."
Chiếc áo phông không giữ nổi, bị xé rách tả tơi.
Tôi liều mạng che chắn cho cái quần.
Chu Vân Sinh quay lưng về phía tôi, đứng sang một bên châm t.h.u.ố.c, hoàn toàn thờ ơ.
Tôi vật lộn mồ hôi nhễ nhại: "Anh Chu, anh tha cho tôi đi, kiếp sau tôi xin làm trâu làm ngựa cho anh... Tôi sẽ lên chùa cầu phúc cho anh sống lâu trăm tuổi, sau này tôi nhất định sẽ làm người t.ử tế, thật đấy, anh Chu..."
Chu Vân Sinh b.úng tàn t.h.u.ố.c, không mặn không nhạt nói: "Bịt miệng anh ta lại."
Đệch!
Thằng khốn này sao lại mềm mỏng cỡ nào cũng không lay chuyển thế?!
Mắt thấy quần cũng sắp bị lột ra, tôi trần truồng bị đè nghiến xuống đất, một gã to con cầm mảnh vải rách chuẩn bị nhét vào miệng tôi.