Món nợ này, sớm muộn gì tôi cũng phải tính sổ với hắn.
Đợi ông đây phất lên rồi, ông nhất định sẽ cho thằng ranh đó nếm thử mùi vị bị người ta đè ra chơi đùa là như thế nào.
Lúc tôi về đến nhà đã là rạng sáng, trời vẫn còn đen kịt, vừa bước tới cửa tôi đã lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.
Khi tôi kịp phản ứng lại, một mũi d.a.o sắc nhọn đã kề sát vào thắt lưng.
Hơi thở của kẻ lạ mặt phả vào bên sườn cổ tôi, gã cố tình đè thấp giọng nói: "Mở cửa."
Tôi l.i.ế.m đôi môi khô nẻ, nhẩm tính lướt qua một lượt những kẻ mình từng đắc tội trong lòng, cuối cùng phát hiện ra mình đắc tội với nhiều người quá, thật sự chẳng đoán nổi đây là ai.
Mũi d.a.o lại dí tới trước một chút, giọng nói của gã u ám thêm vài phần: "Mở cửa, nếu không tao đ.â.m c.h.ế.t mày."
"Đang mở đây, gấp gáp cái gì?"
Chìa khóa vừa vặn, ngay khoảnh khắc cửa mở ra, tôi liền nhảy tọt vào phòng, đá mạnh một cước ra sau. Vết thương ở giữa hai chân bị xé rách khiến tôi đau đến mức nhe răng trợn mắt, sức lực trên chân cũng bay biến đi mất mấy phần.
Cú đá chẳng những không dội kẻ địch ra mà ngược lại còn chọc giận tên côn đồ.
Bị gã xông vào quăng mạnh lên tường, công tắc điện bị tôi va phải lật lên, ánh sáng trắng lóa đ.â.m thẳng vào mắt khiến mắt tôi cay xè.
Tôi nhíu mày, đăm đăm nhìn tên côn đồ đang hung hăng áp sát tới.
Một bộ quần áo đen thui, đội nón và đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt rất đẹp.
Sự căm hận đặc quánh trong ánh mắt đó dẫu cố kìm nén cũng chẳng giấu nổi.
Giây phút chạm phải đôi mắt ấy, tôi đã biết ngay gã là ai.
Kẻ hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi đếm trên đầu ngón tay, người có đôi mắt đẹp nhường này lại càng hiếm.
Kết hợp cả hai thứ lại, chỉ có thể là Chúc Thính Phong.
Cậu ta hận cái gì chứ?
Tôi còn chưa hận thì thôi.
Ông đây bỏ ra bao nhiêu tâm tư công sức đưa cậu ta về nhà, dốc hết ruột gan hầu hạ cưng chiều, kết quả chốt hạ còn chưa kịp thực hiện đã bị người ta cướp mất tiêu.
Đi thì đi thôi cũng đành chịu, mấu chốt là cái đồ khốn này còn quay lại c.ắ.n ngược tôi một miếng.
Việc tôi có thể phá sản nhanh như vậy, ngoài thủ đoạn tàn nhẫn của Chu Vân Sinh ra, Chúc Thính Phong cũng góp công không nhỏ.
Khoảng thời gian tôi cưng chiều Chúc Thính Phong như cục cưng ấy, chẳng có chuyện gì là giấu giếm cậu ta.
Nhà họ Chúc sụp đổ, dự án Khu Đại Loan mà công ty tôi nhận thầu bị buộc phải đình chỉ, kéo theo muôn vàn rắc rối. Chút lỗ hổng đó, Chúc Thính Phong biết rõ như lòng bàn tay, thế nên ra tay phát nào là c.h.ế.t phát đấy.
Giờ nghĩ lại mới thấy hối hận, lẽ ra ngay từ đầu không nên xót xa cho cậu ta làm gì, mặc xác cậu ta có bằng lòng hay không, cứ đè ra chơi trước rồi tính sau.
Còn hơn là để đến bây giờ, mất cả chì lẫn chài.
Chúc Thính Phong không biết đang chăm chăm nhìn cái gì trên cổ tôi, cậu ta đột nhiên vung tay, lưỡi d.a.o xẹt một đường từ cổ áo tôi kéo xuống, chiếc áo cộc tay mà Chu Vân Sinh bố thí cho tôi chính thức nát bấy.
Cơ thể t.h.ả.m hại của tôi hoàn toàn trần trụi dưới ánh nhìn mãnh liệt của Chúc Thính Phong.
Dấu tay, dấu răng, chồng chéo loang lổ.
Nỗi hận thù trong mắt Chúc Thính Phong càng thêm sục sôi, kéo theo nhịp thở cũng dồn dập hơn vài phần.
Cậu ta hung hăng bóp cổ tôi, kích động vặn vẹo: "Không có đàn ông là anh không sống nổi đúng không?"
"Bùi Đông, sao anh lại bẩn thỉu đến thế! Tại sao anh lại dơ bẩn như vậy?!"
"Anh đi c.h.ế.t đi! C.h.ế.t đi!"
Sức lực của cậu ta ngày càng điên cuồng, tôi bị bóp cổ đến mức không thở nổi, bản năng sinh tồn bùng nổ, tôi siết lấy cổ tay Chúc Thính Phong, tụ sức tung một cước thật mạnh vào vùng bụng dưới của cậu ta.
Đạp được người ra xong, tôi không dám thở thêm phút nào, lập tức bồi thêm một cú đá nữa, nhào lên đè bẹp cậu ta xuống sàn, xách ngược cổ áo mắng c.h.ử.i: "Chê ông đây dơ bẩn à? Cậu sạch sẽ lắm sao? Từ trên xuống dưới chỗ đéo nào cũng bị ông đùa nghịch qua rồi, cậu thử nói xem cậu trong sạch ở cái điểm nào?"
"Không phải cái lúc cậu vừa ẹo hông vừa năn nỉ tôi hôn cậu sao? Hả?"
"Ngậm mồm!" Chúc Thính Phong bị đ.â.m trúng chỗ hiểm, hai mắt vằn đỏ: "Lúc trước nếu không phải tại anh đút t.h.u.ố.c tôi, làm sao tôi có thể cầu xin cái thứ dơ bẩn như anh?!"
"Tôi hận anh thấu xương, Bùi Đông, tôi hận c.h.ế.t anh!"
Ngày trước Chúc Thính Phong quá cứng đầu, hết lời ngon ngọt dỗ dành cũng không ưng, người đã bị xích c.h.ặ.t trên giường rồi mà mồm mép vẫn còn gân cổ lên c.h.ử.i rủa tôi.
Tính tình tôi vốn nóng nảy, bụng dạ lại hẹp hòi.
Cậu ta c.h.ử.i đến mức khiến tôi nổi điên, tôi liền dùng t.h.u.ố.c hành hạ cậu ta mấy ngày liền.
Mấy hôm đó Chúc Thính Phong ngoan ngoãn đến lạ kì, không chống đỡ nổi tác dụng của t.h.u.ố.c, cậu ta liền khóc lóc cầu xin tôi chạm vào cậu ta.
Nếu không phải sợ cậu ta tỉnh táo lại sẽ tự t.ử, lúc đó tôi đã xơi tái cậu ta luôn rồi.