Tôi là quỷ, lại còn là một đại lão quỷ xuyên đến từ một cuốn tiểu thuyết nam tần đang hot điên đảo.

Thế nhưng hiện tại, tôi chỉ có thể loanh quanh bên cạnh người đàn ông có chút duyên nợ với mình này, phạm vi cách xa không quá năm mét.

Dĩ nhiên là anh ta không nhìn thấy tôi rồi, dù sao thân phận của tôi cũng đâu phải tầm thường.

Nhưng tôi đường đường là đại lão Quỷ giới, sao có thể chịu uất ức ở xó xỉnh này, suốt ngày bám đuôi sau m.ô.n.g một gã đàn ông thô kệch chứ?

1.

Thật phiền phức.

Nếu không phải nể tình tôi là nhân vật do chính tay anh ta tạo ra, tôi đã sớm dùng một tay bóp c.h.ế.t anh ta cho rảnh nợ.

Giang sơn của ông đây mới vừa đ.á.n.h hạ, ngai vàng còn chưa ngồi ấm chỗ đã xuyên đến nơi này. Lại còn mối tình đầu mà tôi mong đợi bấy lâu mới vừa chớm nở chút hy vọng, đùng một cái tan thành mây khói, rơi vào hoàn cảnh này thử hỏi ai mà vui cho nổi?

Tôi lười đi bộ nên chọn cách bay lơ lửng từ phía sofa qua. Khi đứng bên cạnh anh ta, tôi phải ngước cổ lên mới nhìn rõ được khuôn mặt kia: "Mẹ kiếp, quá đáng thật đấy, bản thân thì cao ráo thế này, sao lại viết ông đây chỉ có một mét bảy mươi tám?"

Tôi tức tối thổi một luồng khí lạnh vào tai anh ta.

Văn Từ Cố rùng mình một cái, chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương từ đỉnh đầu xộc thẳng xuống tận tứ chi bách hài, khiến anh ta run bần bật.

Người đàn ông với gương mặt điển trai khẽ nhíu mày. Mấy ngày nay, anh cứ thấy trong nhà lành lạnh thế nào ấy. Dù có bật điều hòa đến mức nóng chảy mồ hôi thì vẫn cảm nhận được cái rét mướt len lỏi vào tận xương tủy. Vì thế, anh đã đặt mua một chiếc máy hút ẩm trên mạng. Hôm nay hàng đã được giao đến, lát nữa phải dùng thử xem có hiệu quả không.

Văn Từ Cố ngồi xuống ăn sáng, tiện tay xử lý vài văn bản công việc.

Còn tôi thì vẫn diện một cây đồ đen, khoanh chân ngồi ngay trên nửa cái bàn ăn còn lại, vòng tay trước n.g.ự.c, bề trên nhìn xuống người đàn ông này.

Anh ta hoàn toàn không biết trên bàn ăn của mình đang có một con quỷ ngự trị, một con quỷ đẹp trai ngời ngời, uy phong lẫm liệt.

"Xoảng" một tiếng. Ly sữa của Văn Từ Cố bỗng nhiên như tự có linh tính, va sầm vào chiếc đĩa ăn. Ngay sau đó, dòng sữa bên trong chao đảo dữ dội theo độ lắc của chiếc ly, tưởng chừng như sắp tràn ra ngoài đến nơi thì đột ngột dừng lại, vững vàng bình lặng như cũ.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như thể ngưng đọng.

Kỳ quái, thật sự quá kỳ quái.

Văn Từ Cố đang ngậm miếng bánh sandwich, hơi ngơ ngác nhìn cái ly và chiếc đĩa vừa va vào nhau. Vẻ mặt anh trông vẫn rất bình tĩnh. Nhưng trong lòng đã bắt đầu dâng lên cảm giác ớn lạnh, da mặt cứng đờ.

Chẳng là anh vừa viết xong chương cuối cho một cuốn tiểu thuyết mạng thuộc thể loại vô hạn lưu trinh thám, bối cảnh chính là truyện ma quỷ thời hiện đại. Lúc này đây, cảnh tượng quái dị trước mắt khiến tim Văn Từ Cố thắt lại một nhịp. Đôi chân mày anh khẽ nhíu lại, hầu như không thể nhận ra.

Không đúng, chắc chắn là phải có nguyên lý Khoa học nào đó, chiếc ly đang yên đang lành sao lại tự động được?

Ban ngày ban mặt, phòng ốc lại ngập tràn ánh sáng, bốn bề đều sáng sủa, không đến mức có thứ gì dơ bẩn quấy phá. Dù dạo gần đây trong nhà quả thực có nhiều điểm bất thường, nhưng lúc này, Văn Từ Cố vẫn lựa chọn ngó lơ giống như mấy ngày trước.

Sau một thoáng giật mình, Văn Từ Cố nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, không thèm để tâm nữa mà cầm ly lên săm soi kỹ lưỡng, thậm chí còn lắc lắc phần sữa bên trong.

Anh đứng dậy, lấy một chiếc bát thủy tinh rồi rót sữa vào đó, hoàn toàn không phát hiện điều gì kỳ lạ. Chẳng lẽ là do cái ly?

Biết đâu chất liệu của chiếc ly này, kết hợp với yếu tố nhiệt độ gì đó đã khiến nó đột ngột bị trơn trượt?

Ngoại trừ lý do này, Văn Từ Cố thực sự không nghĩ ra cách giải thích nào hợp lý hơn. Nghĩ vậy, anh trút được gánh nặng trong lòng.

Tuy rằng cái nguyên lý này nghe có vẻ vô cùng mơ hồ, bản thân anh cũng chưa thông suốt lắm, nhưng dù sao thì vẫn đỡ hơn là do ma làm đúng không?

Nhìn anh ta đứng tần ngần suy nghĩ trước bệ bếp, tôi dứt khoát cầm miếng bánh sandwich anh ta vừa c.ắ.n dở lên, ngoác miệng ngoạm một miếng thật to.

Tôi ăn nè.

Ồ! Vị cũng được đấy chứ?

Tôi lại ăn tiếp.

Ăn được hai miếng, thấy anh ta chuẩn bị quay người lại, tôi liền vội vàng đặt miếng sandwich về chỗ cũ.

Hai bên má tôi phồng lên căng tròn, nhìn một cái là biết vừa ngoạm một miếng lớn cỡ nào. Nhưng rất tiếc, tên này chẳng nhìn thấy tôi đâu. Ha ha ha ha, tôi đắc ý cười lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo.

Văn Từ Cố quay lại, vốn đã không còn để tâm đến chuyện vặt vãnh vừa rồi nữa. Dù sao anh cũng là một người cao to lại chăm tập thể hình, cho dù có quỷ thật thì bản thân chắc cũng tự đối phó được đôi ba phần.

Thế nhưng, khi nhìn vào đĩa ăn, miếng bánh sandwich ban đầu được cắt thành hình tam giác và mới chỉ bị c.ắ.n một cái, giờ đây cả ba góc đều xuất hiện những vết khuyết lớn.

Anh ta lại rơi vào im lặng.

Nhưng biểu cảm trên mặt vẫn tỏ ra vô cùng bình thản, anh ta chuẩn bị thay quần áo để ra ngoài đi dạo cho thoáng đãng, hít thở không khí và sưởi nắng.

Chương 1 - Khi “lão Quỷ” Trong Sách Đến Gõ Cửa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia