Bộ quần áo mặc trên người lúc xuyên không tới đây đã bẩn. Tôi mở tủ đồ, lật tới lật lui mãi mới cũng chỉ tìm được một chiếc áo sơ mi trắng có kích cỡ nhỏ nhất. Vậy mà nó vẫn rộng thênh thang, vạt áo dài che khuất cả m.ô.n.g tôi.
Tôi còn tìm thêm một chiếc quần lót ở tít hàng cuối cùng ra mặc, chắc là lâu lắm rồi anh chưa đụng đến nó.
"Rộng quá..." Tôi lầm bầm. Cái quần lỏng lẻo đến mức gần như chực chờ tụt khỏi hông tôi. Đó là chưa kể đến khoảng trống dùng để "chứa đồ" ở đằng trước nữa.
Alpha ở thế giới này đều đáng sợ đến vậy à sao? Tôi khẽ rùng mình, chẳng dám tưởng tượng cảnh Omega và Alpha kết hợp với nhau thì sẽ đau đớn đến nhường nào.
Tối đến, anh lại trở về, trên người mang theo vết thương mới, chỉ có điều lần này chỗ bị thương lại nằm ở trước n.g.ự.c. Tôi lặng lẽ trèo lên giường, áp sát ở cự ly gần bằng không với vùng da trước n.g.ự.c anh. Cơ thể anh tỏa ra hơi nóng rực, ch.óp mũi tôi còn ngửi được mùi rỉ sét phảng phất từ da thịt, tựa như mùi m.á.u tươi, rất thơm.
Ngày thứ ba, vết thương của anh nằm ở vùng bụng dưới. Tôi thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không mảy may suy nghĩ nhiều.
Thế nhưng sang đến ngày thứ tư, vết thương của anh lại chễm chệ nằm ở... giữa hai chân!
Tôi thật sự sốc. Ngày nào cái gã này cũng ra ngoài đ.á.n.h lộn hay sao vậy? Tại sao trên người cứ xuất hiện mấy vết thương lạ lùng thế này? Mà hơn nữa, có người bình thường nào đ.á.n.h nhau lại nhắm ngay vào chỗ hiểm đó cơ chứ!?
Tôi đứng đơ người đực mặt ra đó, luống cuống không biết phải làm sao.
Cả phút đồng hồ trôi qua, tôi và "nó" vẫn cứ trố mắt nhìn nhau. Nhất là khi trên đó vẫn đang không ngừng rỉ ra... mùi pheromone hòa lẫn cùng hương m.á.u tươi nồng đậm bao trùm cả căn phòng ngủ, không ngừng khiêu khích từng dây thần kinh của tôi.
Máu của anh quả thật rất ngon, nhưng cái vị trí bị thương này thật sự quá sức ngượng ngùng đi. Ai... ai đời lại bị thương ở chỗ đó chứ... Nhưng nếu hôm nay không "ăn", tôi lại phải chịu đói cả ngày mất.
Tôi xoa xoa cái bụng xẹp lép, hai luồng tư tưởng trong đầu tôi bắt đầu đ.á.n.h nhau dữ dội.
Đúng lúc tôi còn đang chần chừ do dự, người tưởng như đang "ngủ say" kia bỗng từ từ mở mắt: "Hôm nay em không ăn à?"
4
Tôi trượt chân ngã phịch xuống đất, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Thậm chí đến lúc anh bước xuống giường để đỡ tôi dậy, cả người tôi vẫn còn đang run lẩy bẩy.
Tôi lắp bắp: "Anh... anh biết cả rồi sao?"
Anh nhướng mày: "Biết cái gì cơ? Biết chuyện em lén theo tôi về nhà, nửa đêm trèo lên giường tôi, hay chuyện em lén mặc quần áo và cả đồ lót của tôi?"
Tôi đứng sững sờ, hóa đá ngay tại chỗ. Hóa ra anh đã biết tỏng mọi chuyện ngay từ đầu.
Tôi vội vàng cúi gập người xin lỗi: "Tôi xin lỗi, thực sự xin lỗi anh." Sau đó, tôi thành thật giải thích cho anh lý do tại sao mình lại làm như vậy.
Anh bước đến bên quầy bar rót một ly vang đỏ. Dưới ánh đèn mờ ảo, trông anh chẳng khác nào một vị Công tước quyền cao chức trọng của gia tộc ma cà rồng, vừa cao ngạo, tao nhã, lại vô cùng điềm tĩnh và tự chủ.
Qua cuộc trò chuyện, tôi cũng biết được tên của anh : Tịch Thần Dịch.
"Nói vậy là, em là một ma cà rồng xuyên không tới đây? Bám theo tôi chỉ vì m.á.u của tôi uống rất ngon?"
"Vâng vâng." Tôi gật đầu lia lịa, lại sợ anh hiểu lầm nên vội vàng bào chữa: "Nhưng tôi cũng không ăn bám không công đâu, ban ngày tôi còn dọn dẹp phòng ốc giúp anh mà."
"Hừm." Tịch Thần Dịch đột nhiên bật cười khẽ, hỏi ngược lại tôi: "Bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười chín tuổi."
Ở thời đại này, hai mươi tuổi mới được coi là tuổi trưởng thành.
Tịch Thần Dịch có vẻ như đang nghiến răng: "Chậc, hóa ra vẫn chỉ là một con ma cà rồng nhỏ chưa vị thành niên. Có biết cách kiểm soát pheromone không?"
Tôi ngơ ngác lắc đầu: "Pheromone cũng có thể kiểm soát được sao?"
Tịch Thần Dịch bất lực đưa tay day trán: "Kể từ cái ngày em bắt đầu bám theo tôi, pheromone của em đã bay tứ tung khắp nơi rồi. Cả căn phòng này hiện giờ toàn là mùi pheromone của em đấy. Tô Đường, tôi cũng là một Alpha trưởng thành bình thường mà thôi."
5
Bữa tối đêm qua, Tịch Thần Dịch đã tự cứa rách ngón tay mình cho tôi hút m.á.u. Có điều, ngón tay anh chẳng hề yên phận chút nào, cứ cố tình trêu chọc, khuấy đảo loạn xạ trong miệng tôi.
Sáng sớm hôm sau, anh đưa tôi đi làm thủ tục đăng ký hộ khẩu, giúp tôi trở thành công dân hợp pháp của Liên bang. Sau đó, anh lại đưa tôi đi mua sắm rất nhiều quần áo, hầu hết đều do đích thân anh lựa chọn cẩn thận.
Đến lúc mua đồ lót, anh tìm chuẩn xác kích cỡ vừa vặn với tôi, rồi bâng quơ buông một câu: "Lần sau đừng mặc trộm đồ của tôi nữa. Kích cỡ quá lớn, em mặc không vừa đâu."
Mấy cô nhân viên bán hàng đứng cạnh nghe vậy thì cười không khép được miệng, trêu chọc: "Chồng cậu cưng chiều cậu ghê."
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y thành đ.ấ.m, chỉ hận không thể cho anh ăn ngay hai đ.ấ.m. Chuyện tế nhị như vậy, sao anh có thể mặt tỉnh bơ mà thốt ra cơ chứ? Tôi không cần thể diện chắc?
Mà nói cho cùng, kích cỡ hồi trước của tôi cũng đâu có nhỏ! Chẳng qua là do xuyên vào cơ thể Omega này nên nó mới teo lại thế thôi!
Cuối cùng, anh còn đăng ký cho tôi vào học tại một trường đại học nằm cách nhà không xa.
Thông qua mạng Internet, tôi cũng đã tìm hiểu được thân phận thật sự của anh là Thượng tướng Liên bang. Không chỉ sở hữu mức độ pheromone cấp cao nhất, mà ngay cả tinh thần lực của anh cũng mạnh mẽ đến mức khó tin. Số lượng Omega xếp hàng theo đuổi anh có thể nối dài từ Liên bang sang tận Đế quốc.
"Bảo sao ngày nào, trên người anh cũng chi chít vết thương." Tôi khẽ lầm bầm.
Quả không hổ danh là Thượng tướng Liên bang, đúng là một người đàn ông tốt bụng. Biết rõ tôi là kẻ xuyên không tới đây, anh vẫn cất công đi làm hộ khẩu đàng hoàng cho tôi, dẫu rằng hai đứa không nằm chung trên một cuốn sổ.
"Này, lại đang mải ngắm Tịch Thần Dịch đấy à? Bỏ ý định đi, anh không phải là người mà chúng ta có thể với tới được đâu." Cậu bạn cùng bàn liếc nhìn màn hình điện thoại của tôi, bĩu môi nói.