Tôi đành nói:

“Sau khi anh làm việc xong thì gửi địa chỉ cho em. Em sẽ đến tìm anh.”

“Nhất định phải đến.”

Anh do dự một lúc rồi cuối cùng cũng nhượng bộ.

“Được.”

“Không được đi cùng người khác.”

“Biết rồi.”

Đi đến cửa thang máy.

Anh lại quay đầu, xuyên qua đám đông nhìn về phía tôi.

“Tạ Tễ Thu, nếu em dám lừa anh... em c.h..ế.t chắc.”

“...”

7

Đợi cả đoàn người rầm rộ rời đi.

Phó Sâm bỗng cười khổ, khẽ nói:

“Tễ Thu... anh hối hận vì đã đưa em đến Bắc Thành.”

Anh biết.

Ngay trong khoảnh khắc này.

Ánh sáng mà anh luôn cố nắm giữ...

Đã hoàn toàn tuột khỏi kẽ tay mình...

Vé máy bay về Hải Thành lúc 8h tối vốn đã đặt sẵn.

Tạm thời tôi không thể quay về nữa.

Chỉ có Phó Sâm và Trần Phong vẫn khởi hành theo đúng kế hoạch.

Trước khi đi.

Trần Phong lén hỏi tôi:

“Mối tình đầu từng bỏ rơi Tiêu Du mà dạo trước trên mạng bàn tán ầm ĩ... là chị sao?”

Tôi không trả lời.

Nhưng Trần Phong đã hiểu.

Cậu ấy tiếc nuối liếc nhìn ông chủ nhà mình, muốn nói lại thôi.

Cuối cùng chỉ nói:

“Tễ Thu à, đôi khi... chị cũng nên nhìn người vẫn luôn ở bên cạnh mình.”

Phó Sâm lạnh lùng vỗ vai cậu ấy từ phía sau.

“Đi thôi.”

Đầu cũng không ngoảnh lại.

Tiêu Du dặn trợ lý nâng hạng phòng cho tôi.

Thế là tôi chuyển toàn bộ hành lý không nhiều của mình sang căn suite mới.

Rồi cuộn mình trên ghế sofa, lướt video ngắn để g.i.ế.c thời gian.

Lướt một lúc.

Màn hình bỗng dừng lại ở một buổi phát sóng trực tiếp.

Đó là bên trong lễ trao giải hôm nay.

Ống kính đang hướng thẳng về Tiêu Du ngồi ở hàng ghế đầu.

Có lẽ người phát trực tiếp là fan của anh.

Máy quay từ đầu đến cuối chỉ tập trung vào một mình anh.

Ma xui quỷ khiến thế nào...

Tôi lại bấm vào phòng livestream.

Bình luận liên tục khen chủ phòng có quan hệ quá rộng.

Không chỉ vào được bên trong lễ trao giải, mà còn phát trực tiếp cận cảnh nhan sắc của anh cho mọi người xem.

Có cô ấy đúng là phúc của fan.

[ Hôm nay anh Du bị sao vậy? Trông cứ lơ đãng, suốt ngày nhìn điện thoại. ]

[ Nếu không biết anh ấy độc thân nhiều năm thì tôi còn tưởng đang đợi tin nhắn của bạn gái đấy. ]

Là fan nên lúc trêu thần tượng cũng chẳng hề nương tay.

[ Tôi cũng để ý rồi. Chắc có chuyện gì đó. Trước đây mỗi lần dự sự kiện anh Du chưa bao giờ cầm điện thoại. ]

[ Nếu anh Du có người yêu thì bọn tôi chắc chắn sẽ chúc phúc. Mong anh ấy sớm bước ra khỏi cái bóng mà mối tình đầu để lại. ]

...

Tôi bĩu môi.

Cái gì mà cái bóng chứ???

Nhưng nghĩ lại...

Hình như đúng là cái bóng thật...

Dù tôi chẳng muốn thừa nhận.

Tôi nhớ đến địa chỉ Tiêu Du gửi cho tôi không lâu sau khi rời đi.

Đó là một khu căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, nơi tấc đất tấc vàng.

Phía sau còn kèm theo mật mã mở cửa.

Chính là ngày chúng tôi chính thức ở bên nhau.

Lúc nhận được tin nhắn, tôi đang bận giúp Trần Phong thu dọn đồ đạc.

Chỉ kịp nhìn qua rồi cất điện thoại vào túi.

Đến giờ mới nhớ ra mình còn chưa trả lời.

Tôi mở đoạn tin nhắn với anh.

Chỉ đáp lại hai chữ:

[ Đã nhận. ]

Vừa chuyển lại sang livestream.

Đã thấy người trong màn hình thay đổi hoàn toàn vẻ uể oải lúc nãy.

Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Cả người cũng lập tức thả lỏng.

Anh ôm điện thoại bắt đầu gõ chữ.

Biểu cảm đầy rối rắm.

Gõ rồi xóa.

Xóa rồi gõ.

Một lúc sau.

Tin nhắn mới hiện lên.

[ Chắc khoảng11h anh mới xong. Em có thể đến nhà đợi anh trước. ]

Ngay sau đó là tin thứ hai.

[ Hoặc đợi anh xong việc rồi anh đến đón em cũng được. ]

Tin thứ ba.

[ Bây giờ em đang làm gì? ]

Tôi vừa định trả lời.

Thì thấy một nữ diễn viên trẻ đang rất nổi tiếng ngồi xuống bên cạnh anh.

Cô ta tươi cười chào hỏi.

Rồi nghiêng người sát lại định bắt chuyện với anh.

Anh lịch sự mỉm cười đáp lại.

Sau đó lập tức nghiêng người sang phía bên kia để kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Động tác giữ khoảng cách rõ ràng đến mức ai cũng nhìn ra.

Phòng livestream lập tức bùng nổ.

Bình luận chạy nhanh đến hoa cả mắt:

[ Trời đất ơi! Hứa Tư Tư còn biết xấu hổ không vậy? Trước đây trong chương trình cô ta giả vờ đùa rồi tỏ tình với anh Du, anh Du đã từ chối rất khéo, giữ thể diện cho cô ta rồi, thế mà fan của cô ta còn đuổi theo mắng anh Du không biết điều. Rốt cuộc ai mới là người không biết điều hả? ]

[ Chuyện đã khó coi đến mức đó rồi mà giờ cô ta vẫn còn mặt dày dán sát anh Du. ]

[ Đúng vậy. Làm ơn tránh xa anh Du ra được không? Tức c.h.ế.t tôi rồi. Ghét cái ly trà xanh đậm đặc này quá. ]

[ Mà nói mới nhớ, với vị trí hiện giờ của Hứa Tư Tư thì hình như không đủ tư cách ngồi cạnh anh Du nhỉ? Cô ta cướp chỗ của người khác à? ]

[ Fan của A Kiệt đây, nói nhỏ một câu thôi. Tôi từng xem sơ đồ chỗ ngồi trong hội trường, vị trí đó vốn là của A Kiệt nhà tôi... ]

[...]

8

Nhân vật chính của chủ đề bàn tán hoàn toàn không hề hay biết mọi chuyện.

Thấy Tiêu Du cứ vài giây lại nhấc điện thoại lên bật sáng màn hình, Hứa Tư Tư giả vờ như vô tình nghiêng đầu nhìn sang.

“Anh xem gì mà chăm chú thế?”

“Không có gì.”

Tiêu Du lập tức úp màn hình điện thoại xuống, không cho cô ta bất kỳ cơ hội nào nhìn trộm.

Hứa Tư Tư lại tìm vài chủ đề khác để bắt chuyện.

Đáng tiếc, đối phương đều tỏ ra hờ hững, vừa lịch sự vừa xa cách, hoàn toàn không có ý tiếp lời.

Chương 6 - Khi Mây Mù Tan Biến - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia