Trước đó.
Tôi vẫn luôn cho rằng giữa chúng tôi chỉ là tình anh em.
Giúp đỡ lẫn nhau cũng là chuyện đương nhiên.
Tôi còn từng thầm nghĩ mẹ mình nghĩ quá nhiều.
Bây giờ nhìn lại.
Rõ ràng là tôi nghĩ quá ít.
Trong tình cảnh hiện tại.
Nếu tôi vẫn giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục ở bên cạnh anh.
Thì như vậy quá bất công với anh.
Suy đi nghĩ lại.
Tôi gửi cho anh một lá đơn xin nghỉ việc.
Anh gọi điện lại.
“Suy nghĩ kỹ rồi?”
“Vâng.”
Vừa mở miệng.
Tôi mới phát hiện giọng mình hơi khàn.
Thủ phạm gây ra chuyện đó vừa tắm xong.
Trên eo chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Một tay lau mái tóc còn ướt.
Anh lặng lẽ ngồi xuống mép giường, nhìn chằm chằm tôi gọi điện.
Tôi mấp máy môi hỏi anh:
“Anh nhìn em làm gì?”
Anh không đáp.
Chỉ cúi người hôn khẽ lên môi tôi một cái.
Tôi trừng mắt nhìn anh.
“Đừng quậy.”
Đầu dây bên kia, Phó Sâm dường như nhận ra điều gì.
Anh im lặng một lát rồi hỏi:
“Cậu ấy... tốt đến vậy sao?”
Tôi bất giác nhớ đến hồi đại học.
Có một lần bị Tiêu Du từ chối.
Tôi ủ rũ trở về ký túc xá.
Vu Nhã cũng từng hỏi tôi đúng câu ấy.
“Tễ Thu, đúng là Tiêu Du rất ưu tú, nhưng điều kiện của cậu cũng đâu có kém. Hà tất phải treo mình mãi trên một cái cây chứ?”
“Cậu ấy tốt đến thế sao?”
Lúc ấy...
Tôi đã trả lời thế nào nhỉ?
À đúng rồi.
Đôi mắt tôi sáng lấp lánh.
“Điều mình thích đâu phải những điều kiện bên ngoài của anh ấy.”
“Mình thích anh ấy... chỉ vì anh ấy là Tiêu Du.”
“Là Tiêu Du độc nhất vô nhị.”
Là Tiêu Du có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim vô cùng ấm áp.
Là người sẽ chuẩn bị một chiếc ổ nhỏ để lũ mèo hoang có chỗ tránh rét.
Là người sẽ cẩn thận chôn cất chú ch.ó nhỏ không may c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n giao thông.
...
Sự dịu dàng trong trái tim anh.
Còn khiến người ta rung động hơn cả vẻ ngoài ấy.
Vu Nhã chỉ biết lắc đầu.
“Cậu hết t.h.u.ố.c chữa rồi.”
Đúng vậy.
Tôi hết t.h.u.ố.c chữa thật rồi.
Tôi chỉ muốn bám lấy anh cả đời.
Khi ấy tôi đã nghĩ.
Đợi đến ngày anh đồng ý ở bên tôi.
Tôi nhất định sẽ giữ anh thật c.h.ặ.t bên mình.
Sẽ không bao giờ chia xa nữa.
Tôi chưa từng nghĩ...
Người buông tay trước.
Lại là chính tôi...
Hoàn hồn trở lại.
Tôi nhìn khuôn mặt còn vương hơi nước của Tiêu Du.
Mỉm cười nói với người ở đầu dây bên kia:
“Vâng.”
“Anh ấy rất tốt.”
Tốt đến mức...
Kể từ lần đầu tiên gặp anh.
Trong mắt tôi...
Đã không còn nhìn thấy bất kỳ ai khác nữa.
Phó Sâm lại im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh mỉm cười nhẹ nhõm.
“Nhớ thường xuyên về nhà ăn cơm nhé.”
“Mẹ vẫn luôn nhắc em.”
“Em biết rồi.”
“Anh.”
11
Vừa cúp điện thoại, Tiêu Du đã kéo tôi từ trong chăn ra.
“Anh làm gì vậy?”
“Đưa em đi tắm.”
Anh ghé sát mặt tôi.
“Hay là... em vẫn còn sức tự tắm?”
Tôi vòng hai tay qua cổ anh, đỏ bừng mặt vùi vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, lí nhí nói:
“Vậy... anh tắm cho em đi.”
Từ phòng tắm bước ra.
Tôi cảm giác cả người như sắp rã rời, mặc cho Tiêu Du bế tôi trở lại giường rồi cẩn thận nhét vào trong chăn.
Anh lại định cúi xuống gần tôi.
Tôi lập tức kéo chăn che kín mặt, lớn tiếng:
“Tiêu Du, anh có thôi đi không?”
Nhưng vì giọng đã khàn đặc.
Tiếng quát cũng chẳng có chút uy lực nào.
Anh khẽ cười, kéo tấm chăn xuống.
“Ai nói anh định làm tiếp? Hay là... em muốn tiếp tục?”
“Hừ.”
Tôi quay mặt sang chỗ khác.
“Em mới không có.”
“Hôm nay anh không đi làm à? Sao còn chưa đi?”
Tiêu Du chống hai tay hai bên người tôi, ép tôi phải ngẩng đầu nhìn anh.
“Đã đuổi anh đi rồi sao?”
Anh cố ý tỏ vẻ tủi thân.
“Tạ Tễ Thu, quả nhiên em là người phụ nữ nhẫn tâm. Có được rồi thì không biết trân trọng nữa.”
Dù biết anh chỉ đang đùa.
Nhưng tôi vẫn khựng lại, khẽ lẩm bẩm:
“Em... không nhẫn tâm đến thế được...”
“Thật ra... hồi đó em từng lén đi gặp anh.”
Rất nhiều lần.
Có một lần.
Tôi tận mắt nhìn thấy một cô gái đi theo anh đến tận dưới khu nhà trọ.
Cô ấy không cam lòng, chặn anh lại rồi hỏi:
“Tiêu Du, cô ấy đã bỏ anh rồi, anh không thể quên cô ấy để nhìn em một lần sao?”
“Rốt cuộc em thua cô ấy ở điểm nào?”
Anh bình thản nhìn cô ấy.
Rồi như đã âm thầm hạ quyết tâm.
“Không quên được. Cũng sẽ không bao giờ quên.”
“Anh chưa từng đem bất kỳ ai ra so sánh với cô ấy. Trong lòng anh... cô ấy là đáp án duy nhất.”
Không phải một trong nhiều lựa chọn.
Cũng không phải lựa chọn duy nhất giữa nhiều đáp án.
Mà chính là...
Đáp án duy nhất.
Sau này bố tôi qua đời.
Mẹ tái hôn rồi chuyển đến Hải Thành, đưa tôi đi cùng.
Kể từ đó.
Ý nghĩ luôn muốn lén đến gặp anh của tôi mới hoàn toàn bị cắt đứt.
Tiêu Du nằm xuống bên cạnh tôi.
Một tay gối sau đầu.
Một tay nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng.
Anh cũng chìm vào hồi ức.
“Anh cũng từng đi tìm em.”
Đó là sau khi bộ phim đầu tiên anh đóng vai nam chính phát sóng và nổi tiếng khắp nơi.
Giá trị của anh tăng vọt.
Lời mời đóng phim liên tục kéo đến.
Anh nghĩ.
Cuối cùng mình cũng có đủ tư cách để một lần nữa đứng trước mặt tôi.
Thế nhưng khi tìm đến nhà tôi.
Anh mới phát hiện nơi đó đã trở thành một căn nhà trống.
Đến lúc ấy.
Anh mới biết nhà tôi đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Tiêu Du nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai để lộ ngoài chăn của tôi.
Khẽ nói:
“Sau này anh vòng vo hỏi thăm bạn học cũ. Mới biết em đã đến Hải Thành.”
Kể từ đó.
Mỗi lần được nghỉ.
Anh đều đến Hải Thành ở vài ngày.
Đáng tiếc.
Thành phố quá rộng lớn.
Vậy mà chúng tôi...
Chưa từng gặp nhau lấy một lần.
“Anh nói xem... rốt cuộc chúng ta là có duyên hay không có duyên đây?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh đưa tay véo nhẹ má tôi.
Ánh mắt kiên định:
“So với duyên phận...Anh càng tin con người có thể tự thay đổi số phận.”