Mặt thư ký tái mét, đặt tập tài liệu xuống bàn định bước ra ngoài.

Giản Dục gọi cậu ta lại:

"Đặt lịch hẹn khoa thần kinh giúp tôi."

"Vâng, tổng giám đốc Giản."

"Sau khi gặp t.a.i n.ạ.n xe, tôi chỉ nhớ những chuyện làm việc ban ngày, thời gian khác hình như bị mất trí nhớ ngắt quãng."

Thư ký gật đầu, đi ra ngoài cửa để đặt lịch bác sĩ.

"Triệu chứng thế nào?"

"Bệnh nhân chỉ có ý thức trong giờ làm việc, trong trí nhớ của anh ấy thì anh ấy đã làm việc liên tục một tháng trời, mỗi ngày mở mắt ra là cắm đầu vào làm việc."

Bác sĩ trầm ngâm hai giây: "Có phải cố gắng quá sức không?"

Thư ký hít sâu một hơi: "Một tháng trước anh ấy từng bị t.a.i n.ạ.n xe."

"Được, tối nay đưa đến chụp phim."

5

Tối tan làm, tôi đến bệnh viện đón Lục Tùy xuất viện như đã hẹn.

Lục Tùy ngồi trên băng ghế dài tắm nắng.

Cổ áo bệnh nhân hơi hé mở, để lộ xương quai xanh.

Cậu ta nghiêng người, hàng mi dưới ánh hoàng hôn kéo thành một chiếc bóng mờ vàng nhạt.

Mấy sợi tóc mái vương trước trán trông như một chú cáo lười biếng.

Nói thật, Lục Tùy rất đẹp trai.

Lục Tùy vừa thấy tôi, đôi mắt bỗng sáng lên, khóe môi cong lên:

"Chị dâu đến rồi đấy à?"

"Ừ."

"Anh em... có biết chị đến đón em không?"

Bước chân tôi khựng lại.

Cậu nhóc này cuồng anh trai quá nhỉ?

Xuất viện thôi mà cũng phải báo cáo với anh trai cơ à?

Vì cậu ta nhỏ tuổi hơn Giản Dục, nên đã quen gọi Giản Dục là anh, gọi tôi là chị dâu.

"Anh ấy không biết. Công ty bận lắm, chị tiện đường thôi."

Lục Tùy rủ mắt xuống, thận trọng cất tiếng hỏi:

"Vậy... chị dâu, chị đón em về nhà họ Lục, hay là... về nhà hai người ở?"

Nếu về nhà họ Lục, chắc chắn Lục Tùy sẽ không tránh khỏi một trận đòn roi.

Tôi vuốt xuôi mái tóc mềm của cậu ta, bật cười:

"Em muốn đi đâu?"

Cơ thể Lục Tùy cứng đờ, nắm lấy cổ tay tôi, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào tôi:

"... Đến chỗ của chị."

Tôi vừa định gật đầu, cậu ta đã chồm tới trước một chút.

"Lục Tùy."

Bỗng có một bóng người xuất hiện ở khúc ngoặt.

Tim tôi hẫng đi một nhịp, quay đầu nhìn sang.

Giản Dục đang đứng ở góc hành lang, áo khoác vest vắt trên khuỷu tay.

Vẻ mặt không mấy cảm xúc, nhưng đôi tròng mắt đen thẫm lại dán c.h.ặ.t lên mặt Lục Tùy, không giận mà uy.

Lục Tùy lùi lại mấy bước, chớp chớp mắt:

"A, anh, không phải như anh nghĩ đâu."

Giản Dục nhướng mày:

"Tôi nghĩ thế nào?"

Lúc này, trợ lý bước tới, trên tay xách theo túi bệnh án:

"Phu nhân, cậu Lục, tôi đưa tổng giám đốc Giản đến chụp phim."

Tôi hoàn hồn lại, nhìn sang Giản Dục:

"Mất bao lâu? Em đợi hai người nhé?"

"Chị dâu, em hơi ch.óng mặt--"

Lục Tùy ôm trán, cơ thể lảo đảo: "Chúng ta về trước đi, em đứng không vững nữa rồi..."

Tôi ngẩn ra, đỡ lấy Lục Tùy, nói với Giản Dục:

"Vậy em đưa cậu ấy về trước nhé."

Lần này Giản Dục cười tươi như gió xuân: "Được."

Tôi nhìn bóng lưng cao ngất của Giản Dục.

Giản Dục quá đỗi lạnh lùng.

Kết hôn đã ba năm rồi, vậy mà vẫn chẳng vun đắp được chút tình cảm nào.

Rõ ràng Lục Tùy cũng cảm nhận được điều đó:

"Anh em lạnh lùng lắm đúng không? Cả ngày cứ trưng ra bộ mặt như đưa đám, nhìn là thấy bực mình."

Hả?

Nhìn là thấy bực mình?

Chẳng phải quan hệ giữa cậu ta và anh em tốt của mình rất tốt hay sao?

Sau khi Giản Dục kết hôn, Lục Tùy rất thích bám lấy anh ấy, thường xuyên sang đây ở.

Tháng nào cũng ở nhờ dài ngày, tuần nào cũng ở nhờ ngắn ngày.

Ngay cả khi chúng tôi muốn có không gian vợ chồng, cũng phải đợi cậu em trai nối khố này không có ở nhà.

Cuộc hôn nhân đàng hoàng, lại bị làm cho giống như đang lén lút ngoại tình.

6

Tối về nhà, lúc tôi tắm xong bước ra.

Mơ hồ nghe thấy từ phòng Lục Tùy truyền đến tiếng vo ve vo ve vo ve.

Tôi ghé sát vào nghe.

Không ngờ cậu ta vừa đọc Kinh Đạo Đức vừa gõ mõ.

Kinh Đạo Đức đọc làu làu, tiếng mõ lại càng gõ nhịp nhàng đâu ra đấy.

Tôi vô cùng kinh ngạc.

Nào ngờ lúc này, cửa bỗng mở ra.

Tôi trợn tròn mắt, sợ hãi lùi phắt lại mấy bước.

Lục Tùy cũng trợn tròn mắt, theo bản năng ôm lấy n.g.ự.c mình.

Dường như sau vô số lần giằng xé nội tâm, cậu ta từ từ buông tay xuống, lộ ra những đường nét cơ bắp trắng trẻo, săn chắc, mặt đỏ tía tai nhìn tôi:

"Chị dâu, có chuyện gì thế ạ?"

Tôi bị cậu ta làm cho ngẩn ngườiành nuốt nước bọt nói:

"Không có gì, không có gì, nghe thấy phòng em cứ vang lên mãi, tưởng vết thương của em thế nào chứ."

Cậu ta nở nụ cười vừa t.h.ả.m hại vừa ngọt ngào:

"Em không sao ạ, cảm ơn chị dâu đã quan tâm."

Tôi vội vàng gật đầu, nhân lúc đi vào bếp lấy nước, điện thoại bỗng kêu 'ting' một tiếng.

Blogger "Gã không phải là tiểu tam" mà tôi theo dõi đã đăng bài mới.

Tôi mừng rỡ, bấm vào xem.

Chủ thớt: [Tối nay vợ của bạn thân từ nhỏ xuất hiện ngoài cửa phòng tôi, hỏi vết thương của tôi có còn đau không, cô ấy đang quan tâm tôi sao? Tôi thật sự không cố ý cởi trần khoe n.g.ự.c cho cô ấy xem đâu...]

[Rất muốn xuyên không qua đó, hức hức, không được, sao mình có thể đồi phong bại tục đến mức này chứ? Nhưng anh ấy thì tính là cái thá gì? Một gã sư quốc cấm vô tình vô nghĩa, mặc kệ không màng tới vợ, tối đến còn đối xử với cô ấy như thế, đáng đời c.h.ế.t đi được!]

[Không, tôi không có ý trách cứ anh ấy đâu, tôi chỉ là...]

Lầu một: [Tiểu tam á? Đừng có tự dát vàng lên mặt nữa, hiện tại cậu thuộc dạng tương tư đơn phương đấy.]

Lầu hai: [Chủ thớt belike: Chỉ trong khoảnh khắc bị chồng cô ấy và bố mẹ vợ đè xuống đất đ.á.n.h tơi bời, tôi mới nhận thức rõ ràng rằng mình đang sống, sống vì chị dâu.]

Lầu ba: [Sao lại đi khoe cơ bụng với vợ của bạn thân từ nhỏ? Gợi cảm thế không sợ bị bạn thân từ nhỏ của cậu tẩn cho một trận à?]

Chủ thớt trả lời: [Anh ấy không sát sinh đâu. Thôi được rồi, đừng c.h.ử.i tôi nữa mọi người mau hiến kế cho tôi đi chứ?]

Lầu bốn: [??]

Lầu năm: [Hiến kế cho cậu đi quyến rũ vợ người khác á? Cút đi chứ, anh em cư dân mạng chúng tôi cần giữ liêm sỉ chứ bộ?]

Tôi lướt bài viết, cảm thấy hơi bất lực.

Trùng hợp quá thể đáng rồi đấy.

Trở về phòng, tôi bật đèn lên.

Bên mép giường có một bóng người đang ngồi.

Tôi giật mình thót tim:

"Giản Dục, sao anh lại ở đây?"

Giản Dục liếc nhìn khuôn mặt đang ửng đỏ của tôi, nói:

"Chúng ta lâu rồi không gần gũi."

Anh khựng lại một nhịp:

"Hay là, tối nay em đang bận chuyện gì khác rồi?"

7

Tôi "á" lên một tiếng.

Chẳng phải tối qua vừa mới làm xong sao?

Chưa để tôi kịp phản ứng, nụ hôn đã khẽ giáng xuống.

Anh bế tôi lên giường, nhưng bỗng nhiên dừng lại.

Cả người cứng đờ bên trên tôi, hơi thở nặng nhọc.

Tôi mở mắt ra, nhìn thấy anh đang chằm chằm nhìn vào vị trí xương quai xanh của tôi.

Ánh mắt tối sầm.