Lúc ăn cơm tối, điện thoại của chồng tôi kêu 'ting' một cái. Tôi đúng lúc lại muốn lấy cốc nước bên cạnh điện thoại của anh.
Vừa đưa tay ra, tôi đã thấy cơ thể anh cứng đờ.
Quen biết nhau 12 năm, tôi đã quá hiểu anh. Chỉ vì động tác này, tôi chắc chắn rằng điện thoại anh ấy có bí mật.
Tôi làm như không biết gì, cầm lấy ly nước uống.
Khi thấy tôi thì ra chỉ muốn uống nước, sự căng thẳng trong mắt anh mới dịu đi.
Có lẽ vì thấy hành động khi nãy quá rõ ràng, anh thuận tay cầm điện thoại đứng dậy, "Em ăn trước đi, anh đi vệ sinh."
Tôi vẫn làm như không có gì không ổn, gật đầu, không quên nở một nụ cười.
Tôi và Hứa Nghị mới đi lãnh chứng hồi tháng trước, đám cưới đã cũng định vào cuối năm nay.
Tất cả người thân, bạn bè của chúng tôi đã được thông báo tin mừng này nên tôi thật sự không muốn nháo nhào khiến người ta chê người vào thời điểm này.
Thế là tôi quyết định sẽ yên lặng mà theo dõi mọi chuyện.
Cơm nước xong, tôi bắt đầu viết thiệp mời cưới. Hứa Nghị ngồi bên cạnh xem điện thoại, tôi nhìn hình phản chiếu qua TV thì thấy anh đang gõ phím.
Tôi muốn gọi anh tới giúp, bỗng nhiên anh đứng dậy, không đợi tôi mở miệng đã nói: "Vợ ơi, tiểu Trương nói dự án có chút vấn đề, cần anh đến công ty ngay. Em cứ ngủ trước đi nhé, không cần chờ anh đâu."
Nói xong, anh hôn lên trán tôi một cái, cũng không để tôi nói câu nào đã nhanh chóng rời đi.