"Bảo bối, xem ra Bùi Chiêu Dã chăm sóc cậu tốt thật đấy, nhìn cậu bây giờ trông khỏe mạnh hơn trước nhiều rồi."
Tôi nghe hiểu rồi, chắc là đang khéo léo chê tôi béo đấy.
Tôi nhất thời tự ti, cúi đầu xuống:
"Tớ đúng là đã béo lên nhiều rồi."
Cô ấy vội xua tay giải thích.
"Tớ không có ý đó, trước kia tuy cậu là đại mỹ nhân khí chất lạnh lùng, nhưng mà gầy quá, nhìn chẳng khác gì bộ xương di động, nhìn thôi đã thấy xót rồi."
"Hồi năm nhất cậu mới hơn 35kg, tớ thật sự sợ cậu đi trên đường sẽ gãy vụn ra mất, với lại cậu còn ngất xỉu mấy lần làm cả ký túc xá bọn mình sợ c.h.ế.t khiếp."
"Còn bây giờ thì..."
Cô ấy đưa tay chạm nhẹ vào phần thịt mềm mềm trên cánh tay tôi, hơi buồn buồn.
"Cậu trông tròn trịa, mũm mĩm, nhìn là biết được chăm sóc rất tốt. Ngay cả gương mặt cũng trở nên dễ mến, trông giống cái gì đó đang cực hot trên mạng ấy… là 'con báo hải cẩu' đó!"
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh của 'con báo hải cẩu'.
Thứ không thể treo cổ, thứ không thể bị nước xả trôi.
Nghe qua thì cũng dễ thương đấy.
Nhưng rõ ràng là đang ám chỉ tôi béo mà.
Tôi lườm cô ấy một cái, giả vờ giận dỗi!
Cô ấy như không chịu nổi mà ôm lấy n.g.ự.c mình.
"Không chịu nổi nữa, tớ là gái thẳng đấy nhé."
"Đừng có làm cái bộ dạng dễ thương như vậy nữa!"
Phòng tập gym này là do bạn của Tiết Giai mở.
Dụng cụ đầy đủ, lại rất thân thiện với người mới bắt đầu như tôi.
Tôi thay đồ thể thao rồi bước lên máy chạy bộ.
Chỉ mới chạy được mười mấy phút, cả người đã đẫm mồ hôi, đôi chân nặng trĩu như đeo chì.
Mệt đến mức tôi thở không ra hơi.
Đang định dừng lại nghỉ một chút thì bình luận lại ngửi thấy mùi mà kéo đến:
[Có ý gì đây? Nữ phụ không phải định giảm cân đấy chứ?]
[Trời ơi chị cả ơi đừng chọc cười tôi, cái thân hình đó mà đòi lên máy chạy bộ, lát nữa ngã cắm mặt xuống đất cho coi.]
[Giờ mới nhớ ra giảm cân thì muộn rồi. Nữ chính đã dựa vào học vấn cao siêu để ứng tuyển thành công vị trí thư ký của nam chính, lần đầu gặp mặt nam chính đã bị cô ấy thu hút sâu sắc rồi.]
[Đương nhiên rồi, ai mà chẳng yêu một chị đại lý trí, thông minh cơ chứ?]
Gặp nhau rồi sao?
Tim tôi thắt lại, tôi cố dằn xuống sự thôi thúc muốn gọi điện chất vấn Bùi Chiêu Dã ngay lập tức.
Không được.
Tôi không thể tùy hứng như trước nữa.
Điều này chắc chắn sẽ phá hủy mối quan hệ vốn đã lung lay giữa tôi và Bùi Chiêu Dã.
Tiết Giai cầm hai chai nước khoáng đi tới.
Thấy tôi đỏ hoe mắt cắm cúi chạy, cô ấy vội vàng bước tới nhấn nút giảm tốc trên máy.
"Chạy bán mạng làm gì chứ, mặt mày trắng bệch ra rồi kìa."
Tôi mím c.h.ặ.t môi, lại một lần nữa đưa tay chỉnh tăng tốc độ.
Thấy không khuyên nổi tôi, Tiết Giai đành bấm nút máy chạy bộ bên cạnh rồi chậm rãi chạy theo, vừa chạy vừa hướng dẫn cho tôi kỹ thuật và tư thế chạy đúng cách.
Có cô ấy ở bên cạnh đồng hành dẫn dắt.
Tôi dần vượt qua cảm giác đau nhức ê ẩm ban đầu, cơ thể cũng bắt đầu thích nghi với cường độ vận động liên tục.
Cho đến khi đôi chân hoàn toàn bủn rủn.
Tôi mới thở hổn hển nhấn nút dừng, vịn tay cầm chậm rãi bước xuống.
Lạ thật.
Tôi mới chỉ tập được một buổi, vậy mà đã bắt đầu mơ tưởng đến cảnh mình gầy đi, thân hình nhẹ nhàng thanh thoát.
Vừa đứng vững, điện thoại trong túi quần đã rung lên.
Màn hình hiện thông báo tin nhắn của Bùi Chiêu Dã, đính kèm một bức ảnh chụp phòng trà nước trong văn phòng anh.
[Thư ký mới vào làm hôm nay đã chuẩn bị trà hoa, có để dành cho em một phần, tối về nhớ mang về nhé.]
Tôi lập tức hiểu ra.
Đây chính là nữ chính rồi, đúng là chu đáo y như bình luận đã nói.
Lòng tôi rối bời.
Tôi dỗi hờn nhắn lại: [Không cần đâu.]
[Em ghét nhất là trà hoa.]
[Anh vứt nó đi ngay cho em.]
Vừa gửi tin nhắn đi, những dòng bình luận ch.ói mắt liền hiện ra ngay trước mắt:
[Còn bày đặt ghét bỏ, đây là trà hoa nhập khẩu nữ chính mua từ nước ngoài về, cố ý mang cho nam chính, chẳng liên quan gì đến cô cả.]
[Xem đi, đây chính là sự khác biệt. Quả nhiên chỉ có nữ chính của chúng ta biết điều, còn nhìn lại nữ phụ xem, chỉ biết vô lý gây sự, giở tính trẻ con.]
[Nam chính sớm muộn gì cũng nhìn thấu sự chênh lệch giữa hai người và chọn người phù hợp với anh ấy hơn thôi.]
Bình luận vẫn không ngừng xuất hiện liên tục.
Mỗi dòng chữ đều như đang phóng đại khoảng cách giữa tôi và nữ chính kia, đè nặng khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi nghẹt thở.
Tôi mặc kệ, không trả lời nữa, vứt đại điện thoại vào túi xách.
Bước ra khỏi phòng tập gym, trời đã tối sầm.
Đèn đường dọc phố lần lượt bật sáng.
Tôi lấy điện thoại ra, thấy trên màn hình có hàng chục tin nhắn của Bùi Chiêu Dã.
[Em không ở nhà à? Đi chơi với bạn sao?]
[Đi dạo phố mua sắm à?]
[Thẻ ngân hàng của anh hình như hỏng rồi, không thấy thông báo tiêu dùng của em.]
[Anh tan làm rồi.]
[Em đang ở đâu, anh qua đón.]
[Bảo bối, trả lời anh đi.]
...
C.h.ế.t dở.
Tôi lúc này mới muộn màng nhận ra.
Tôi mải mê tập luyện đến điên cuồng, cả ngày nay tôi hầu như không trả lời tin nhắn nào của anh cả.
Tôi vội vàng đón xe taxi bên đường để về nhà.
Phòng khách không bật đèn.
Bùi Chiêu Dã ngồi giữa ghế sofa, dựa lưng vào ghế, bầu không khí xung quanh anh trầm xuống đáng sợ.
Đôi lông mày vốn dĩ luôn tràn ngập ý cười dịu dàng nay đã lạnh băng.
Ánh mắt đen láy của anh găm c.h.ặ.t vào người tôi, mang theo vẻ âm u khó nén.
Tôi theo bản năng siết c.h.ặ.t quai túi thể thao, hơi run rẩy không dám tiến vào trong.
Giằng co vài giây dài dằng dặc.
Đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch.
"Em đi đâu cả ngày nay vậy?"
Tôi thấy hơi chột dạ, không dám nói cho anh biết chuyện mình đi tập gym.
Cúi đầu lí nhí đáp: "Thì... đi dạo phố với Tiết Giai thôi ạ."
"Đi dạo phố."
Bùi Chiêu Dã thản nhiên lặp lại ba chữ đó, tông giọng trầm xuống, không nghe ra vui giận.
"Cả một ngày trời, mấy chục tin nhắn không hồi âm, điện thoại cũng không bắt máy, không biết ở nhà có người sẽ lo lắng sao?"
Trông anh có vẻ thực sự rất tức giận.
Trước đây, dù tôi có lỡ tay xé nát tài liệu quan trọng của anh, anh cũng chưa bao giờ cau có, càng không bao giờ nổi giận với tôi.
Lần này là do tôi quá đáng rồi.
Trong lòng bất giác dấy lên chút áy náy.
Tôi cúi đầu chậm rãi bước đến trước mặt anh, nhỏ giọng nói:
"Lần sau sẽ không như vậy nữa."
Anh vẫn căng c.h.ặ.t hàm, cả gương mặt không có lấy một tia hòa hoãn.
Không khí càng lúc càng im ắng.
Đúng lúc đó, bụng tôi lại kêu lên một tiếng "òng ọc" vô cùng lạc quẻ.
Vành tai tôi đỏ bừng.
Buổi trưa chỉ ăn một phần salad ít đến đáng thương.
Tôi đã sớm đói đến mức bụng dán vào lưng rồi.