- Từ lúc biết An An bị Tống Trạch bắt đi. Hứa Triệt, anh nhớ cho em. Sau này gặp nguy hiểm thì việc đầu tiên phải làm là báo cảnh sát. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tự mình đ.á.n.h một trận để giải quyết nữa. Nghe rõ chưa?

Mấy tên côn đồ ngoài xã hội cứ giao cho các chú cảnh sát xử lý là được.

Chỉ một tên Tống Trạch thôi. Hắn còn có thể làm nên sóng gió gì chứ.

12

Đến địa điểm Tống Trạch hẹn, có một chiếc xe tải đang đỗ ở đó.

Sau khi xác nhận chỉ có một mình tôi đến, hắn mới yên tâm mở cửa xe cho tôi lên.

- Mau thả con gái tôi ra!

- Gào cái gì mà gào! Ngoan ngoãn cho tao!

Sau khi trói c.h.ặ.t cả tay lẫn chân tôi, hắn bế An An đang hôn mê xuống xe, tiện tay đặt con bé vào một góc.

Vừa mới đặt người xuống, mấy cảnh sát mặc thường phục lập tức từ trong góc lao ra.

Tống Trạch vô cùng nhanh nhạy.

Chỉ trong nháy mắt đã phát hiện có điều bất thường, lập tức nhảy lên ghế lái, rầm một tiếng đóng sập cửa xe.

- Đệt mẹ! Mày báo cảnh sát!

Vừa c.h.ử.i om sòm, hắn vừa đ.á.n.h mạnh vô lăng. Chiếc xe tải lao v.út đi, bỏ lại cảnh sát phía sau.

Đúng lúc ấy… Rầm! Mái xe bỗng trĩu xuống.

Từ trên nóc xe, Hứa Triệt gào khản giọng gọi tôi:

- Mở cửa xe ra!

Không chút do dự, tôi vặn mở cửa xe. Gió rít điên cuồng bên tai, quất mạnh vào mặt.

- Đệt! Hai người bị điên à!

Để hất Hứa Triệt xuống, Tống Trạch hung hăng đạp ga sát sàn.

Đúng lúc đến ngã tư, một chiếc xe buýt lao tới từ phía đối diện. Hắn hoảng hốt xoay vô lăng đ.á.n.h lái gấp. Chiếc xe đ.â.m thẳng vào một cột đèn đường.

Rắc— Tiếng kính chắn gió vỡ vụn vang lên rõ mồn một.

Tôi đứng c.h.ế.t lặng, trơ mắt nhìn vô số vết nứt như mạng nhện nhanh ch.óng lan kín mặt kính. Ngay sau đó trước mắt tối sầm, có người ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Trong khoảnh khắc ấy dường như cả thế giới bị ai đó nhấn nút dừng lại. Tiếng người hò hét, bàn tán, tiếng còi xe ch.ói tai vang vọng, tất cả đều bị tiếng gió rít cuốn đi xa.

Cả thế giới của tôi chỉ còn lại vòng ôm ấm áp của anh và tiếng rên khe khẽ đầy đau đớn nhưng cố nén.

Tôi thở hổn hển bò dậy khỏi lòng Hứa Triệt. Bàn tay chợt cảm thấy ấm nóng ngay sau đó, tôi sờ thấy một mảng nhớp nháp. Mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tràn nơi ch.óp mũi.

- ... Hứa Triệt! Hứa Triệt!

Nước mắt nóng hổi trào ra khỏi hốc mắt. Từng giọt, từng giọt rơi xuống mu bàn tay. Cơ thể bị giằng xé giữa đau đớn và hối hận cuối cùng cũng có phản ứng.

Sao lại như thế? Thì ra vết sẹo chạy dài trên lưng Hứa Triệt lại là vì cứu tôi mà có...

Trước mắt quay cuồng, tầm nhìn dần trở nên mờ nhòe.

Người ấy dường như ngày càng rời xa tôi. Tôi cố gắng đưa tay ra nắm lấy nhưng chẳng chạm được gì.

Như thể anh chỉ là một cái bóng hư ảo, mờ mịt.

Thế giới đột ngột chìm vào bóng tối.

13

Tôi và Hứa Triệt quen nhau ở đại học.

Khi ấy tôi chỉ là một tân sinh viên vừa nhập học.

Còn Hứa Triệt, với tư cách là đàn anh hơn tôi một khóa, đã gây dựng được một sự nghiệp thành công và khá nổi tiếng trong trường.

Có một lần tôi không gọi được xe ở ga tàu cao tốc.

Hứa Triệt vừa hay đi ngang qua nên tiện đường đưa tôi một đoạn, còn giúp tôi xách hành lý lên tận dưới ký túc xá.

Những chuyện sau đó diễn ra vô cùng tự nhiên.

Hứa Triệt tỏ tình với tôi.

Đến năm thứ ba yêu nhau, anh cầu hôn tôi.

Vào dịp kỷ niệm năm năm ngày cưới, gia đình ba người chúng tôi đi nghỉ dưỡng.

Không ngờ lại bất ngờ gặp phải động đất.

Khi mở mắt ra lần nữa… Tôi phát hiện mình cùng con gái quay trở về mười năm trước và gặp Hứa Triệt của tuổi mười tám.

Hứa Triệt gần như chưa bao giờ nhắc với tôi về những chuyện trong quá khứ.

Tôi chỉ biết anh rất ưu tú, rất nỗ lực cho nên mới đủ may mắn để gặt hái thành công khi còn rất trẻ.

Mỗi lần nhớ đến quá khứ, anh đều im lặng không nói cùng những vết sẹo chằng chịt trên người anh… Đã khiến tôi mơ hồ nhận ra điều gì đó.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ… quá khứ của anh lại đau thương đến mức ấy, chỉ cần nhớ lại thôi cũng khiến lòng người đau nhói.

Nếu số phận đã tàn nhẫn với anh đến vậy… thì hãy để em yêu anh.

14

Thế giới xa xăm, mơ hồ trước mắt dần trở nên rõ nét. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng hơi hăng hắc kích thích thần kinh.

Có người ngồi xuống bên cạnh tôi, khẽ nắm lấy tay tôi, giọng đầy lo lắng:

- A Nguyệt, đầu em vẫn đau lắm sao? Có muốn uống chút nước không? Em cứ nằm nghỉ cho khỏe trước đã, đừng cử động.

Tôi khẽ nhíu mày, cố gắng huy động bộ não trống rỗng để suy nghĩ về những lời ấy… về giọng nói và mùi hương quen thuộc đó...

Đột nhiên, trong đầu lóe lên một tia sáng.

Tôi bỗng ngẩng phắt đầu lên.

- Hứa Triệt?

- Ừm, anh đây. - Giọng nói trầm ổn, dịu dàng giống hệt trong ký ức, khác xa chất giọng non nớt, bồng bột của cậu thiếu niên năm ấy.

Tôi sững người, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn.

Thì ra… tôi đã trở về dòng thời gian bình thường.

- An An đâu?

Vừa dứt lời, ngoài cửa phòng bệnh vang lên vài tiếng gõ ngắn.

Ngay sau đó, An An kéo tay một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng bước vào.

- Mẹ! Anh trai này đến thăm mẹ nè!

Hứa Triệt giải thích cho tôi.

Sau trận động đất, tôi và An An bỗng mất tích không rõ tung tích.

Đội cứu hộ đã tìm kiếm suốt ba ngày nhưng vẫn không phát hiện dấu vết của hai mẹ con. Mọi người đều cho rằng chúng tôi đã gặp nạn. Mãi đến khi chàng thiếu niên này đưa tôi và An An đang hôn mê đến bệnh viện.

Tôi nhìn cậu với vẻ dò xét, khẽ nói:

- Cảm ơn cậu rất nhiều. Nếu tôi không nghe nhầm... Tên cậu là Ôn Mộ Tần, đúng không?

Cậu khẽ gật đầu, nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi.

- Vâng.

- Em tên là Ôn Mộ Tần.

Thái độ của cậu ôn hòa, lễ phép, không hề có chút gì khác thường.

An An ngồi bên cạnh nhìn chúng tôi trò chuyện, vẻ mặt con bé cũng không có gì bất thường. Dường như cái tên ấy chẳng hề mang ý nghĩa đặc biệt nào với con bé.

Con bé… Không nhớ sao?

Hay tất cả những chuyện đó… chỉ là một giấc mơ của riêng tôi?

- A Nguyệt...  Em ổn chứ. - Hứa Triệt đưa tay sờ trán tôi, hơi nhíu mày. - Có chỗ nào không khỏe sao?

Tôi lắc đầu, đưa tay đặt lên sau gáy Hứa Triệt, nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo nơi đó, đau lòng nhìn anh.

Khi nhìn thấy vẻ kinh ngạc rồi chợt hiểu hiện lên trong đôi mắt đang phản chiếu hình bóng tôi… Trái tim tôi bỗng đập dữ dội.

Một thứ cảm xúc không sao diễn tả nổi điên cuồng dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Môi tôi run run, giọng nói rất khẽ, rất khẽ:

- Anh còn nhớ không... Mười năm trước có một người tự nhận mình là vợ tương lai của anh... Nói sẽ đưa anh về nhà...

Hứa Triệt hơi sững lại, rồi bật cười:

- Nhớ chứ.

Anh nhìn tôi, gương mặt tràn ngập vẻ lưu luyến khi chìm trong ký ức:

- Cô ấy lừa anh. Đã hứa là tám tháng. Kết quả mới ở bên anh ba tháng đã biến mất. Làm anh sau đó tìm rất lâu...

Rất lâu...

Sống mũi tôi cay xè, nước mắt làm nhòe cả tầm nhìn, giọng nói khàn đặc, run rẩy:

- Vậy... Anh có trách cô ấy không?

- Sao có thể chứ. Nếu không có cô ấy đến bên anh có lẽ cuộc đời anh đã kết thúc từ năm mười tám tuổi rồi. 

Hứa Triệt khẽ hôn lên giữa trán tôi, giọng nói dịu dàng vô hạn.

- Cho nên anh sẽ không bao giờ trách cô ấy. Cho dù cô ấy rời xa anh, anh cũng sẽ cố gắng tìm được cô ấy, để ở bên cô ấy.

- Nhưng cô ấy không còn nhớ anh nữa...

- Vậy thì… anh sẽ làm quen lại với cô ấy, khiến cô ấy lại yêu anh lần nữa.

Tình cảm trong mắt Hứa Triệt nóng bỏng đến mức như sắp tràn ra ngoài.

Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, tôi như nhìn thấy bóng dáng của cậu thiếu niên mười năm trước.

- Nguyệt Di, anh yêu em. Cảm ơn em đã mang An An đến bên anh vào năm anh mười tám tuổi, kéo anh ra khỏi địa ngục, cho anh một mái nhà ấm áp và tươi đẹp.

Đó là… món quà đẹp đẽ nhất mà số phận ban tặng cho quãng thiếu niên đầy mưa gió của anh.

— Hoàn —

Chương 9 - Khi Số Phận Mỉm Cười - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia