Lục mẫu nhìn ánh mắt uất ức của nhi t.ử cũng đau lòng không thôi, hét lớn đòi từ hôn, nói Lục gia bọn bọn họ không dám cưới tức phụ đanh đá hung dữ như ta.
[Mẹ nam chính cứng rắn thật, lần này nữ phụ sợ rồi chứ gì.]
[Nữ phụ dù là đích nữ của Thừa tướng thì đã sao, thực sự mang tiếng bị từ hôn, sau này muốn gả đi khó như lên trời.]
[Yên tâm đi, nàng ta sẽ không từ hôn đâu, trong lòng nàng ta ái mộ nam chính, nếu không sao cam tâm tình nguyện đi theo bái đường.]
[Nữ phụ tốt nhất nên ngoan ngoãn nhận lỗi, nếu không đến mức không thể cứu vãn thì người chịu thiệt vẫn là bản thân.]
Nhìn bình luận không ngừng trôi trên không trung, lòng ta dâng lên từng đợt lạnh lẽo. Nghĩ đến người Lục gia cũng có suy nghĩ giống bọn họ.
Bọn muốn dùng chiêu từ hôn này để ép ta vào khuôn khổ, lấy lùi làm tiến, vậy thì thực sự là sai lầm to lớn rồi.
Giây tiếp theo, giọng ta còn cao hơn cả Lục mẫu:
"Từ hôn là nhất định phải từ, nhưng chưa tới lượt Lục gia các ngươi lên tiếng."
Ánh mắt ta quét qua mấy quản sự theo đưa dâu, mấy người bọn họ lập tức hiểu ý bước lên.
"Bổ nắp quan tài này ra cho ta."
Ta vừa ra lệnh, bọn họ nhanh ch.óng lấy rìu đã chuẩn bị sẵn nhắm vào nắp quan tài mà c.h.é.m.
Người Lục gia muốn ngăn cản đã không kịp, nắp quan tài vỡ vụn rơi ra. Trong đám khách có người kinh hô.
"Thật sự là trống không, trong quan tài không có người!"
[Toi rồi, nam nữ chính còn đang trốn trong đám khách, mặt nam chính đen xì rồi.]
[Vốn là muốn xem bộ dạng nữ phụ bái đường với quan tài trông t.h.ả.m hại thế nào, không ngờ lại xảy ra cảnh này.]
[Lầu trên có gì phải lo, nữ phụ cũng đâu biết chuyện, lát nữa tùy tiện tìm cái cớ bảo nam chính đã chôn ở nơi khác, nàng ta còn đi đào mộ được chắc.]
Lòng ta thắt lại, ánh mắt nhanh ch.óng quét qua toàn trường. Quả nhiên thấy trong đám người có một bóng người dáng cao gầy, rất giống Lục Trường An, tuy mặt hắn ta đã dịch dung, nhưng đôi mắt đó thì dù thế nào cũng không thể lừa được ta.
Bên cạnh hắn ta là một "nam t.ử" vai gầy guộc, dung mạo thanh tú nhìn là biết nữ giả nam trang.
Lúc này nữ nhân kia đang nhíu mày, không biết đang nói gì với hắn ta, khuôn mặt lạnh lùng của Lục Trường An thoáng hiện vẻ bực dọc. Rất nhanh lại thấp giọng dỗ dành nữ nhân, nữ nhân lúc này mới nở nụ cười.
Đồ ch.ó má, giả chế-t trốn hôn còn dẫn theo tiện nhân công khai xem trò cười của ta.
Trong lòng ta bùng lên lửa giận, xoay người ra lệnh cho mấy người đập nát nơi tổ chức hôn lễ. Lại ám hiệu một người trong đó đi báo quan.
"Lục Hầu gia dung túng trưởng t.ử giả chế-t trốn hôn, lệnh thứ t.ử khiêng quan tài đón dâu, hành vi lừa hôn như vậy thật sự đáng khinh."
"Hôm nay những người có mặt tại đây đều là nhân chứng, Thẩm Đào Ninh ta xin thề tại đây, từ nay về sau từ hôn với Lục Trường An, ân đoạn nghĩa tuyệt."
Một trận đập phá ầm ầm, hôn lễ vốn náo nhiệt vui vẻ bị đập tan hoang.
Lục Hầu gia tức giận lệnh phủ binh tiến lên ngăn cản, nhưng căn bản vô ích. Người ta mang đến đều là hộ vệ do cha ta cẩn thận lựa chọn, ai nấy thân thủ bất phàm, đâu phải phủ binh bình thường có thể đối phó.
Lục mẫu cũng đang cố gắng giải thích với mọi người nguyên nhân quan tài trống không, bịa chuyện nói Lục Trường An đã hạ táng rồi. Mọi người lại đều mang vẻ mặt mỉa mai, không muốn tin lời bà ta.
3
Người ta phái đi báo quan hành động rất nhanh. Khi người Kinh triệu phủ đến, Lục Trường An thấy tình hình không ổn, đang chuẩn bị dẫn nữ nhân kia rời đi.
Khóe miệng ta nhếch lên nụ cười lạnh, ngón tay chỉ thẳng chính xác vào bóng lưng Lục Trường An, hét lớn một tiếng: "Lục Trường An!"
Lục Trường An theo bản năng cứng đờ lưng, sau đó muốn bước nhanh rời đi.
Nhưng đã muộn. Người của ta đã xông lên chặn hắn ta lại, hai bên một người kẹp lấy hắn ta áp giải tới trước mặt ta.
Trên mặt Lục Trường An đầy vẻ bực tức, đang định mở miệng quát mắng thì ta đưa tay giật mạnh. Một lớp mặt nạ da người bị xé xuống.
Ta cố ý dùng lực để lại một vết móng tay đỏ tươi trên khuôn mặt trắng nõn của Lục Trường An.
Lục Trường An không màng tới tiếng bàn tán xôn xao của mọi người, đau đớn nheo mắt, tức giận trừng mắt nhìn ta.
"Thẩm Đào Ninh, đồ điên này."
Ta nhìn nửa khuôn mặt còn lại lành lặn của hắn ta, giơ tay tát mạnh một cái.
"Ta có điên bằng ngươi không?"
"Bây giờ chẳng phải ngươi nên nằm trong quan tài làm người chế-t sao, sao lại dịch dung trốn trong đám khách khứa."
"Lục Trường An, rốt cuộc ngươi hận Thẩm gia bọn ta đến mức nào mới nghĩ ra cách như vậy để làm nhục ta."
Ánh mắt Lục Trường An lóe lên, nhưng không có lấy nửa phần hối lỗi.
Ta cũng lười nói nhảm với hắn ta, nhìn về phía Kinh triệu phủ doãn.
"Đại nhân, phiền ông kiểm tra thân phận, bắt giữ tên tiểu nhân gian xảo này vào ngục."
Kinh triệu phủ doãn vẻ mặt khó xử lại không hiểu nhìn người Lục gia bên cạnh.
Mặt Lục phụ Lục mẫu đầy vẻ khó coi và lúng túng, nhưng vẫn cứng miệng, nói đêm qua Lục Trường An quả thực mắc bệnh.
"Tất cả đều là chủ ý của ta, không liên quan đến cha mẹ."
Có lẽ lo Lục mẫu không bịa nổi nữa, Lục Trường An chủ động đứng ra nhận hết mọi chuyện. Lý do lại nực cười một cách vô lý.